• Ngày đăng:
30/10/2013• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Rồi Võ Tòng lấy giấy bút ra viết vội vàng:
“Gửi em Bòng. Anh là Tòng, nghe tin em lấy chồng, Tòng tan nát cõi lòng. Tòng về từ chiều nhưng không dám vào trong mà chỉ đi lại lòng vòng. Tòng sẽ đợi Bòng tại nhà nghỉ Phồn Lồng, ở chính cái phòng mà trước đây tụi mình hay lòng thòng. Hi vọng Bòng sẽ đến cùng Tòng để hai đứa mình được một lần cuối lòng thòng cho cả hai đều thỏa lòng. Kí tên: Tòng của Bòng”.
Đứa bé cầm tờ giấy rồi chạy vù vào trong. Tim Võ Tòng như ngừng đập ngóng theo. Lát sau, nó chạy ra rồi đưa lại cho Tòng một tờ giấy khác:
- Của chị Bòng gửi chú này.
Tòng vồ lấy và đọc ngấu nghiến:
“Gửi Tòng, Bòng giờ là gái đã có chồng, Bòng không muốn lòng thòng với Tòng khiến chồng Bòng phải phiền lòng. Kỉ niệm hai đứa một thời mặn nồng xin Tòng hãy giữ kín trong lòng, đừng khơi lại nữa để cả hai thêm buồn lòng. Vĩnh biệt Tòng”.
Võ Tòng đọc xong thì vô cùng bực mình và ấm ức, hắn tiếc cái công hắn vội vã lặn lội đường xa, vất vả trở về mà giờ lại trắng tay, chẳng kiếm chác được tí nào. Rồi hắn vò nát mảnh giấy, ném mạnh xuống đất:
- Bố con điên, lại còn ra vẻ chính chuyên. Thôi cũng được, đỡ phải mất tiền mừng đám cưới.
Võ Tòng lại lầm lũi bước đi. Giờ hắn sẽ về thăm anh trai và chị dâu hắn. Nhà hắn có hai anh em nhưng hình như bao nhiêu cái đẹp trai, cao to, khỏe mạnh đều dồn hết vào hắn cả khiến cho anh trai hắn nhìn như một kẻ dị tật, lùn lùn, gù gù, gầy gò, lúc nào cũng kham khổ. Đã vậy lại còn lấy phải con vợ đẹp, khỏe và dâm đãng khiến anh đã gầy yếu lại ngày càng hom hem hơn. Nhìn anh thương lắm.
Mải miên man suy nghĩ, Tòng đã đến nhà anh chị lúc nào không hay. Căn nhà vẫn thế, chỉ có điều cái cửa gỗ đã bạc màu hơn, tường vôi đã xám xịt hơn, mái ngói đã rêu cũ hơn, vì nắng mưa, vì thời gian…
- Cộc Cộc Cộc!!! Anh chị ơi, mở cửa cho em.
Nghe tiếng gọi, chị dâu hắn chạy ra. Thấy Võ Tòng, mắt thị đã sáng lên lóng lánh:
- Ôi, chú Tòng. Chú về lúc nào? Vào đây, vào đây đi. Chú làm chị bất ngờ quá!
- Em vừa về, anh đâu rồi chị?
- Anh đi bán bánh bao rồi, chiều tối mới về cơ.
- Dạ! Mà nhà có cái gì ăn không chị? Em đói quá!
- Có bánh bao nhân thịt thì anh chú mang hết ra chợ bán rồi, còn có hai cái bánh bao nhân lạc của chị thôi, không biết, chú có muốn ăn không?
Nói rồi, ả dâm phụ cầm tay Võ Tòng dí luôn vào ngực ả. Võ Tòng giật mình rồi lập tức rụt tay lại. Cái con mụ này càng ngày càng dâm đãng, và càng ngày càng dụ dỗ mình một cách lộ liễu. Nhưng phải công nhận, ả càng ngày càng đẹp, đẹp mặn mà; đôi mắt long lanh, lúng liếng, cái miệng chúm chím lúc nào cũng hồng hồng, ươn ướt, thân hình thì tròn lẳn, vòng nào ra vòng ấy, chẳng bù cho cái máy bay mà Tòng mới lái hôm trước, linh kiện và phụ tùng nhão hết rồi, cưỡi mạnh một cái là nó cứ long sòng sọc. Nếu đây không phải là chị dâu mình, Tòng đã cho ả tơi bời rồi. Và rồi, Võ Tòng lập tức nghiêm nét mặt:
- Chị à, em là em chồng chị, xin chị hãy giữ đúng lễ nghĩa, đừng làm gì để anh trai em hiểu lầm.
Chị dâu hắn nghe vậy thì hụt hẫng ra mặt. Ả không nói gì mà lẳng lặng vào trong dọn dẹp. Một lát sau thì Võ Đại về, thấy em trai, Võ Đại ôm chầm lấy, mừng mừng tủi tủi:
- Sao về mà không báo anh để anh ở nhà đón?
- Mình là anh em mà, sao phải khách sáo chứ. Bánh bao bán chạy không anh?
- Dạo này khó khăn em à, mỗi cái chợ bé cỏn con mà bao nhiêu loại bánh cạnh tranh, nào là bánh giò, bánh khúc, bánh ít, bánh tét, làm ít mà vẫn ế.
Rất lâu mới có dịp Võ Tòng về thăm nên Võ Đại mừng lắm, tối hôm đó Võ Đại thịt gà, mua giò, mua bia về, cả 3 ăn nhậu rất vui vẻ, ai nấy mặt mũi đều tưng bừng, liêu xiêu hết cả. Bia vào, cộng với đường xa mệt mỏi nên đặt lưng xuống giường là Võ Tòng lăn ra ngủ. Khoảng nửa đêm, hơi bia nhạt dần, cũng vì lạ giường nên Võ Tòng tỉnh giấc, nằm thao thức mãi mà không ngủ lại được. Chợt Võ Tòng nghe có tiếng xì xầm ở giường của anh chị cách chỗ hắn nằm chỉ vài mét:
- Thôi em, hôm nay uống bia mệt lắm, cho anh khất đến mai nhé?
- Ứ chịu đâu, gần tháng nay rồi, hôm nào anh cũng khất, hôm nay có tí bia vào, em thấy khó chịu lắm, em không biết đâu, kệ anh đấy.
- Nhưng hôm nay có chú Tòng ở đây, chú nằm giường ngoài kia, mình mà làm ầm ĩ quá, chú nghe thấy đó.
- Chú ấy say bia ngủ tít rồi, không nghe thấy đâu. Mà cho dù có nghe thấy, chả lẽ chú ấy định lao sang giường mình tham chiến chắc?
- Thôi được rồi, khổ lắm. Leo lên đi.
10 giây sau…
- Thôi, dừng lại, dừng lại, anh xong rồi…
Võ Tòng không muốn nghe thêm nữa. Hắn lẳng lặng cầm bao thuốc và cái bật lửa ga ra ngoài thềm, đốt thuốc, rít thuốc, rồi trầm tư nhìn từng làn khói thuốc mờ ảo tan vào màn đêm tĩnh lặng. Giờ thì Tòng đã hiểu vì sao chị dâu hắn lại dâm đãng và lộ liễu đến vậy. Anh của hắn yếu quá, cả tháng không nháy nào, đến lúc cố được thì 10 giây đã đầu hàng, trong khi cái bản năng và ham muốn trong người chị ấy lại quá mạnh mẽ. Một phần cũng là lỗi của anh mình. Mình là người nhà mà chị ấy còn đong đưa gạ gẫm, huống hồ những thằng dê già lang thang ngoài xã hội, thấy mồi ngon như chị ấy, liệu bọn chúng có bỏ qua? Việc chị cắm sừng anh mình có lẽ là điều khó tránh khỏi…
- Chú Tòng cũng hút thuốc à?
Nghe tiếng hỏi, Tòng giật mình quay lại, hóa ra chị dâu đã ngồi bên cạnh hắn từ lúc nào.
- Dạ, cũng thỉnh thoảng.
- Hút Thăng Long à?
- Tùy thôi chị. Lúc có tiền thì hút ba số, vinataba; bí tiền thì dùng tạm Thăng Long, Du lịch; không có tiền nữa thì cứ đi lang thang, thấy ai có điếu cày thì vào kéo nhờ một hai bi thuốc lào.
- Cho chị xin một hơi…
- Chị cũng biết hút à?
- Không biết, nhưng trong người đang bức xúc, hút thử xem có dễ chịu hơn không…
Thế rồi chị dâu ngồi xích lại gần Tòng, giựt điếu Thăng Long đang cháy dở trên tay hắn rồi đưa lên mồm rít một hơi. Ả chầm chậm nhả khói rồi chầm chậm ngả đầu vào vai Tòng. Không hiểu sao lúc này Tòng lại không nỡ hất ả ra. Có lẽ Tòng cảm nhận được sự trống trải và hụt hẫng tột độ từ đáy lòng của người đàn bà có bản năng và ham muốn dữ dội này. Tòng thấy thương hại ả nhiều hơn là khinh ghét…
- Vừa nãy, chị biết là chú vẫn thức, và đã nghe hết chuyện xảy ra bên giường của anh chị. Anh của chú là thế đó, bao năm rồi vẫn thế, chưa một lần chị được hưởng hạnh phúc trọn vẹn mà một người đàn bà đáng được hưởng, anh chú cứ ngày càng lảng tránh, còn chị thì càng ngày cái khao khát càng mãnh liệt. Nhiều đêm trong người thổn thức, cồn cào rồi nhìn sang bên cạnh thấy chồng cứ nằm còng queo ngủ như con heo mà nước mắt cứ ứa ra nghẹn ngào. Chị chẳng biết phải làm sao nữa chú Tòng ạ.
Chị dâu vừa nói vừa dụi đầu vào vai Tòng, Tòng cảm nhận được một dòng nước ấm chảy trên vai mình, chị đang khóc… Tòng cũng cảm nhận được hai cánh tay chị đang vòng qua ôm siết lấy mình.
- Chị thấy ngột ngạt quá, muốn đi tắm, Tòng muốn tắm cùng chị không? Kì lưng cho chị nhé?
Chị dâu cắn nhẹ lên bờ vai của Tòng, vòng tay chị ôm siết Võ Tòng ngày một chặt hơn, miết qua từng múi cơ bụng hằn lên gồ ghề của hắn, rồi bàn tay đó tham lam lách qua lớp áo ngoài và lăm le luồn vào trong…
Đến lúc này Võ Tòng mới bừng tỉnh. Hắn hốt hoảng gỡ tay chị dâu và hất mạnh ra, rồi nói với giọng nhẹ nhàng nhưng rất kiên quyết:
- Chị dâu đừng làm thế. Võ Tòng hiểu nỗi khổ của chị và rất thương chị. Tòng cũng hiểu rằng không chỉ có chị mà rất nhiều thím đang đọc truyện này đều hóng cảnh Võ Tòng tắm cùng chị, kỳ lưng cho chị, thậm chí là phang chị, nhưng Tòng xin lỗi, Tòng không thể làm thế được. Người đời có câu “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan”, huống hồ chị không phải là vợ bạn mà là vợ của anh trai Tòng. Tòng này có thể là thằng thối chân, thối tai, thối mồm, là thằng thất học, thất nghiệp, là thằng lái máy bay bà già, nhưng quyết không thể là thằng “vì lìn mà phụ nghĩa tình anh em”. Giờ Tòng mà phang chị thì còn mặt mũi nào lên page chém gió với anh em? Sao dám nhìn mặt những người đã bấm like cho page của Tòng? Mặc dù thật lòng Tòng cũng muốn phang chị lắm, nhìn chị thế này thằng éo nào chịu nổi. Và tiện đây Tòng cũng nói luôn, ngày mai Tòng sẽ đi nhậm chức đô đầu ở huyện bên rồi cưới vợ. Chị ở lại nhớ chăm sóc anh trai của Tòng cho tử tế, chu đáo. Nếu Tòng biết chị làm gì không phải với anh ấy thì đừng trách thằng Tòng này phũ.
***
Vì không muốn thấy cảnh anh em chia tay bịn rịn nên sáng hôm sau, đợi lúc anh đi chợ, Tòng lẳng lặng lên đường. Hắn cưới vợ, ở rể và nhậm chức đô đầu; sáng 8h đi làm, chiều 5h về ăn cơm, tối 9h lên giường phục vụ máy bay bà già. Cuối tháng lĩnh lương đưa hết cho vợ. Cuộc sống khá nhàn nhã, phong lưu, chỉ mỗi tội cái máy bay đã hơi cũ nên tối nào cũng phải vật ra hì hục bảo dưỡng khiến nhiều lúc Tòng cũng hơi mệt.
Hôm ấy, Võ Đại vừa đi chợ về, chưa kịp đặt cái thùng bánh bao xuống thì vợ hắn đã ôm chầm lấy từ ph
- Share on: