XtGem Forum catalog
- 18-06-26 04h07'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Tôn Hành Giả cầm đinh bài xem kỹ lưỡng, thấy bề mặt có ba chữ: Tiểu tuần phong. Cong bề trái để bốn chữ Oai trấn chư ma .



Tôn Hành Giả và xem và nghĩ rằng :



- Như vậy thì lũ tuần núi đều có xưng chữ phong sau rốt định bàita cho ngươi xem thử?" Nói rồi thò tay vào lưng quần, nhổ một sợi long đuôi, hóa ra đinh bài như vậy, song sửa chữ tiểu làm chữ tổng, gọi là Tổng tuần phong nghĩa là cai trị lũ tuần phong nhỏ.



Hóa rồi đưa ra, tiểu yêu xem thấy kinh hãi hỏi rằng:



- Chúng ta mang đinh bài đểu một kiểu Tiểu tuần phong, sao ngươi lại khắc một chữ?



Tôn Hành Giả nói:



- Ðại vương khen ta nấu ăn kỹ lưỡng, nên thăng lên chức Tuần phong, lại cho ta làm chức tổng Tuần phong liền bái thưa rằng:



- Xin quan trưởng thứ tội, bởi mới bổ ra còn lạ, nên tôi khong biết, nói thất lễ nhiều lời .



Tôn Hành Giả đáp lễ cười rằng:



- Ta chẳng hề chấp bởi vì lạ mặt chưa quen. Song lễ mừng tân quan, mỗi năm lượng .



Tiểu yêu thưa rằng:



- Xin quan lớn chậm một chút, để tôi qua Nam lãnh cho đủ mặt anh em sẽ dưng lễ một lần luôn thể .



Tôn Hành Giả nói:



- Như vậy thì ta đi với ngươi, ngươi hãy đi trước .



Tiểu tuần phong vưng lời đi trước, Tôn Hành Giả theo sau, cách ít dặm tới Nam lãnh, Tôn Hành Giả nhảy lên chót núi vích dốc, cả kêu rằng:



- Các Tiểu tuần phong, tựu cho đủ mặt .



Các Tiểu tuần phong đồng tựu tới bái mà thưa rằng:



- Chúng tôi đồng hầu quan trưởng .



Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Các ngươi hiểu vì cớ nào mà Ðại vương sai ta ra đây chăng? .



Các Tiểu tuần phong đều nói không biết. Tôn Hành Giả nói:



- Ðại vương muốn bắt Ðường Tăng mà ăn thịt, song sợ Tôn Hành Giả thần thông quảng đại, nói nó hay biến ra con lằn xanh, có khi biến ra Tiểu tuần phong mà đi thám thính nữa! Nên thăng chức cho ta làm Tổng tuần phong đến tra các ngươi chơn giả; nếu ai giả thì khai trước cho mau? .



Các Tiểu tuần phong đồng thưa rằng:



- Chúng tôi đều thiệt hết thảy .



Tôn Hành Giả nói:



- Các ngươi nói thử tài phép Ðại vương ra thể nào? Nếu nói nhằm thì thiệt bằng nói sai là giả; ta sẽ bắt đem về cho Ðại vương xử tội .



Có một Tiểu tuần phong nói:



- Tôi rõ biết tài phép Ðại vương. Ðại vương nuốt một cái hết mười vạn thiên binh .



Tôn Hành Giả nghe nói, hét lên một tiếng rằng:



- Ngươi là giả chớ không phải thiệt .



Tiểu tuần phong kinh hãi thưa rằng:



- Lão gia ôi! Tôi thiệt Tiểu tuần phong, chớ không phải giả mạo .



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu ngươi thiệt Tiểu tuần phong, sao nói phi lý như vậy? Ðại vương bao lớn, mà nuốt tới mười vạn thiên binh? .



Tiểu tuần phong thưa rằng:



- Như vậy thì lão gia chưa rõ cội rễ! Bởi Ðại vương thần thông quảng đại, biến hóa ra cao lớn thấu trời, muốn thâu hình nhỏ lại, bằng hột cải cũng đặng. Nguyên năm trước Vương Mẫu Nương nương đãi yến Bàn đào, mời chư tiên phó hội, mà không thỉnh Ðại vương, Ðại vương giận, hăm đem binh phá hội Bàn đào, thừa dịp phản Thiên cung luôn thể. Chẳng ngờ Ngọc đế hay tin ấy sai mười vạn thiên binh đánh Ðại vương. Ðại vương hóa ra hình lớn, hả miệng muốn nuốt hết thiên binh, thiên binh hãi kinh, chạy về đóng cửa Thiên Môn lại. Bởi cớ đó nên tôi mới nói như vậy .



Tôn Hành Giả nghe nói cười thầm rằng:



- Tưởng một mình ta hay nói láo, không dè chúa động nó lại láo hơn mình .



Nghĩ rồi nói rằng:



- Còn Nhị Ðại vương mình thế nào? .



Tiểu tuần phong nói:



- Còn Nhị Ðại vương, mình cao ba trượng, mắt phụng mày tằm, hình xinh như gái tốt, nanh bạc mũi rồng, nếu cự chiến với ai, thì nội một cái mũi húc người, dầu mình sắt lưng đồng cũng phải chết .



Tôn Hành Giả nghĩ thầm rằng:



- Con yêu lấy mũi mà guộng người ta, thì cũng dễ bắt .



Liền nói rằng:



- Còn Ðại vương thứ ba tài phép ra thể nào? .



Con yêu khác nói rằng:



- Ðại vương thứ ba của tôi không phải kẻ phàm tục, hiệu là Vân trình vạn lý bàng: đi thì nổi gió dậy sóng, đi đâu cũng có đem một món bửu bối theo mình, gọi là ve âm dương nhị khí, nếu thâu người vào ve ấy, nội một giờ ba khắc thì tiêu ra huyết .



Tôn Hành Giả nghe nói giựt mình thầm nghĩ rằng:



- Tuy vậy cũng chẳng hề chi, ta hãy coi chừng cái ve ấy .



Liền nói rằng:



- Tài phép ba vị Ðại vương các ngươi nói không sai, cũng biết một cách như ta. Mà vị Ðại vương nào muốn ăn thịt Ðường Tăng đó? .



Con yêu khác hỏi:



- Quan lớn không biết hay sao? .



Tôn Hành Giả nạt rằng: "Ta không biết hơn bây hay sao? Bởi Ðại vương nghi chúng bây không rành mới sai ta ra hạch hỏi cho chắc .



Tiểu tuần phong nói:



- Ðại vương với Nhị Ðại vương đồng ở động Sư đà, còn Tam Ðại vương khi trước qua nước Sư đà, ngay phía Tây cách đây chừng bốn trăm dặm. Tam Ðại vương ăn hết người nước ấy, chiếm đoạt thành trì, đem bộ hạ qua theo đông lắm. Nay Tam Ðại vương nghe nói vua Ðại Ðường sai Ðường Tăng đi thỉnh kinh, người ấy kiếp trước tu mười đời nếu ăn thịt Ðường Tăng thì sống hoài chẳng chết, song sợ một người học trò là Tôn Hành Giả, tài phép mười phần e một mình khó cự, nên qua động Sư đà kết bằng hữu với hai Ðại vương kia. Ðại vương tôi quyết bắt cho đặng Ðường Tăng mà ăn thịt .



Tôn Hành Giả nói:



- Phải phải, chúng bây nói nhằm hết, ta không đòi lễ tân quan. Thôi, thằng đi hồi nãy theo ta, về báo với Ðại vương cho rõ .



Tiểu tuần phong y lời theo Tôn Hành Giả gần một dặm đường, Tôn Hành Giả lấy thiết bảng đập chết. Rồi hóa ra hình nó, cổi áo quần mà bận, lấy đính bài mà đeo, mang lục lạc cầm cờ, và đi và đánh mõ, đến ngoài động, thấy cả muôn con yêu cầm cờ và khí giái. Tôn Hành Giả nghĩ thầm rằng:



- Nếu mình vào động, chúa yêu hỏi việc tuần núi thì dễ trả lời, sợ nó hỏi việc cũ thuở nay, thì biết đâu mà nói, rủi nó coi thấu thì mình chạy không khỏi, vì quân giữ cửa rất đông, phải tính kế dọn đường mới đặng. Nhắm nó thuở nay nghe tiếng chớ chưa biết mình, hãy kiếm chuyện nói láo mà dọa nó .



Nghĩ rồi, và đánh mõ và rung lục lạc, chạy nhào vô đó. Tôn Hành Giả không thèm nói lại, cứ lủi tới hoài. Chạy vào cửa thứ nhì, bị lũ tiểu yêu đón lại nói rằng:



- Tiểu tuần phong về đây .



Tôn Hành Giả nói:



- Phải .



Các tiểu yêu hỏi rằng:



- Ngươi đi tuần hồi sớm, có gặp Tôn Hành Giả đó hay không? .



Tôn Hành Giả nói:



- Gặp rồi gặp rồi, nó đương mài thiết bảng ngoài núi .



Các tiểu yêu hỏi:



- Hình dạng nó ra thể nào, mài thiết bảng làm chi vậy? .



Tôn Hành Giả nói:



- Nó ngồi chồm hổm bên mé khe, coi bộ lớn như ông thần Khai lộ, nếu nó đứng dậy cao mười mấy trượng như chơi, tay cầm cây thiết bảng lớn và dài lắm, đương khoát nước mài thiết bảng trên hòn núi, và mài và nói rằng: Thiết bảng ôi, bấy lâu ta chẳng lấy ngươi ra, để đã sét hết. Nay quyết cậy thần thông ngươi đập mười muôn tiểu yêu, và giết ba tên chúa động, rồi ta sẽ tế ngươi. Nó nói như vậy, chắc là bây ở ngoài phải chết trước! .



Lũ tiểu yêu nghe nói kinh hãi, hồn vía lên mây.



Tôn Hành Giả lại nói rằng:



- Các ông ôi, thịt Ðường Tăng không có bao nhiêu, nhắm chẳng chia cho tới chúng ta, tội gì mà đội đèn cho chúng nó ăn tiệc. Chi bằng di tản cho xong .



Các tiểu yêu đều nói:



- Phải lắm! Chúng ta ai lo phận nấy, cho khỏi thì thôi. Phải chi như quân dân thì sợ phép vua, dầu chết cũng không dám trốn, chớ lũ ấy là hùm beo sói gấu, những loài cầm thú thành tinh .



Nên đồng hè rộ lên, đi tứ tán hết! Té ra nói gạt một tiếng mà tiểu yêu đi tất cả muôn, chẳng khác ống tiêu của Trương Lương thổi tan quân Sở.



Tôn Hành Giả mừng thầm nói rằng:



- Tốt lắm tốt lắm, bây giờ hết lo rồi .
[«] 1164165166167168190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net