- 15-06-26 10h03'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Triệu quả phụ y lời, khóa cửa tủ cứng ngắt.







Còn bốn thầy bị hầm hơi, mồ hôi như xối, liền cởi áo ra lấy khăn mà quạt đỡ!



Tới canh hai ai nấy đều ngủ hết!



Tôn Hành Giả nắm véo bắp đùi Bát Giới thức giấc nói bứ xứ rằng:



- Ðừng có khuấy mà, mệt quá chừng, để ngủ cho khỏe?



Tôn Hành Giả đặt chuyện nói mà rằng:



- Bạc vốn tính là năm ngàn lượng, hôm trước bán nửa ngựa đặng ba ngàn và bạc họ bán ngựa giao cho mình bốn ngàn nửa là bảy ngàn, còn bầy ngựa cọng lại đó bán cầm bỏ cũng đặng ba ngàn lượng nửa là một muôn, tính chạy vốn một lời một.







Bát Giới cứ ngủ khì, không thèm nghe tới.







Rủi lũ gánh nước nấu ăn đi ngang qua nghe đặng lời ấy, chúng nó thuở nay quen lớn với bợm, hay kêu mà chia tiền liền thuật tin cho ăn cướp hay, kéo tới hơn hai mươi đứa; báo hại Triệu phu kinh hồn mất vía, tấn thêm cữa kẻo ăn cướp vô.



Chẳng ngờ đảng ăn cướp không đáng quán, sẳn lòng đoạt của bộ hành, lên lầu thấy một cái tủ ngoài tủ buộc con ngựa kim, chúng nó khen rằng:



- Người buôn bán biết thế thần, nên cất bạc tiền vào tủ! Chi bằng khiêng hết về nhà chia.







Bàn luận rồi, đứa thì mở ngựa dắt đi, còn bao nhiều áp lại khiêng tủ.







Khi ấy Bát Giới tỉnh giấc hỏi nhỏ rằng:



- Ai khiêng tủ đó?



Tôn Hành Giả hỏi nhỏ rằng:



- Ðừng có làm ngầy, để nó khiêng cho tới Tây Phương, mình khỏi mất công đi bộ?







Còn lũ ăn cướp lại khiêng trở về động, đánh quân giữ cửa thành chạy tản, chúng nó khiêng tủ dắt ngựa ra cửa thành.







Nói về quan Binh bộ và quan Tổng binh nghe báo, liền cất binh mã đuổi theo.



Lũ ăn cướp thất kinh bỏ ngựa và tủ chạy hết!



Quan Tổng binh bắt không đặng ăn cướp, thấy con ngựa tốt quá, liền cởi lấy, truyền quân khiêng tủ về thành, viết giấy niêm phong tủ ấy lại; truyền quân canh giữ, đợi mai sáng sẽ tâu cho vua hay.







Còn Tam Tạng ở trong tủ trách nhỏ Tôn Hành Giả rằng:



- Con khỉ mắc phong hay sanh sự làm báo hại! Phải chi ở ngoài đi đổi điệp thông quan còn có chỗ cãi lẽ, nay làm sự gian dấu chắc là theo sải trước cho đủ số một muôn!



Tôn Hành Giả nói nhỏ rằng:



- Xin Thầy đừng than thở mà chúng hay! Bề nào mai tôi tâu với hôn quân thì vô sự; thầy hãy ngủ đi .







Ðến nửa canh ba, Tôn Hành Giả lấy thiết bảng hóa ra cái khoan vo, khoan lũng đáy tủ, lại biến làm con kiến cánh bò ra, rồi bay lên mây hiện nguyên hình nhổ một nắm lông hóa ra con buồn ngủ, hình như bồ hong gọi là Hạt thóa trùng, vì nó bay vô lổ mũi thì ngủ gục.



Tôn Hành Giả niệm chú thâu Thổ Ðịa đến bảo rằng:



- Ngươi đem các con buồn ngủ nầy bỏ vào lổ mũi của vua Diệt Pháp và nội cung bá quan cũng vậy.







Thổ Ðịa phụng mạng đi liền.



Tôn Hành Giả lại nhổ lông hóa ra một bầy Hành Giả nhỏ, cây thiết bảng hóa ra dao cạo huyên thiên! Truyền các Hành Giả vào thành, thấy ai nấy ngủ mê thì cạo đầu hết thảy.



Thương hại lục bộ và cung phi mỹ nữ tôi chúa cả triều đều trụi lủi!







Nội nửa giờ các Hành Giả nhỏ cạo đầu xong rồi đem dao về cho Tôn Hành Giả. Tôn Hành Giả dùn mình thâu lông lại, và thâu thiết bảng cất vào tai, rồi biến ra con kiến cánh bay xuống đáy tủ chun lên, hiện nguyên hình nằm ngủ.







Rạng ngày các cung nga mỷ nữ chờ dậy điểm trang, thì thấy không có tóc mà bới! Các thái giám cũng như thầy chùa. Hoàng Hậu thức dậy thấy cung nga trơn lu, rờ tới đầu của mình cũng láng lẩy! Nghỉ rằng:



- Hèn chi chúng nó khóc thầm, không rõ vì cớ nào có điềm dị sự!







Nghĩ rồi vào coi vua Diệt Pháp giống in Hòa Thượng chẳng sai!



Kế vua Diệt Pháp chờ dậy thấy Hoàng Hậu như vậy, ngỡ là mới quy y, liền phán hỏi rằng:



- Hoàng Hậu làm thế gì lạ vậy?



Hoàng Hậu tâu rằng:



- Chúa công cũng vậy, không phải một mình tôi.



Vua Diệt Pháp phán rằng:



- Biết rồi, biết rồi, tại trẩm hay giết thầy chùa, nên trời cho quả báo như vầy!







Ngó thấy cung nga và thái giám cũng vậy.



Vua Diệt Pháp phán rằng:



- Chuyện nầy nội trong cung biết, đừng cho kẻ ngoại thần hay, sợ bá quan đặt điều biếm nhé .



Còn bá quan thức dậy mới hay, ông nào cũng giựt mình hết thảy, thấy chuyện dị kỳ lật đật vào trào mà đãi tội.


Hết Hồi 84 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 85




Hồi 85 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Ngộ Không gạt Bát Giới

Lão quái bắt Ðường Tăng


Xin Bệ Hạ dung tội thất lễ cho chúng tôi?



. Vua Diệt Pháp hỏi rằng:



- Bá quan có thất lễ chuyện chi, mà xin miễn tội?



Bá quan tâu rằng:



- Không biết cớ gì, chúng gôi ngủ mới thức dậy, tóc đã hết trơn làm như bị ai cạo!



Vua Diệt Pháp xem sớ rồi phán rằng:



- Chuyện nầy rất lạ, nội trong cung cấm cũng như vậy luôn luôn không có người nào còn tóc!



Phán rồi ngồi ngó các quan, thấy ông nào cũng rơi nước mắt.



Vua Diệt Pháp thở ra phán rằng:



- Từ nầy sắp sau chẳng dám giết thầy chùa nữa?



.



Giây phút quan đương giá nói lớn rằng:



- Ai có việc chi thời tấu, bằng vô sự thì bải chầu?



Quan Tổng binh tuần thành quì tâu rằng:



- Hồi khuya tôi đi tuần thành, đuổi lũ ăn cướp lấy đặng tủ đồ, và bắt đặng con ngựa. Xin dưng cho Bệ Hạ định lẻ nào?



Vua Diệt Pháp mừng rở phán rằng:



- Khiêng tủ và dắt ngựa đến cho trẩm xem?







Khi ấy quan Tổng binh vưng chĩ, truyền quân khiêng tủ dắt ngựa đến sân chầu.



Tam Tạng hoảng hồn hỏi nhỏ rằng:



- Ðồ đệ ôi, bây giờ biết tâu làm sao??



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Ðừng làm bộ nhút nhát, tôi đã quy y cho nó rồi, đợi mở tủ ra tôn bằng thấy cả?







Khi vua Diệt Pháp truyền mở tủ, Bát Giới nhảy ra trước, bá quan xem thấy kinh hồn, Tôn Hành Giả đở thầy ra, còn Sa Tăng gánh đồ hành lý đi sau hết.



Bát Giới thấy Tổng binh bắt ngựa, liền nhảy tới trước hứ một tiếng mà nói lớn rằng:



- Sao người dắt ngựa của ta, mau mau trả lại!







Nói rồi nhảy đại qua nắm cương ngựa kéo lại.



Quan Tổng binh hết hồn.



Bốn thầy trò vào đền, vua Diệt Pháp xuống ngai nghinh tiếp, phán hỏi rằng:



- Thầy ở đâu đến đây?



Tam Tạng tâu rằng:







- Bần tăng là Khâm sai vưng chỉ Ðường thiên tử qua Tây Phương thỉnh kinh tại chùa Ðại Lôi Âm?



Vua Diệt Pháp phán rằng:



- Sao mấy thầy ngủ trong tủ làm chi?



Tam Tạng tâu rằng:



- Tôi biết Bệ Hạ nguyện giết thầy chùa cho tới một muôn mạng, nên tôi không dám đi ngang qua, phải giả kẻ tục mà đi trong cơn tối, vào quán mà ngủ, lại e lậu sự khó lòng, phải chun vô tủ mà nằm cho kín đáo.Không dè bị ăn cướp khiêng đi, gặp quan trào thâu lại. Nay xin Bệ Hạ mở lượng rộng, tha chúng tôi đi thỉnh kinh, đã có ơn lại thêm phước?



. Vua Diệt Pháp phán rằng:



- Sư phụ là thánh tăng Trung Hoa, trẫm không hay mà nghinh tiếp cam lổi mười phần. Bởi khi trước nhiều kẻ thầy chùa kiêu ngạo trẩm, trẩm giận quá mới nguyện giết một muôn sái mà rửa hờn. Chẳng ngờ số ấy gần đủ, không dè hồi hôm trời khiến trẩm quy y, hoàng hậu và bá quan thái giám cung phi cũng vậy. Xin thầy dạy bảo phép tu hành, trẩm quyết lòng thọ giáo?



.
<
[«] 1188189190
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

Lamborghini Huracán LP 610-4 t