- 15-06-26 11h19'

Em đi chợ tình Sapa

• Ngày đăng: 31/10/2013
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:


- Bác ơi, H’Cu đi đâu mà hôm nay không ra suối tắm hả bác?

- Nó bị suy nhược cơ thể nặng, đang hôn mê, phải đưa xuống tít tận trạm y tế huyện để truyền nước và tiêm thuốc. Khổ, đang mê man, ăn uống thì không ăn được mà cứ luôn mồm đòi ra suối tắm. Chả biết ở suối có cái quái gì mà hôm nào cũng thấy háo hức đi từ sớm, lúc về thì thấy người ngợm bơ phờ, mặt mày ủ rũ, tay chân rã rời chẳng nói nên lời.

Nghe vậy, H’Tưng và H’Lôn lủi thủi quay về, không ai nói với ai nhưng cả 2 chị em đều hiểu nguyên nhân vì sao thằng H’Cu lại nguy kịch như vậy. Một sự trống trải, thiếu vắng và hụt hẫng dâng lên cồn cào trong lòng 2 thiếu nữ H’Mông.
Kể từ sau hôm đó, 2 chị em vẫn rủ nhau đi tắm nhưng không khí trong buổi tắm thì rất nặng nề và u ám. Vừa tắm, hai người vừa nhìn ngó để ý khắp các bụi cây bên bờ xem có thằng nào đang thập thò rình trộm không, nhưng càng ngóng càng thất vọng, chằng có thằng đíu nào cả, chỉ có tiếng chút chít của những con chuột chù đang đuổi nhau, tiếng eng éc của bầy chim lợn bay về núi nghe thật thê lương giữa rừng chiều ảm đạm. Buồn quá đi thôi.

Ở đời này, cái gì cũng đều có giới hạn của nó, và tình yêu âm nhạc cũng vậy. Khi mà cái khao khát được thổi kèn hừng hực dâng trong cuống họng, khi mà cả trong mơ những tiếng kèn ma mị vẫn hiện về ám ảnh thì 2 chị em không còn chịu đựng thêm được nữa. Họ bàn nhau và đi đến quyết định: Phải đi chợ tình Sapa thôi.
Nhưng làm sao để thuyết phục mẹ cho H’Tưng đi chợ thì là cả một vấn đề nan giải.

- Mẹ ơi, thứ 7 này có chợ tình Sapa dưới thị trấn, mẹ cho con đi nhé.

- Cái hàng họ của con đã ăn thua gì đâu mà cứ đòi đi.

- Nhưng con thích đi, mẹ mà còn ngăn cản con nữa thì con sẽ bỏ bản làng xuống dưới xuôi.

- Mày xuống đó làm gì?

- Con xuống đi theo Bà Tưng, đi biểu diễn nghệ thuật.

- Mày chưa biết là Bà Tưng đã bị Bộ Văn Hóa cấm biểu diễn trên toàn quốc rồi à? Với lại Bà Tưng thì diễn cái éo gì, đi show vếu thì có, mà vếu mày thì mới bằng quả dâu thì show cái gì? Show xương sườn à?

- Kệ, mẹ không cho đi con sẽ trốn bằng được.

- Thôi được. Con đã quyết tâm vậy thì mẹ biết là mẹ không thể cản con nữa. Cũng như con chim khi đủ lông đủ cánh nó sẽ phải bay đi tìm niềm vui, tìm hạnh phúc cho mình, đó là lẽ thường. Nhưng cái mẹ lo đó là con vẫn chưa đủ lông lắm, mới chỉ hơi lún phún thôi, nên bay sớm sẽ dễ bị ngã đau. Con phải ghi nhớ thật kỹ những lời mẹ dặn sau đây thì cái bụng mẹ mới yên tâm để con đi được.

- Dạ vâng. Mẹ cứ dặn, con xin nghe ạ.

- Thứ nhất, mang ngô khoai sắn ở nhà đi để ăn, xuống chợ không ăn uống bất kì thứ gì của người lạ.

- Sao lại thế hả mẹ?

- Thì đây, tấm gương to tướng đang ngồi trước mặt mày đây. Hồi bằng tuổi mày, mẹ cũng nứng lên đòi đi chợ bằng được, có thẳng nó mời ăn chuối thế là cũng xơi, chả biết trong chuối nó bỏ cái thuốc gì mà ăn vào người nó cứ hừng hực hừng hực lên, hưng phấn kinh khủng, xong về có chửa mày luôn.

- Dạ vâng, con nhớ rồi. Còn gì nữa không mẹ?

- Xuống chợ, nếu là thanh niên dân tộc ở bản, ở mấy vùng quanh đây bắt chuyện thì hãy cho làm quen, vì đó là thanh niên nghiêm túc, còn nếu là mấy anh thanh niên người Kinh thì phải tránh xa. Hiểu chưa?

- Thanh niên người Kinh thì sao ạ?

- Mấy anh thanh niên người Kinh không nghiêm túc. Họ dê cụ lắm, hầu như toàn là những anh mất dạy, sở khanh. Các anh ấy đều là nông dân trà trộn vào chợ để đi chăn rau dân tộc. Nhìn thấy mấy tên đó là phải chạy ngay.

- Sao mẹ có ác cảm với mấy anh ấy thế?

- Thì đó, bố mày cũng là một thanh niên nghiêm túc người Kinh đấy. Cho mẹ mày ăn chuối xong rồi lượn luôn, giờ éo biết còn sống hay chết vì AIDS rồi.

- Vâng, vậy con xin nghe lời mẹ.

- Còn nữa, con cầm lấy chỗ tiền này, xuống chợ, tìm mua cho mẹ cái kèn nhé.

- Kèn thì cần gì phải mua xuống chợ mới mua được hả mẹ. Nhà cụ H’Buôi ở giữa bản có làm và bán rất nhiều mà.

- Không. Đấy là kèn để thanh niên bản thổi, còn loại kèn mẹ nhờ con mua là kèn cho chị em phụ nữ thổi cơ.

- Nhưng kèn đó nó dính chặt trên người mà, ai bán cho mình chứ?

- À, không, ý mẹ là kèn giả, kèn đồ chơi, sếc-toi ý. Cứ ra chợ hỏi sẽ có, bọn hàng rong nó bán đầy mà.

- Dạ vâng ạ. Thế thôi, xin phép mẹ con đi ngủ đây, mai còn dậy đi chợ sớm.

Bình thường, nếu không bị mẹ gọi dậy sớm đi bẻ ngô thì H’Tưng có một thú vui tao nhã đó là ngủ nướng. Cô cứ nằm ễnh ngực trên giường mà ngủ mặc cho mặt trời đã leo lên tới đỉnh núi, mặc cho đám chim chóc đi đã đi kiếm ăn hót ầm ĩ ngoài rừng. Ấy vậy mà sáng nay, H’Tưng đã lọ mọ dậy từ 5h, khi mà không gian vẫn lặng như tờ, khi mà đỉnh núi trước nhà vẫn mờ mờ trong sương sớm. Thấy H’Tưng lục đục dưới bếp lục cơm nguội ăn, mẹ H’Tưng hỏi vọng ra với giọng ngái ngủ:

- Sao không ngủ thêm chút nữa, dậy làm gì sớm thế con?

- Dậy sớm tốt cho sức khỏe mẹ à, được hít thở không khí trong lành, tinh thần sảng khoái. Dậy muộn dễ béo phì, tiểu đường, tăng huyết áp và các bệnh về tim mạch.

H’Tưng ra vại nước đánh răng rửa mặt, xong ra gốc cây phi lao sau nhà đi vệ sinh cho nhẹ bụng để chuẩn bị lên đường. Khoác các túi vải trên vai, H’Tưng bước đi thoăn thoắt trên con đường nhỏ, nhanh như con chim cắt và nhẹ nhàng như con thỏ. Tới điểm hẹn, đã thấy chị H’Lôn đợi sẵn.

- Cũng đúng hẹn gớm nhỉ. Đêm qua ngủ ngon không em?

- Ngủ sao được hả chị! Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh cái kèn lại nhảy múa trong đầu, rồi âm thanh của cái kèn lại rên rỉ bên tai. Thôi, mình đi cho sớm chị.

Vì chợ khá xa nên hai chị em phải đi từ gà gáy, vượt qua bao đường đèo núi, từ sáng sớm đến tận chiều muộn mới tới nơi. Đó cũng là thời điểm phiên chợ tình Sapa bắt đầu. Hai người sẽ chơi ở chợ hết đêm rồi sáng hôm sau mới về bản.
Đúng là đến chợ không khí rộn ràng, náo nhiệt hẳn lên. Chọn một phiến đá bằng phẳng ở ngay trung tâm chợ, hai chị em lấy đồ ra ăn uống, cũng là tranh thủ nghỉ ngơi sau quãng đường dài để có sức tối nay còn kèn sáo. Vừa ngồi gặm khoai lang, H’Tưng vừa ngắm nhìn quang cảnh nhộn nhịp, lung linh. Từng đám trai bản tụ tập múa kèn tỏ tình, show hàng để gọi gái đến. Mấy cô bé dân tộc mặc váy, cầm ô nhảy múa quanh đám thợ kèn. Vài nhóm du khách tò mò chăm chú thưởng thức những điệu múa, điệu kèn đặc sắc, rồi thích thú lôi máy ảnh ra chụp phành phạch. Từng đôi trai gái váy áo sặc sỡ lượn qua lượn lại. Có đôi thì mới đang trong giai đoạn làm quen, còn ngượng ngùng e ấp, ngồi cách xa nhau cả mét. Có đôi thì đã đến giai đoạn nắm tay nắm chân, quờ quạng lung tung. Rồi thỉnh thoảng lại thấy có đôi vội vàng, hấp tấp kéo nhau về chỗ cái đồi cây tối om ngay cạnh đấy. Thấy thế, H’Tưng tò mò hỏi chị:

- Chị ơi, sao chúng nó cứ kéo nhau lên đồi kia làm gì thế?

- À, đó là sân khấu để biểu diễn hòa tấu sắc-sô-phôn đấy em.

- Lát mình qua xem nhé chị!

- Khỏi xem, mình sẽ là nhạc công luôn.

Rồi hai chị em hòa vào dòng người cùng không khí tấp nập của phiên chợ tình. Mỗi bước đi là bao ánh mắt ngưỡng mộ, ham muốn và thèm khát của đám trai bản và cả những du khách dê cụ dõi theo hai thiếu nữ Mông xinh đẹp. Thấy vậy, H’Lôn ghé tai H’Tưng thì thầm:

- Thấy chưa. Thiếu gì kèn, vấn đề của mình là chọn kèn nào ngon và xịn thôi. Lên chợ này em sẽ thấy, kèn của thằng H’Cu bản mình chỉ giống như quả susu đặt bên cái xe lu. Đi một ngày đàng gặp toàn hàng to, các cụ dạy cấm có sai.

Qua chỗ gian hàng bày bán mấy đồ lung tung, H’Tưng níu váy chị nói nhỏ:

- Chị ơi, mẹ em gửi tiền nhờ mua cho mẹ cái kèn giả. Chị em mình vào hỏi thử xem có không.

- Việc gì phải mua cho phí tiền, ở nhà chị có mấy cái, mai về chị đưa cho. Để tiền đấy tí chị em mình đi ăn lẩu nướng cho nó sướng.

- Không được. Mẹ em thích dùng kèn mới cơ. Kèn đã qua sử dụng bà chỉ nhìn phát biết luôn.

- Ừ, thế thì thử vào hỏi xem.

- Chú ơi, có bán kèn giả không chú?

- Có, hai cô mua hàng Tây hay hàng của Việt Nam?

- Dạ, Tây và Việt Nam khác nhau thế nào ạ?

- Tây to hơn, dài hơn, đen hơn, cong hơn, cứng hơn nhưng dễ gẫy. Hàng Việt nhỏ hơn, mềm hơn tí, nhưng dai và bền bỉ.

Nghe vậy, H’Lôn mới thì thầm trao đổi với H’Tưng:

- Mua cho mẹ em thì chị nghĩ chỉ cần hàng Việt Nam là vừa em nhỉ?

- Chị nhầm. Chị chưa được thấy tận mắt nên mới nghĩ thế thôi. Chú ơi, cho cháu hàng Tây size to nhất nhé.

- Ừ, hàng Tây mới về đây, có bản update mới cập nhật thêm nhiều tính năng hay lắm đấy cháu.

- Dạ, cập nhật gì hả chú?

- Đây, loại này có thể tùy chọn chế độ, cháu có thể chọn chế độ yên lặng, chế độ rung, chế độ ngoài trời phát loa ngoài âm thanh sống động như người thật. Ngoài ra còn có chế độ máy bay và chế độ đang họp. Bên cạnh đó, nó được tích hợp thêm một lỗ bên trên để đổ Neptune vào trong nữa.

Trong lúc H’Tưng và H’Lôn đang say sưa nghe ông bán hàng giới thiệu về các chức năng của kèn Tây thì từ phía sau, có ba thanh niên bản đang tiến lại. Mấy thằng này vừa ngồi uống rượu chuối hột ở quán thắng cố đầu chợ xong, người nồng nặc mùi rượu. Thấy hai thiếu nữ xinh đẹp, ngon lành quá, bọn chúng lập tức nhào tới:
[«] 123
☆Tags: Em, đi, chợ, tình, Sapa, em, di, cho, tinh, Sapa
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

Old school Swatch Watches