Teya Salat
- 18-06-26 01h28'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




- Ðại vương ôi, Tôn Hành Giả đợi tới tân xuân, mới chịu ra ăn tết .



Chúa yêu nói:



- Chẳng can chi mà sợ, nó muốn vậy cho vậy, ta luyện phép nhịn đói cho tới mãn mùa đông, thì Bật Mã Ôn chết đói .



Tôn Hành Giả nói:



- Con dại quá chừng, không biết chi hết! Ta có đem cái nồi nhỏ theo đây, bất quá thì cắt gan phổi móc thanh cật, rứt trái tim của ngươi nấu ăn đỡ tới thanh minh cũng không đói .



Chúa yêu thứ nhì nói:



- Anh ôi, không xong đâu, con khỉ ấy là sãi ác tăng đói lắm thì ngã mặn, anh phải làm thế nào cho nó ra .



Chúa yêu nói:



- Bếp núc đâu mà nấu đặng hòng sợ?



Tôn Hành Giả nói:



- Lo gì không chỗ để nồi, ta mượn ba cái xương làm ông táo cũng đặng .



Chúa yêu thứ ba nói:



- Không xong! Nếu nó chụm lửa thì khói ra lỗ mũi mịt mù anh nghẹt hơi cũng chết .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Không hề gì đâu, ta lấy thiết bảng thọc lủng sọ cho sáng, thì có lỗ khói lên .



Chúa yêu làm gan nói rằng:



- Ðừng sợ nó, đem rượu thuốc cho ta uống ít chung, hại nó thấm cho chết .



Khi ấy Tôn Hành Giả nghe nói cười thầm rằng:



- Rượu thuốc gì mà thuốc ta được, nếu độc dược nó thuốc ta chết thì nó còn sống hay sao? Giây phút Tiểu yêu lượt hai bầu rượu thuốc đem ra, rót một chung dâng cho chúa động.



Chúa yêu mới bưng chén rượu kê vào miệng, Tôn Hành Giả ở trong bụng nghe hơi rượu ngon quá, bắt thèm, tính rằng:



- Mình chận lận đừng để nó uống cho bõ ghét .



Nghĩ rồi trồi lên họng hả miệng tàn hạc mà hứng. Chúa yêu uống rượu, bị Hành Giả nuốt ọt hết, uống chén thứ nhì cũng vậy, uống luôn bảy tám chén cũng như không. Chúa yêu để chén xuống nói rằng:



- Thiệt kỳ quái lắm, mọi khi uống vài chén rượu nầy, thì trong bụng nóng như lửa đốt, cớ gì uống bảy tám chén, mà không đỏ mặt chút nào!



Chẳng ngờ Tôn Hành Giả uống không bao nhiêu rượu ở trong bụng làm bộ say, giơ hai tay chuyển gồng, rồi tọa xuống ba bốn cái, chờ dậy đá cầu, rồi níu lá gan mà xích đu, đầu đập qua đập lại, chưn vọt bên nầy bên kia.



Chúa yêu đau bụng quá chừng, té nhào xuống đất.


Hết Hồi 75 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 76




Hồi 76 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Tề Thiên khuấy ruột gan

Bát Giới bị yêu quái


Khi ấy Tôn Hành Giả biết con yêu ngã lăn xuống đất, nằm ngay chẳng nói rằng, nên ngỡ là nó chết, mới chịu buông tay.



Chúa yêu bắt hơi trở lại, liền niệm rằng:



- Nam mô đại từ bi, đại bi Tề thiên đại thánh Bồ tát .



Tôn Hành Giả nghe niệm liền nói rằng:



- Thôi, con đừng niệm dài quá mất công, bớt ít chữ, kêu bằng Tôn ngoại công cũng đủ .



Chúa yêu sợ chết liền nói rằng:



- Ông ngoại, ông ngoại ôi, cháu xin chịu lỗi bởi lầm nên mới nuốt ông, không dè mình mang hại, xin Ðại Thánh đem lòng thương, con kiến cũng còn muốn sống, nếu tha mạng tôi, tôi tình nguyện đưa thầy qua núi .



Tôn Hành Giả hung hăng mặc lòng, mà muốn cho thầy qua khỏi núi, nay thấy con yêu thù phụng năn nỉ, nên cũng hồi tâm, kêu mà nói rằng:



- Con yêu kia, nếu ta tha ngươi, thì ngươi làm sao đưa thầy ta qua khỏi núi? .



Chúa yêu nói:



- Tôi ở đây không có bạc vàng châu báu chi mà đưa, ba anh em tôi xin khiêng cái kiệu bằng mây đưa thầy qua khỏi núi .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Ðã chịu khiêng kiệu mà đưa, thì hơn châu báu. Ngươi hãy hả miệng, đặng ta nhẩy ra .



Chúa yêu nghe lời hả miệng tàn oạc.



Con yêu thứ ba lại nói nhỏ rằng:



- Ðại ca, đợi nó nhảy ra, anh cắn một cái, nhai nhỏ con khỉ mà nuốt thì xong hơn .



Chẳng ngờ Tôn Hành Giả ở trong bụng nghe đã rõ ràng, bèn đưa thiết bảng ra trước mà thử. Chúa yêu táp một cái bốp, răng gãy ráo trơn!



Khi ấy Tôn Hành Giả thâu thiết bảng ó lớn rằng:



- Hay cho yêu quái. Ta đã dung ngươi mới nhảy ra, ngươi lại muốn cắn ta cho chết. Bây giờ ta chẳng nhảy ra, ở trong nầy khuấy ngươi cho chết .



Chúa yêu trách con yêu thứ ba rằng:



- Em ôi, chuyện nầy là tại em bày đặt! Ta đã năn nỉ thỉnh ông ra đà xong lắm, ngươi lại bảo cắn làm chi? Bây giờ ông giận không chịu ra, biết tính làm sao cho đặng? .



Con yêu thứ ba thấy anh trách như vậy, nó liền làm kế khích tướng kêu lớn rằng:



- Tôn Hành Giả, ta nghe tiếng ngươi vang tai như sấm: Họ đồn ngươi oai dậy cửa Nam Thiên, hỗn chiến tại Linh Tiêu bửu điện, té ra bây giờ mới biết con khỉ nhỏ, ăn hiếp những tiểu quỷ ở Tây Phương, không phải là tay hàokiệt .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Làm sao chê ta là khỉ nhỏ? .



Yêu thứ ba nói:



- Ngươi có tài ngàn dặm, tiếng đồn tới muôn dặm! Nếu ra mà đánh với ta, mới thiệt là tay giỏi, nay trốn trong bụng chúng, không phải thói con nít hay sao? Ta kêu con khỉ nhỏ là phải lắm .



Tôn Hành Giả nghe nói, nghĩ thầm rằng:



- Phải phải, nếu bây giờ ta bứt ruột gan con yêu nầy cho chết, cũng chẳng khó gì, song sợ hư danh tiếng .



Nghĩ rồi nói rằng:



- Thôi thôi, ngươi hả miệng, đặng ta ra đánh với ngươi. Song cửa động ngươi hẹp hòi, e múa men không đặng, hãy ra ngoài chỗ rộng mà thí võ với ta?



Khi ấy con yêu thứ ba nghe nói, liền dẫn binh yêu cầm khí giái ra ngoài động mà đợi cự chiến. Con yêu thứ nhì đỡ chúa yêu ra ngoài cửa động kêu lớn rằng:



- Tôn Hành Giả anh hùng, đây là ngoài đồng, phải chốn chiến trường mau nhảy ra mà đánh .



Tôn Hành Giả nghe quạ ré chim kêu, biết ra khỏi động. Nghĩ lại rằng:



- Nếu ta chẳng nhảy ra, thì thất tín với nó. Song con yêu ấy mặt người mà lòng thú phản phúc không chừng, e nó cắn bậy nữa. Thôi thôi, tính kế lưỡng toàn cho nó, ra thì ra, song phải cột dây dụi mới đặng .



Nói rồi nhổ lông hóa sợi dây dài bốn chục trượng, một mối buộc vào chùm gan con yêu, còn một mối đánh làm cái vòng, nếu nắm cái khuyết, không kéo thì chẳng hề gì, bằng kéo thì đau đứt ruột, làm cho ra một chuyện nực cười chơi! Nếu nhảy ra nó làm trận không chịu đưa, quyết việc tranh đua thì mình hơi nào mà đánh với nó. Mình cứ nắm dây dụi mà lôi .







Nghĩ rồi nắm cái vòng hóa mình nhỏ lại, bò lên họng, thấy yêu tinh hả miệng, nhăn hàm răng chơm chởm như gương!



Tôn Hành Giả ngẫm nghĩ rằng:



- Không xong, không xong! Nếu mình nhảy ra đàng miệng nó cắn một cái chắc là đứt nghiến sợi dây, phải lựa chỗ không răng mà nhảy ra mới tiện .







Nghĩ rồi nắm vòng bò lần lên ổ gà men men chun lên lỗ mũi.



Chúa yêu nhột nhột, nhảy mũi một cái, Tôn Hành Giả nhảy vọt ra ngoài, liền vung vai mình cao ba trượng, tay trái nắm cái vòng, tay mặt cầm thiết bảng.



Chúa yêu không dè có dây dụi, liền lấy siêu đao chém đùa, con yêu thứ nhì cầm giáo xông vào, con yêu thứ ba cầm kích áp lại đâm đánh như mưa bấc.







Khi ấy Tôn Hành Giả liền nhảy lên cao, đứng trên chót núi, hai tay nhập một, nắm cái vòng mà trì.



Chúa yêu đau bụng lắm, nó sợ đau nên đứng nhón gót mà chịu.



Tôn Hành Giả thấy như vậy thì kéo nhóng lên nữa.



Các tiểu yêu ngó thấy thì kinh hãi đồng nói rằng:



- Ðại vương đừng chọc nó, hãy nhịn thua nó đi. Chớ con khỉ ấy không biết thời tiết gì, chưa tới ngày thanh minh, mà nó muốn thả diều gió .







Còn Tôn Hành Giả giựt lên một cái, chúa yêu treo hỏng tòn ten, bị giông thỗi xây tợ chong chóng xa gió! Rồi vung xuống đất một cái đụi, lún hư đào hầm!



Hai con yêu kia chạy lại, nắm mối dây quì xuống thưa rằng:



- Ðại Thánh ôi! Tôi tưởng ông là thần tiên rộng lượng, ai dè đâu hẹp lượng như bụng tôm tích, quá ruột tép mòng! Nói chúng tôi nhảy ra mà đánh, không dè có cột dây dụi trong ruột anh tôi!



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Chúng bây là một lũ yêu khốn vô lễ lắ? Bận trước gạt ta nhảy ra mà cắn. Chuyến nầy lại gạt nhảy ra lập trận mà đánh ta, tính hơn mấy vạn binh yêu, mà đánh một mình ta chẳng là trái lẽ lắm? Thôi, để ta kéo về thuật chuyên cho thầy nghe, con ai phải ai quấy?
[«] 1167168169170171190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net