Insane
- 15-06-26 11h20'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:



Tổ Sư giảng những câu khó hiểu, tưởng như Ngộ Không chậm biết.



Nhưng Ngộ Không vốn trời sinh ra có khiếu thông minh sẳn. Vả lại, ở động tiên lâu ngày đã am tường lời của Tổ Sư, nên Ngộ Không nghe qua thì hiểu liền, bèn lạy tạ lui ra nhà trước, ngồi lâm râm môt mình học thuộc lòng. Từ đó cứ đêm đến canh ba, ngày thì đứng bóng, Ngộ Không lén vào thọ giáo tập luyện mãi được ba năm.



Một hôm, Tổ Sư đang giảng kinh nói về việc báo ứng nhân quả , khái lược đại cương , trực nhớ đến Ngộ Không, liền hỏi :



- Ngộ Không đâu, có mặt đây chăng ?



Một tiếng dạ trong đám môn đệ vang lên, Ngộ Không bước đến quì thưa :



- Tôi có đây, thầy cần điều gì dạy bảo ?



Tổ Sư nói :



- Bấy lâu luyện ngươi đã luyện tập như thế nào ?



Ngộ Không thưa :



- Mấy lời thầy dạy đệ tử ngày đêm luyện tập không thiếu sót điều chi .



Tổ Sư đưa mắt nhìn đám môn đệ rồi quay lại nói :



- Tuy ngươi đã thông suốt nguồn cơn, nhưng con ba điều tai nạn đáng lo !



Ngộ Không hồi hồi suy nghĩ . Một lúc sau mới nói ra lời :



- Trong kinh dạy ai học được phép tiên , sánh cùng trời đất, sống lâu muôn thở , tinh thần đầy đủ, không bao giờ bệnh hoạn. Sao còn điều tai biến nào nữa, xin thầy chỉ cho đệ tử biết.



Tổ Sư mĩm cười, nói :



- Ðạo tiên mênh mông rộng lớn ! Ai cướp máy tạo hoá, cải định mệnh trời, quỉ thần không lượng thứ . Nay ngươi vừa luyện đặng phép sống lâu nhưng khó bề tránh khỏi ! Thầy đã đoán biết năm trăm năm về sau, ngươi sẽ bị trời đánh. Nếu ngươi tránh khỏi thì năm trăm năm nữa bị trời đốt. Lửa ấy không phải của trời hay của người, mà do âm khí xông lên, từ bàn chân ngươi ót thấu óc, ngủ tạng đều cháy ra tro, rất uổng công tu luyện ! Ngươi có thần thông tránh qua được tai hoạ ấy , thì cách năm trăm năm nữa, trời cho gió thổi . Gió này độc dữ , không phải gió của bốn phương, mà gió phát xuất từ óc ngươi thổi ngược về quả đất , đi qua lục-phủ ngủ tạng, lồng vào cửu khiếu, làm cho thịt xương rời rã ! Vậy ngươi nhớ lấy lời này, tránh ba tai nạn, kẻo bỏ mình !



Nghe nói Ngộ Không rởn ốc quì xuống thưa :



- Trăm lạy thầy, mở lượng từ bi thương người chân thật, truyền thê m phép lạ, tránh ba điều tai nạn. Tôi nguyện thọ ơn thầy trọn đời .



Tổ Sư cảm động nói :



- Ðiều đó tưở ng chẳng khó gì, chỉ sợ nhà ngươi không gia công luyện tập .



Ngộ Không mừng rỡ vội sụp lạy, thưa :



- Lâu nay lòng tôi mong ước luyện được phép trường sinh bất tử dầu khó khăn gian lao, quyết không sờn chi .



Tổ Sư nói :



- Ðạo tiên có ba mươi sáu phép thiên cang, bảy mươi hai phép địa sát . Nhà ngươi muốn luyện phép nào ?



Ngộ Khôngó thưa :



- Tôi xin gắng công học bảy mươi hai phép địa sát để được rộng bề tiện dụng.



Tổ Sư liền gọi Ngộ Không đến gần tai nói nhỏ một hồi. Các môn đệ ngơ ngác không hiểu nói gì có lẻ nhìn Ngộ Không như ganh ghét, có người muốn tò mò nghe ngóng.



Ngộ Không đã sẳn thông phép trước , nên nhớ ngay dễ dàng không một lời thiếu sót.



Từ đó Ngộ Không ngày đêm lo luyện tập bảy mươi hai phép biến hóa thần thông. . .



Một chiều nắng êm, gió dịu . Vườn đào lá rung rào rạc , cánh bướm chập chờn với muốn hoa đua nở . Trước động , Tổ Sư ngồi xem học trò thi nhau luyện môn vật lộn. Ngộ Không ngứa nghề tung tăng chạy từ chổ ngay qua chỗ khác. .



Tổ Sư thấy thế hỏi :



- Bảy mươi hai phép, nhà ngươi luyện tập xong chưa, mà mãi lo nhảy nhót vậy ?



Ngộ Không thưa :



- Nhờ ơn thầy truyền phép, tôi luyện tập không sót môn nào, ngoài ra còn bay được lên không trở về như chim én .



Nghe nói, Tổ Sư gọi lại bảo :



- Hãy bay thử ta xem nào ?



Ngộ Không co chân nhảy vọt lên không, bay được hơn ba dậm, rồi quay về đáp trước mặt Tổ Sư, và nói :



- Thưa thầy, đằng vân như vậy đã đúng phép chưa ?



Tổ Sư cười lớn nói :



- Lối bay của ngươi là vong vân, chưa phải đằng vân. Phép đằng vân của thần tiên " Sớm mai " ở biển Bắc, chiều trở lại Thương Ngô . Mỗi ngày đi khắp bổn biển .



Ngộ Không thưa :



- Theo lời thầy nói, thì phép đằng vân khó lắm.



Tổ Sư nói :



- Trên đời không có việc gì là khó. Chỉ kkhó ở lòng người không chịu cố công.



Ngộ Không hăm hở đến thưa :



- Lượng thầy đã mở , chỉ còn chút phép đằng vân , xin thầy thương tình chỉ dạy.



Tổ Sư bảo Ngộ Không đứng dậy và nói :



- Phép đằng vân của thần tiên , phải ngồi xếp bằng niệm chú bay đi , khác với lối nhảy dựng của ngươi khi nãy. Ta sẽ dạy cho phép Cân Ðẩu Vân bay nhanh hơn tên bắn.



Ngộ Không đắc ý, tưởng như mình đang ngồi tít trên mây xanh đôi mắt mơ màng thích thú .



Tổ Sư ghé vào tai Ngộ không truyền thần chú, và bảo :



- Hãy niệm chú cho mau !



Ngộ Không y lời niệm chú, hai tay nắm chặc lại. Bỗng thân mình vụt bay lên, như vũ bão, giây lát quay về tính hơn mười muôn dặm.



Ðoạn thầy trò đem nhau về động. Ðêm ấy Ngộ Không tập luyện thông thạo. Tổ Sư lòng mừng, được người học trò phi phàm, tuyệt thế .



Từ đó, Tổ sư không còn hỏi han, hay nhắc nhở gì đến Ngộ Không nữa . Dođó Ngộ Không được tự do hiên ngang trời bể , sáng đến núi đào , chiều về tiên động.



Một hôm, các học trò cùng chơi dưới cội tùng, thấy Ngộ Không xúm đến, vổ vai hỏi :



- Hiền hữu tốt phước quá được thầy dạy bảy mươi hai phép biến hoá, nay luyện tập đã tinh thông chưa ?



Ngộ Không cười vuốt vai các bạn nói :



- Tình bạn không giấu nhau làm gì. Kể ra nhờ thầy chỉ dạy , tôi tập tành gắng công, nên phép nào cũng được tinh xảo.



Các môn đệ rối rít bảo :



- Nay thì giờ nhàn rổi hiền hữu thử ít phép coi chơi.



Ngộ Không vui vẻ đáp :



- Muốn thử phép chi các bạn cho biết ?



Các môn đệ lanh quanh bàn tán . Sau cùng bảo Ngộ Không :



-Muốn xem hiền hữu biến ra cây tùng được chăng ?



Ngộ Không liền niệm chú lâm râm, rùng mình một cái. Thốt nhiên hiện ra cây tòng, lá xanh cành rậm.



Bọn môn đệ thấy phép lạ, vổ tay reo hò vang dậy.



Tiếng vang vọng đến tiên điện. Tiên ông chống gậy bước ra hỏi :



- Chuyện chi reo hò như vậy ?



Nghe Tổ Sư hỏi, Ngộ Không thất kinh, hiện nguyên hình chạy vào nhập bọn.



Các môn đệ bước đến cúi đầu thưa :



- Chúng con chơi nhau vui miệng reo cười, mong thầy thứ lổi .



Tổ Sư nghiêm nét mặt quở :



- Bay la ré vang rền, làm náo động nơ i tiên cảnh, sao gọi là tu hành .



Lũ môn đệ sợ sệt thưa :



- Chúng tôi không dám giấu thầy , vì nghe Ngộ Không luyện được phép biến hoá thần thông, nên khi nảy có bảo Ngộ Không hoá ra cây tùng xem chơi. Ngộ Không chỉ niệm chú, rùng mình một cái đã hoá ra cây tùng sừng sững, vươn mình theo gió. Phép lạ khiến chúng tôi không nhịn cười được



Nói xong, cả bọn bước đến cúi đầu răm rắp lạy .



Tổ Sư nói :



- Thôi, chúng bay chờ đây.



Ðoạn gọi Ngộ Không tới mắng :



- Sao nhà ngươi đã vội khoe khoang, biến ra cây tùng cho chúng coi ? Khi người ta biết ngươi pháp thuật cao cường , đem lòng ganh ty. đồ mưu ám hại thì còn gì !



Ngộ Không khiếp sợ, sụp lạy thưa :



- Ðệ tử non lòng dại dột? Mong thầy thương tình tha lổi.



Tổ Sư nói :



- Ngươi là đứa khoe khoang, gàn dở , ta không quở phạt làm gì, song ngươi phải ra khỏi chốn này .



Ngộ Không nghe thầy nói, khóc tức tửi thưa :



- Xin thầy mở lượng từ bi dung thứ cho đệ tử được gần thầy ngày đêm hầu hạ. Nếu thầy quyết đuổi, đệ tử biết về đâu !



Tổ Sư lắc đầu nói :



- Thuở trước ngươi ở đâu, nay về đó cho an phận .



Ngộ Không sực nhớ cảnh củ, nhưng không muộn về cứ đứng khóc lóc van xin mãi :
[«] 123456190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net