• Ngày đăng:
31/10/2013• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Tôi nhìn kỹ lại xem ông ấy tỉnh chưa, hi vọng là ông ấy không biết tôi vừa check hàng của ông ấy. May quá, ông ấy vẫn đang ngáy khò khò, mắt thì nửa nhắm nửa mở toàn lòng trắng, mồm há hốc thở phì phò, nước dãi chảy ròng ròng.
Tôi tỉnh ngủ hẳn, vẫn ngồi trên giường. Nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra mà rùng mình. Với cái điện thoại xem đồng hồ. 3h sáng rồi. Ngửi cái mùi nước đái nồng nặc bên cạnh làm tôi lại thấy buồn đái. Hay là đái mẹ nó luôn ra giường này đi nhỉ, đằng nào thì bố nàng cũng đã đái ra rồi. Nhưng mà nhớ đang đái chẳng may nước đái bắn vào mặt ông ấy, ông ấy tỉnh giấc thì toi. Thôi, chịu khó ra vườn đái vậy.
Tôi mở cửa và nhè nhẹ lẻn ra ngoài vườn. Hic. Sương xuống lạnh buốt tờ rym. Đang tận hưởng mùi thơm nồng nàn của rượu nếp quê bốc lên từ dòng nước đái đang tuôn ra xối xả từ vòi thoát nước thì bỗng nghe tiếng loạt soạt sau lưng, rồi tiếng gì như tiếng bước chân rón rén đâu đây.
Nhanh như cắt, tôi nhét tờ rym vào trong quần (dù nó vẫn đang xả nước) và luồn vào nấp sau gốc cây cam to tướng và rậm rạp bên cạnh. Tim tôi đập thình thịch, không biết điều gì sắp xảy ra. Có hai khả năng. Thứ nhất, đó là tiếng bước chân của trộm. Nhà nàng nghèo rớt cả sơ-líp thì có cái quái gì để trộm nó lấy nhỉ? À, có thể nó thấy con cup 50 của mình mới phi về chiều nay nên rình mò. Con cup ấy giờ mà mang đi cầm đồ cũng phải được hơn 5 lít.
Khả năng thứ hai là có người rình trộm mình đái để ngắm hàng mình. Chắc không phải bố nàng rồi, vì ông ấy đang ngủ say như chết. Chỉ còn mẹ nàng và nàng. Nàng thì không phải, việc gì phải nhìn lén. Gặm cỏ, ngậm bi, đá cột, thổi kèn, nàng đều được thực hành cả rồi, không có lý gì phải nhìn trộm mình đái. Vậy nếu có thì chỉ là mẹ nàng.
Nhưng tôi nghiêng về khả năng ăn trộm nhiều hơn. Vì lúc chiều mẹ nàng nhặt rau, tôi có tranh thủ đứng hẳn lên phía trước để soi hàng của mẹ nàng. Bà biết tôi đang bị tôi soi hàng nên đã ý tứ kéo cái cổ áo cao lên và quay đi hướng khác, không muốn cho tôi nhìn. Do đó, có thể khẳng định, bà ấy không hề có tà dâm với tôi.
Vậy chắc chắn là trộm rồi. Tôi hồi hộp nép sát vào gốc cam và chăm chú quan sát. Tiếng bước chân ngày càng gần. Một bóng áo trắng chầm chậm tiến ra vườn, cách chỗ tôi đứng chừng 4m. Dưới ánh sáng vàng vàng mờ mờ của cái bóng đèn hắt ra, tôi không nhìn rõ mặt tên trộm này. Nó định ăn trộm cái gì đây nhỉ? Xe tôi có để ở vườn đâu.
Tên trộm đứng im một tí rồi bất ngờ tụt quần xuống ngồi ỉa. Ôi trời, hóa ra tên trộm này không vào ăn trộm mà vào ỉa trộm. Thực ra, khoảng cách hơi xa nên tôi không chắc có phải tên này đang ỉa trộm hay không, nhưng thấy mùi cứt thối thối nên tôi đoán là nó đang ỉa. Có cái gì trông quen lắm. Đúng rồi, cái mông, cái mông quen lắm. Hình như đã thấy ở đâu đó. Size 80. đúng rồi, là mông của mẹ nàng. Kia nữa, cái quần lót có hình cái máng lợn. Ôi, nhắc đến máng lợn, ước gì mình đủ can đảm để lao ra mà vét luôn cái máng ấy.
Tôi cứ đứng đó chăm chú xem mẹ nàng ỉa. Sao bà ấy không vào nhà cầu mà ỉa nhỉ, lại ỉa ngoài vườn? Có thể bà ấy sợ ma chăng, vì nhà cầu nằm ở mãi góc vườn, lại tối om. Hoặc là ỉa ở đây thoáng mát hơn. Mẹ nàng ỉa lâu quá. Mình đứng xem mà muỗi đốt sưng cả chân. Lúc đầu xem thì cũng thích nhưng cứ xem đi xem lại mỗi cảnh đấy, không chuyển cảnh gì khác nên được tí cũng chán. Chắc lâu quá không được ăn thịt gà, nay vớ bữa thì ăn nhiệt tình nên mới phải đi ỉa đêm thế này.
Khoảng 15p sau thì mẹ nàng đứng dậy. Lấy cục đất dưới vườn chùi chùi vài cái vào đít rồi kéo quần đi vào. May quá. Tí nữa thì ngủ gật. Buồn ngủ quá.
Đợi mẹ nàng vào nhà xong, tôi cũng lẻn vào nhà, leo lên giường đánh một mạch.
Sáng ra, đang ngủ ngon thì nghe tiếng quát tháo ầm ĩ bên ngoài. Mịa, đứa nào sáng ra đã to mồm làm ông tỉnh cả giấc. Ngó đầu ra ngoài cửa sổ, thì ra bố nàng đang chửi:
- Mẹ kiếp, chó với má, có lớn mà không có khôn, ỉa ngoài đường ngoài chợ không ỉa, cứ ỉa bừa bãi ra sân ra vườn thế này. Ông bực mình ông thịt đãi khách luôn bây giờ chứ lị.
Vậy là cái ngày bách nhật, à nhầm, cái ngày sinh nhật quái quỷ của nàng, sau bao ngày trốn tránh, cuối cùng cũng đã đến.
Đêm qua cày đế chế tới 4h sáng mới ngủ vậy mà mới chợp mắt được tí nàng đã gọi điện nhắc nhở, chắc sợ mình quên hay sao ấy.
- Anh yêu à, dậy chưa đấy?
- Ừ, đang chuẩn bị gần sắp dậy rồi.
- Làm gì mà dậy muộn thế?
- Thì đêm qua cứ mải lo chuẩn bị quà sinh nhật cho em, rồi lên kế hoạch tổ chức sinh nhật nữa. Lúc giật mình nhìn đồng hồ đã 4h sáng rồi.
- Ôi, thương anh quá!
- Có gì đâu. Anh làm tất cả chỉ vì muốn em yêu thật hạnh phúc và bất ngờ trong ngày sinh nhật lần thứ 18 này thôi mà.
- Sinh nhật thứ 18 của em cách đây 3 năm rồi anh ạ. Năm nay em 21 rồi. Lại nhầm với con nào hả?
- Không, nhầm sao được, ý anh là, dù em 21 mà trông vẫn trẻ trung đáng yêu như gái 18 ấy.
- Vậy nói xem kế hoạch tổ chức của anh như thế nào?
- Ờ thì 8h tối anh đón em, hai đứa sẽ mua một cái bánh mì trứng ăn lót dạ. Rồi anh đưa em qua vườn thú xem khỉ. Xem chán rồi mình ra bụi tre ở hồ Ha-le để hai đứa tỉ tê, rồi cuối cùng là về phòng anh xem phim 3D, à không, phim 3X. Hi vọng là em sẽ thích.
- Thế không có màn tặng quà à?
- Có chứ, sao mà thoát được.
- Thôi được, biết thế. Đúng 8h có mặt ở bãi rác nhé. Đến muộn một phút là chim cút.
Tôi là một thằng giờ giấc luôn chính xác thế nên đúng 8h tôi đã có mặt ở bãi rác. Còn nàng thì mãi vẫn chưa thấy vác xác tới. Bãi rác hôm nay mùi thối hơn mọi hôm, nhìn xơ xác và có chút gì đó buồn man mác. Chắc lúc chiều vừa bị mấy bà đồng nát bới tung tóe.
Đã hơn 8h kém rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng nàng đâu.
Cái bãi rác này cũng phức tạp lắm. Là nơi cave hay le ve để bắt khách. Cũng là nơi gái trai chui rúc vào tâm sự vì nó kín đáo lại hôi thối, ít người lui tới.
Thế mới có câu chuyện vui là có một đôi yêu nhau chui vào sau bãi rác hàn huyên. Chả biết hàn huyên cái gì nhưng chỉ nghe thấy tiếng dây lưng kêu leng keng, tiếng quần áo loạt xoạt. Rồi bỗng cô gái kêu thất thanh vì bị một con rắn hổ mang bành to đoành đớp vào mông. Chàng trai sợ quá bế cô gái chạy vào trong làng nhờ cứu.
Thầy lang hỏi rắn nó cắn vào đâu thì chàng trai mới cởi quần cô gái ra và chỉ vào mông. Nếu chuyện chỉ có thế thì chẳng có gì để nói, chỉ có một điều lạ đó là cô gái bị con rắn ngoạm một miếng rất sâu vào mông nhưng cái quần bò cô ấy mặc thì vẫn nguyên vẹn, không một vết sờn rách nào ở chỗ bị rắn cắn cả. Thế mới thấy vải bò tốt thật, rắn cắn toe toét ở mông nhưng đừng hòng làm rách được quần.
Nàng vẫn chưa tới. Thấy tôi ngơ ngơ một mình bên bãi rác, một em hàng xuất hiện và chào mời.
- Anh zai ơi, đợi ai thế? Đi với em không?
- Đi đâu hả em?
- Hi, đi đâu còn lâu mới nói.
- Ơ, cái con điên này, tự nhiên rủ tao đi chơi, tao hỏi đi đâu thì lại bảo còn lâu mới nói.
- Anh zai biết rồi còn hỏi.
- Thôi được, cat-xê thế nào?
- Dạ, anh zai đi nhanh hay chậm?
- Đi chậm thôi, nhanh chóng mặt lắm.
- Chậm là 500k, nhanh là 200k.
- Có khuyến mại gì không?
- Dạ, dùng 10 tặng thêm 1 ạ.
- Thôi, đùa em tí thôi, em đi kiếm khách đi, đứng đây làm gì cho mất thì giờ. Anh bị liệt dương từ nhỏ rồi.
- Anh yên tâm, liệt dương gặp em cũng sẽ hết. Trong xóm có mấy ông già bị liệt dương đó, gặp em xong, em chữa cho thành liệt giường luôn.
- Sao liệt dương lại chữa thành liệt giường?
- Thì tự nhiên khỏi liệt dương, thích quá làm nhiều liên tục, mất sức, xong ốm liệt giường.
Đang chém gió với em cave thì thấy nàng đi từ ngõ ra. Tôi phi xe đến chỗ nàng bỏ mặc em cave đang tiếc ngẩn ngơ vì mất khách sộp.
Rồi tôi và nàng vi vu trên con cup 50 huyền thoại lượn đi lượn lại. Theo đúng kế hoạch, tôi mua một bánh mì trứng để hai đứa ăn tối, rồi đưa nàng vào công viên xem khỉ. Cũng có lác đác vài đôi giống chúng tôi vào công viên xem khỉ. Nói thật là xem khỉ thì ít mà làm trò khỉ thì nhiều. Sau khi làm chán chê các trò khỉ, tôi mới ghé tai nàng thủ thỉ:
- Em ơi, về phòng anh xem phim đi. Phim 3X đảm bảo xem rất thích.
- Sớm thế anh, nay là sinh nhật em mà. Khu mình vừa khai trương một quán cà-phê ca nhạc. Đến đó anh hát tặng em một bài nhé?
- Mới khai trương à? có khuyến mại giảm giá không?
- Chắc là có.
- Ừ, vậy thì đi luôn.
Chà! quán mới khai trương có khác, cờ hoa khẩu hiệu tưng bừng. Đông khách quá. Toàn xe sang, lại có phân khu hẳn hoi. Bên phải là dành cho xe ô tô. Bên trái là cho xe máy xịn như SH, PS, Liberty… Mãi tít đằng xa là bãi dành cho xe số. Nhìn mãi không thấy cái khu vực nào dành cho con cup 50 của mình nên tôi phi luôn xe vào bãi dành cho SH. Thấy tôi lao xe vào, mấy anh bảo vệ lao ra:
- Hết chỗ đỗ rồi anh ơi, hết chỗ rồi.
- Hết đâu mà hết
Nói rồi tôi phi thẳng con cup 50 của tôi vào giữa khe 2 con SH trắng tinh to uỳnh. May mà xe nhỏ nên phi vào lọt. Nhìn 2 anh SH trắng toát oai phong đang đứng bảo vệ cho con cup 50 đen đen bẩn bẩn của mình tôi thấy cũng yên tâm. Nhưng biết đâu được đấy, giữa cái chốn phồn hoa âm hộ, à nhầm, phồn hoa đô hội này thì chẳng tin thằng nào được cả.
- Share on: