- 19-06-26 07h03'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Ông ấy hỏi:



- Ba vị cao đồ ở đâu?



Tam Tạng chỉ và nói rằng:



- Ba anh em nó đứng ngoài đường đó.



Ông ấy ngó ra thấy dị tướng thất kinh quày quả chạy vào.



Tam Tạng kéo lại nói rằng:



- Xin ông làm ơn cho ngủ đở một đêm



Ông ấy run lập cập lắc đầu nói rằng:



- Không phải loài người đâư, ấy là yêu tinh qủy mị!



Tam Tạng cười rằng:



- Tại học trò tôi xấu hình như vậy, chớ không phải yêu tinh .



Ông ấy nói:



- Mấy con quỷ rõ ràng, sao thầy gọi là đệ tử? Tôi coi lại, một con quỷ dạ xa, một con tinh mã diện, và một vị Lôi Công .



Tôn Hành Giả nghe nói, hét lớn rằng:



- Lôi Công là cháu nội của ta, còn chắt ta là dạ xa, chít ta là Mã Diện .



Ông già ấy nghe nói kinh hồn, quày trở vào nhà lập tức, Tam Tạng và ba người đồng theo.



Xảy thấy người vợ ông ấy dắt đứa con trai chừng năm sáu tuổi, bước ra kinh hãi hỏi rằng:



- Mấy thầy ở đâu đến đây, mà dị tướng như vậy?



Tam Tạng thuật chuyện, vân vân. Rồi cắt nghĩa rằng:



- Tuy học trò tôi tướng dữ mà lòng lành, chẳng can chi mà sợ .



Nói rồi bảo ba người ra mắt, truyền ngồi cho có nết na.



Vợ ông ấy dọn cơm chay thiết đãi xong xả.



Kế trời tối thắp đèn, Tam Tạng ngồi đàm đạo với ông ấy. Hỏi thăm ông chủ họ chi? Ông ấy đáp rằng:



- Tôi họ Dương .



Tam Tạng hỏi:



- Ông đặng mấy mươi tuổi?



Ông ấy nói:



- Tôi đã thẩy mươi bốn tuổi .



Tam Tạng hỏi:



- Ông đặng mấy người con trai?



Ông ấy nói:



- Thằng nhỏ ở nhà tôi dắt ra hồi nảy, là cháu nội của tôi .



Tam Tạng nói:



- Vậy thì xin mời lịnh lang ra mắt



Ông ấy than rằng:



- Con tôi bất hiếu, nên tôi nuôi nó không nổi, bây giờ không có ở đây .



Tam Tạng hỏi:



- Vậy chớ lịnh lang đi sanh lý phương nào?



Ông ấy lắc đầu than rằng:



- Phải chi nó đi làm ăn xứ nào, thì tôi có phước, ngặt nó đi rầy đoàn hiệp lũ, đi đón bộ hành mà cướp của giựt đồ; nó đi hõm nay năm ngày mà chưa trở lại .



Tam Tạng nghe nói, làm thinh mà nghĩ thầm rằng:



- Chắc là nó bị Tôn Hành Giả đập chết .



Nghĩ than rằng:



- Bạc ác thì thôi! Cha mẹ hiền lành, sao trời khiến sanh con hung dữ .



Tôn Hành Giả nói lớn rằng:



- Con bất hiếu như vậy, ông còn tiếc làm chi? Ðể tôi đi kiếm nó mà giết phứt cho rãnh .



Ông ấy nói:



- Con bất hiếu có chết cũng không tiếc. Ngặt tôi có một mình nó, nếu giết đi sau chẳng ai chôn cất và lữa hương .



Sa Tăng, Bát Giới đồng cười rằng:



- Sanh con dữ phải mang, máu ai thấm thịt nấy, anh lo việc thiên hạ làm chi. Xin ông chủ làm ơn cho chúng tôi mượn chiếu đi ngủ .



Ông ấy đem chiếu ra nàh mát ngoài vườn, trải cho mấy thầy trò ngủ.



Ðến canh tư, thằng họ Dương là con ông ấy, dẫn tụi bằng hữu lâu la về kêu cửa. Ông ấy mở cửa, nó vào kêu vợ dậy mà hối rằng:



- Nấu cơm cho mau, đói bụng lắm!



Vừa nói vừa ra sau vườn ôm cũi, thấy ngựa kim buộc tại cửa vườn.



Trở vào hỏi vợ rằng:



- Ngựa ai buộc ngoài vườn đó?



Vợ nó trả lời rằng:



- Ngựa của các hòa thượng ở Ðông đô đi thỉnh kinh, cha mẹ đãi cơm chiều, cho họ ngủ nhờ một đêm, thầy trò còn ngủ tại nhà mát dựa giàng bầu, nên cột ngựa tại đó thằng ấy vỗ tay cười rằng:



- May lắm, may lắm! Trời xuôi cừu nhơn đến nạp mình



Nói rồi thuật chuyện với lâu la.



Lũ lâu la mừng rỡ cười rằng:



- Ấy là hồn chánh đảng, phó đảng vấn vít, chúng ta sẽ giết nó mà báo cừu



Thằng ấy nói:



- Khoan đã, các anh hãy mài gươm đao cho bén, đợi ăn cơm rồi sẽ ra tay



Ông ấy nghe con bàn luận như vậy, lén ra vườn kêu bốn thầy trò dậy, mà nói nhỏ rằng:



- Lũ ăn cướp đi với thằng con tôi về đây, chúng nó quyết hại mấy thầy mà báo oán. Tôi thấy người phương xa mới đến nên chẳng nỡ lòng, lén báo tin cho mấy thầy hay, tôi mở cửa vườn đặng các vị dời chơn lập tức .



Tam Tạng nghe nói, run lập cập tạ ơn.



Thầy trò giả từ lén đi mất.



Còn ông ấy trở vào nằm ngủ như thường.



Ðến canh năm, lâu la cơm nước xong rồi, mài dao sáng giới, đồng hè ra vườn, không thấy người cũng không thấy ngựa,nổi đèn đuốc sáng lòa kiếm cũng không đặng; thấy cữa vườn mở rồi, chúng nó bốc theo tới sáng mới gặp.



Tam Tạng nghe tiếng rầm rộ, ngó lại thấy đảng lâu la.



Tam Tạng kinh hãi nói rằng:



- Hơn ba mươi ăn cướp, gươm giáo sáng lòa, ta biết tránh làm sao cho khỏi?



Tôn Hành Giả nói:



- Không can chi mà sợ, để Lão Tôn tính cho .



Tam Tạng nói:



- Ngươi dọa cho nó sợ mà lui, chẳng khá sát nhơn như hồi trước .



Tôn Hành Giả xách thiết bãng trở lại nói rằng:



- Các ông đi đâu đó?



Lũ lâu la mắng rằng:



- Sãi trọc vô lễ, thường mạng đại vương cho ta .



Nói rồi vây Hành Giả, đứa đâm đứa chém lăn xăn.



Tôn Hành Giả đánh tan hết thảy, lớp thì chết lớp, thời bị thương tích vở chạy như giông.



Khi ấy Tam Tạng ngó thấy Hành Giả đánh nhiều người chào sấp, hãi kinh giục ngựa chạy ngay, Sa Tăng, Bát Giới chạy theo Tam Tạng.



Còn Tôn Hành Giả đuổi theo đãng cướp, bắt đặng một đứa hỏi rằng:



- Thằng nào là con ông già họ Dương, mi phải chỉ cho thiệt .



Tên lâu la ấy rên và thưa rằng:



- Lão gia ôi! Cái người vận áo vàng đó .



Tôn Hành Giả nhảy lại nắm đầu giựt gươm chém lấy thủ cấp. Xách đầu chạy theo Tam Tạng kêu lớn và thưa rằng:



- Tôi đã lấy thủ cấp thằng bất hiếu là con trai ông họ Dương, ấy là cái đầu nghịch tử Tam Tạng ngó thấy hồn kinh thất sắc, té xuống ngựa mắng rằng:



- Con khỉ nầy nhác ta chết, chôn đi cho mau .



Bát Giới giựt thủ cấp đá văng xa lắc, xách đinh ba chạy theo đào đất dập liền.



Còn Sa Tăng đỡ Tam Tạng lên ngựa, Tam Tạng tỉnh hồn cứ ngồi niệm chú cẩn cô. Tôn Hành Giả nhức đầu, ngã lăn xuống đất, lật đật la lớn rằng:



- Thầy ôi, thầy ôi! Ðừng niệm nữa! Có chuyện chi xin dạy cho rành?



Tam Tạng nói:



- Ta không bảo chuyện chi hết, thiệt tình không dùng ngươi nữa, đi đâu thì đi cho rảnh .



Tôn Hành Giả lạy và thưa rằng:



- Vì cớ nào mà thầy không dùng tôi nữa?



Tam Tạng nói:



- Ngươi là con khỉ dữ tợn, không phải người đi thỉnh kinh. Hôm qua ngươi đập chết hai tên đầu đãng, ta đã trách ngươi là bất nhơn. Ðến sau vào nhà ông họ Dương, người đải cơm và cho tá túc; tới canh tư lại kêu dậy, mở cửa sau mà bảo đi tị nạn, ơn ấy đáng bao nhiêu? Tuy thằng con bất hiếu cũng chẳng can chi đến ngươi, lẻ nào bêu đầu, và giết người vô số? Ta thuở nay nhiều phen khuyên ngươi, ngươi chẳng vưng lời; cứ việc sát nhơn hại mạng! Nếu ngươi còn theo nữa thì ta niệm chú luôn luôn .



Tôn Hành Giả kinh hãi nói rằng:



- Thôi, thôi xin thầy đừng niệm nữa, để tôi trở về .



Nói rồi cân đẩu vân bay mất.


Hết Hồi 56 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 57




Hồi 57 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Qua Nam Hải, Tề Thiên trình Bồ Tát

Tại Thủy liêm, bầy khỉ giả Ngộ Không


Khi ấy Tôn Hành Giả tức mình nhãy lên mây, muốn về núi Hoa Quả, song sợ tiểu yêu kiêu ngạo, vì đi không nên việc mà trở về.



Tính đi tính lại không lẻ tới lui, túng phải quyết rằng:
[«] 1122123124125126190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

XtGem Forum catalog