Old school Easter eggs.
- 19-06-26 16h27'

Bụi đời chợ cóc

• Ngày đăng: 31/10/2013
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:


- Giang hồ giang sông éo gì, tao ra chợ toàn nghe mấy bà bán xôi chửi là cái thằng Hùng chợ cóc và bọn đàn em chuyên mua xôi ăn sáng nợ tiền xong rồi quỵt, chứ tao có biết giang hồ éo gì đâu.

- Đậu má, mấy con mụ lắm mồm, quỵt đéo đâu mà quỵt. Chỉ là vì tao không có tiền trả thôi. Còn mày, tại sao lại cướp miếng ăn của bọn tao? Rồi thông ass đàn em tao nữa? Mày chán sống rồi à?

- Tao không cướp miếng ăn của bọn mày, vì cái chợ này là của chung, ai kiếm được thì người ấy ăn. Còn đàn em mày gây sự trước với tao, nên tao đành phải sử dụng chưởng pháp “Thông phát rách luôn”. Tài Nhớt này không đụng đến thằng nào thì thôi, đừng thằng nào động đến tao.

Vừa nghe thằng đó xưng tên là Tài Nhớt, thằng Lìn đã kéo áo đại ca nó thì thầm:

- Đại ca, liệu có phải là Tài nhớt trong phim Bụi đời chợ nhớn không đại ca?

- Tao đã xem phim đó éo đâu mà biết, đậu má, ăn xôi còn quỵt tiền lấy éo đâu ra tiền mà đi xem phim. Mày được xem rồi à?

- Vâng, em xem rồi, xem trên Diu tu be ạ.

- Thế mày thấy nó có giống trong phim không?

- Cũng hơi giông giống dù thằng này trông ngu hơn tí. Nhưng mà em nhớ là cuối phim, thằng Tài Nhớt bị ngã từ tầng cao xuống chết tươi rồi đại ca ạ, sao mà còn sống được.

- Vậy à. Để tao hỏi nó xem sao.

- Ê, mày có phải là Tài Nhớt trong phim Bụi đời chợ nhớn, đóng cùng anh dôn-ny Chí Nguyễn không?

- Hừm, bụi đời chợ nhớn thì nhằm nhò gì. Tao là bụi đời cao cấp hơn nhiều.

- Cao cấp hơn? Là loại gì?

- Bụi đời siêu thị.

- Siêu thị gì?

- BIG C

- Đậu má, BIG C có hơn nghìn chi nhánh và cơ sở ở ở trên hơn 600 tỉnh thành của nước ta. Mày nói thế tao biết mày ở éo đâu.

- Tao là bụi đời Siêu thị BIG C Trần Duy Hưng, gần khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính. Tao đang bị truy lùng nên phải lẩn trốn về đây thôi.

- Mày làm gì mà bị truy lùng?

- Tao ở trong boyband chuyên bắt trộm chó bằng xe máy. Đợt rồi trong một lần tác nghiệp thì có hai thành viên bị bà con nông dân đánh chết. Tao may mắn thoát được nên về cái chợ này trú ẩn.

- Tao nói cho mày biết. Đây là địa bàn của tao. Tao đéo cho thằng nào kiếm ăn hay trú ẩn gì ở đây hết. Cút.

-Vậy tao cũng nói luôn cho mày nghe. Thằng Tài Nhớt này thích làm gì, thích ở đâu thì éo ai có quyền cản. Thằng nào cản, tao đấm phát chết luôn.

- Nói vậy là hôm nay, ngay tại chợ cóc này sẽ phải có một cuộc chiến đẫm máu giữa tao và mày rồi Tài Nhớt ạ, để xem ai mới thực sự là vua chợ cóc này.

- Được. Thích thì tao chiều thôi – Tài Nhớt vừa nói vừa cười khẩy. Bây giờ, mày muốn đấu thế nào? Cả lũ chúng mày cùng lên hay một thằng một? Tao chấp hết.

Đàn em của Hùng chợ cóc nghe thế thì tất cả định lao lên, nhưng Hùng chợ cóc đã ngăn lại, ra dấu cho anh em đứng lùi về phía sau để mình hắn ra tay. Rồi Hùng chợ cóc chầm chậm cởi áo khoe body săn chắc với một hình xăm to tướng trước ngực. Thằng Kít nhìn thấy hình xăm của đại ca nó thì ngạc nhiên và ngưỡng mộ lắm. Nó lao đến, xoa xoa lên ngực đại ca rồi xuýt xoa:

- Chu choa, đại ca xăm lúc nào mà em không biết thế? Đẹp quá đại ca ơi.

- Sờ nhè nhẹ tay thôi mày, nhòe hết hình bây giờ. Lúc sáng ngồi rảnh tao lấy bút bi vẽ lên đó, ngu gì mà xăm thật, đau bỏ mẹ.

- Trời, vậy mà cứ tưởng thật. Nhưng sao đại ca lại vẽ con gà thế này? vẽ rồng hay hổ báo có phải oai hơn không?

- Ai bảo là gà? Đại bàng đấy. Thôi, lùi xuống đi, để mình đại ca xử thằng này.

Lập tức đàn em của Hùng chợ cóc lùi ra xa, quây thành vòng tròn tạo thành võ đài cho cuộc quyết đấu của hai cao thủ. Tài Nhớt không hề bộc lộ một chút hoang mang nào, mặt hắn lạnh tanh, cũng không thèm thủ thế. Có lẽ, hắn quá tự tin vào võ công thượng thặng của mình chăng? Hoặc cũng có thể, kinh nghiệm và bản lĩnh của một tay bắt trộm chó chuyên nghiệp đã tôi luyện cho hắn có được sự lì lợm và bình tĩnh đáng sợ này.

Hùng chợ cóc thì ngược lại, triển khai rất nhiều thế tấn, thay đổi chiêu thức liên tục mặc dù trận đấu vẫn chưa diễn ra. Hai chân hắn không đứng yên mà nhảy lên nhảy xuống liên tục giống như một vận động viên karate chuyên nghiệp. Hai đối thủ di chuyển vòng vòng, gầm ghè thăm dò nhau. Ở ngoài, các đàn em của Hùng chợ cóc cũng đăm chiêu không kém, nín thở, dõi theo từng cử động, từng thế võ của đại ca mình, đồng thời, cũng dành sự cảnh giác cao độ cho Tài Nhớt. Tất cả đều hồi hộp chờ đợi một cuộc tỉ thí khốc liệt, sống còn.

Có vẻ như khá sốt ruột và nóng mắt với những động tác khua khoắng của Hùng chợ cóc, Tài Nhớt hơi cau mày lại, lùi 2 bước về phía sau, rồi bất ngờ, hắn song phi, bật lên khá cao lên không trung phải đến gần 2 mét, đầu gối hắn gập lại giống như hình một khúc gỗ lao vút về phía Hùng chợ cóc. Động tác ra đòn khá nhanh, mạnh và chính xác, nếu dính đòn phủ đầu này, chưa chắc Hùng chợ cóc đã cầm cự nổi. Tất cả đàn em của Hùng chợ cóc đều không kịp phản ứng gì vì mọi động tác mà Tài Nhớt thi triển đều chỉ diễn ra trong tích tắc. Khi mà đầu gối của Tài Nhớt chỉ còn cách khoảng một gang tay nữa thôi là húc thẳng vào mặt của Hùng chợ cóc thì bất ngờ, Hùng chợ cóc hét lên:

- KHOAN!!!!!!!!! KHOAN ĐÃ!!!!!

Nghe tiếng hô bất ngờ của Hùng chợ cóc, Tài Nhớt liền rụt chân lại, rồi mất đà ngã uỵch phát dúi dụi xuống đất. Hắn vừa lồm cồm bò dậy, vừa xoa đầu gối kêu đau, vừa lèo bèo:

- Đậu má, chưa đánh đã khoan, khoan cái lìn gì thế?

- Đợi tao tí, tự nhiên buồn ỉa quá. Chờ tao ra chỗ bãi rác kia ỉa phát đã. Xong vào sẽ tiếp chiêu mày. Cứ đợi đấy.
Nói rồi để mặc Tài Nhớt và đàn em ngơ ngác, Hùng chợ cóc hùng hục chạy cắm đầu cắm cổ về phía bãi rác, vừa chạy vừa tụt quần sẵn sàng như thể cứt sắp rơi ra đến nơi.

Dù là khoảng cách từ chỗ Hùng chợ cóc đang ỉa đến chỗ mọi người đứng không quá gần nhưng tất cả đều bịt mũi, nín thở chờ đợi. Ỉa được khoảng 5 phút, bất chợt thấy Hùng chợ cóc đứng lên và gọi đàn em:

- Lìn ơi, kiếm tao tờ giấy nào, éo có gì chùi đít cả.

- Đại ca kiếm tạm cục đất nào quanh đó chùi đi đại ca, lấy đâu ra giấy bây giờ.

Không thấy Hùng chợ cóc nói gì, chỉ thấy hắn im lặng rồi âm thầm cúi xuống lúi húi. Lát sau mới thấy Hùng chợ cóc lóc cóc đi ra. Vừa đi vừa xoa bụng, nhăn mặt:

- Đậu má, chắc tại hôm qua ăn miếng phao câu vịt nướng, cái con vịt đó bị trĩ hay sao mà giờ lại bị đau bụng tiêu chảy thế này. Ôi, mệt quá!

Đột nhiên, đàn em của Hùng chợ cóc kêu lên thất thanh:

- Đại ca ơi, đít đại ca chảy máu kìa? Sao thế đại ca?

- Ừ, thì tại vừa rồi nghe lời mày tìm cục đất chùi đít, nhưng tìm mãi éo thấy cục nào, chỉ thấy mỗi cục gạch vỡ đành lấy chùi tạm, ai ngờ cái cạnh của cục gạch sắc quá, chùi rách mẹ đít luôn.

Tài Nhớt chờ đợi nãy giờ cũng bực mình lắm rồi, thấy Hùng chợ cóc đi ra, hắn sốt sắng:

- Ỉa đái xong hết rồi, giờ thì bắt đầu được chưa hả thằng tiêu chảy?

Nghe Tài Nhớt nói vậy, Hùng chợ cóc lại ôm bụng, nhăn mặt trình bày:

- Mày cũng là người luyện võ, chắc mày cũng biết, phàm đã luyện võ thì tối kị việc bị tiêu chảy. Tiêu chảy dẫn đến mất nước, tay chân run lẩy bẩy, nếu cứ cố tình vận nội công thì sẽ dẫn đến hiện tượng “tẩu hỏa nhập cứt”, tức là phân lỏng sẽ dồn từ hậu môn lên buồng ngực. Nhẹ thì sẽ bị nhồi phân cơ tim gây tắc thở và chắc chắn sẽ tử vong trên đường đến bệnh viện, nặng thì mồm hộc phân lỏng chết ngay tại chỗ. Tao nghĩ mày cũng là bậc quân tử, thấy đối thủ của mình bị đuối sức như thế, mày không nỡ ép chứ? Nếu đấu tiếp, mày có thắng cũng không vẻ vang gì đâu. Đúng không?

- Đậu má! Ông trình bày dài dòng vkl, thế túm lại ông muốn thế nào?

- Bây giờ mình vẫn đấu tiếp, nhưng không đấu võ nữa, đấu cái khác. Ok chứ?

- Đấu cái khác là đấu gì? – Tài Nhớt hỏi.

- Đấu gì cũng được, cho mày chọn – Hùng chợ cóc đáp.

- Được, là mày nói đấy nhé. Tao nghe đồn, mày nổi tiếng giang hồ bởi biệt tài xúc thóc trộm của thầy u. Nay, tao sẽ dùng chính tài năng của mày để đập chết mày, bây giờ chúng ta sẽ thi ăn cắp.

- Nhưng giờ bố mẹ tao bán hết thóc rồi, éo còn thóc mà xúc đâu.

- Không phải thi xúc thóc, mày hãy nhìn ra ngoài chợ đi. Cái chỗ bán quần áo đại hạ giá ấy. Có thấy một lũ đang xúm vào mua không?

- Thấy, rồi sao nữa?

- Có thấy hai đứa con gái mặc váy ngắn cũn cỡn đứng ở phía cuối hàng kia không?

- Thấy, rồi sao?

- Bây giờ, tao với mày sẽ cùng trà trộn vào đó, mục tiêu là ăn cắp được quần lót của hai con bé đang mặc trên người. Tao chọn con váy đỏ, còn mày con váy xanh nhé? Ok?

- Ok, chơi luôn.

- Thằng nào cầm quần lót trở về đây trước thì thằng đó sẽ là người chiến thắng. Có đàn em của mày đứng đây giám sát, không được chơi ăn gian. Thằng nào thua phải cút khỏi cái chợ cóc này, đi chỗ khác kiếm ăn, ok men?
[«] 1234
☆Tags: Bụi, đời, chợ, cóc, bui, doi, cho, coc
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net