• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Ba vị Quốc Sư cản rằng:
- Ðám mưa nầy của chúng tôi, không phải các Hòa Thượng cầu đặng .
Vua Xa Trì phán rằng:
- Quốc Sư nói Long Thần đi khỏi, nên không mưa, sao hòa thượng lên đàn tụng kinh thì trời mưa như cầm chỉnh mà đỗ, bây giờ còn tranh hành làm sao?
Hổ Lực đại tiên tâu rằng:
- Tôi đảo vỏ thuở nay, Long Thần không dám trễ, chắc là bữa nay mấy vị mắt đi khỏi, kẻ có người không, nên chờ nhau mới chậm. Vừa ưa Hòa Thượng lên đàn tụng kinh lôi thôi đó, thì Long Thần mới vừa tới, nên nhơn đó mà nên công, xét lại mà coi thì biết ai mà thỉnh tới, lẽ nào mới ngồi một chút, mà xuống kịp hay sao?
Vua Xa Trì nghe nói, hồ nghi lưỡng lự.
Khi ấy Tôn Hành Giả đứng dưới sân chầu, nghe rõ liền tâu rằng:
- Bàng môn tả đạo làm chẳng nên công, nhờ có tài lợi khẩu. Ngay Tứ Hải Long Vương còn đó, tôi chưa cho về, như Quốc Sư có tài phép thì bảo Long Vương hiện hình trên mây, tôi chịu nhường công thứ nhứt .
Vua Xa Trì mừng rỡ phán rằng:
- Trẫm lên ngôi đã hai mươi hai năm, chưa từng thấy rồng thiệt. Nay nhờ Tăng, Ðạo đấu phép, trẫm xem cho biết chơn long. Ai kêu rồng hiện hình, thì đặng phần thứ nhứt .
Hổ Lực đại tiên nói:
- Chúng tôi kêu không đặng, Hòa Thượng giỏi thì kêu thử mà coi!
Tôn Hành Giả bước ra ngước mặt kêu lớn rằng:
- Xin Tứ Hải Long Vương hiện nguyên hình xem thử?
Xãy thấy bốn rồng lộn trên mây, chúa tôi lấy làm lạ lùng, đồng thắp hương làm lễ. Vua Xa Trì vái rằng:
- Trẫm cám ơn bốn vị đại vương cho thấy, xin lui về, sau sẽ dọn lễ tạ ơn .
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, các vị thần thánh lui về, sau sẽ trả lễ .
Nói rồi bốn rồng biến mất, chư thần cũng về trời .
Hết Hồi 45 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 46
Hồi 46 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Ðạo sĩ cậy tài khi đạo Phật
Ngộ Không đấp phép hại loài tà
Khi ấy vua Xa Trì phê điệp đóng ấn, chưa kịp đưa ra, ba vị Quốc Sư liền quì xuống, vua Xa Trì kinh hãi bước xuống ngai đỡ dậy hỏi rằng:
- Sao bữa nay Quốc Sư làm lễ?
Ba đạo sĩ tâu rằng:
- Chúng tôi đến phò Bệ Hạ có hai mươi năm dư, giúp nước cứu dân đã nhiều công khó, nay vì một đám mưa mà Bệ Hạ bỏ qua sự nhơn mạng, hiếp chúng tôi biết chừng nào! Xin bệ hạ xét lại, cho chúng tôi đấu phép với Hòa Thượng, coi thử thể nào?
Vua Xa Trì vị tình không cấp điệp cho Tam Tạng.
Liền phán hỏi rằng:
- Quốc Sư muốn đấu phép chi?
Hổ Lực nói:
- Tôi ngồi kỳ kình với Hòa Thượng .
Vua Xa Trì phán rằng:
- Quốc Sư tính sai lắm, nghề ngồi kỳ là của Hòa Thượng, mình kình cách ấy làm chi?
Hổ Lực nói:
- Cách ngồi kỳ của tôi khác lắm, gọi là Vân thê hiển thánh .
Vua Xa Trì phán hỏi:
- Phép ấy ra làm sao?
Hổ Lực nói:
- Vân thê hiển thánh, nghĩa là làm phép lên thang mây. Chồng năm mươi cái ghế cho cao, hai bên như vậy, chẳng cho bắc thang leo lên, phải đằng vân bay ngồi trên chót. Giao ngồi mấy giờ đừng nhúc nhích, hễ động thì thua .
Vua Xa Trì biết sự khó, truyền chỉ hỏi rằng:
- Hòa Thượng nào dám chịu ngồi kỳ như vậy?
Tôn Hành Giả làm thinh.
Bát Giới hỏi: - Sao sư huynh không nói?
Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Không nói giấu chi em, dầu xuống đất lên trời đào non tát biển, ta không bao giờ chạy, chớ sự ngồi trân trân ta phải chịu thua trước. Vì tánh ta lao chao đã quen, nen làm tỉnh không đặng , Tam Tạng nói:
- Ta ngồi kỳ đặng, khó một điều đằng vân .
Tôn Hành Giả mừng rỡ thưa rằng:
- Thầy ngồi đặng mấy giờ?
Tam Tạng nói:
- Ta tu luyện đã lâu, dầu ngồi ba năm cũng đặng .
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Hay lắm, hay lắm. Xin thầy chịu đi, tôi làm phép đưa lên trên chót .
Tam Tạng chắp tay bước đến, quì xuống tâu rằng:
- Bần tăng biết tọa thiền .
Vua Xa Trì truyền chỉ, lập đài hai bên điện.
Giây phút lập rồi xong xả, Hổ Lực đại tiên đằng vân lên ngồi đài phía Tây. Còn Tôn Hành Giả nhỗ một cái lông biến hình giã đứng đó với Sa Tăng, Bát Giái. Mình hiện ra hào quang, chở Tam Tạng để ngồi trên đài phía Ðông, rồi hóa ra con ve nhỏ, bay lại đậu trên tai Bát Giới mà dặn rằng:
- Ngươi dặn Sa Tăng đừng nói chuyện với ta nữa .
Bát Giới gặc đầu, rồi dặn nhỏ Sa Tăng rằng:
- Ðừng có nói chuyện với con khỉ giã mà lậu ra, đại ca đã xuất thần đi bão hộ sư phụ .
Sa Tăng cũng gặc đầu. Con ve còn đậu trên tai Bát Giái.
Nói về Lộc Lực đại tiên thấy hai người ngồi cả buổi như nhau, liền tính kế hại Tam Tạng.
Lộc Lực nhổ một sợi tóc con sau ót, búng lên, hóa ra con rệp lớn bằng ngón tay út đeo cổ Tam Tạng mà cắn.
Tam Tạng không dám gải. Rùn cỗ xúông mà cạ cho đã ngứa, nhưng cũng không đã chút nào.
Bát Giới nói:
- Không xong, không xong, thầy mắc phong đòn gánh .
Sa Tăng:
- Không phải, chắc là nhức đầu phong .
Con ve nói:
- Thầy ta là quân tử nói chẳng sai lời, đã hứa rằng ngồi kỳ tới ba năm, lẻ nào mới một giờ đã rút cổ; chúng bây đừng nói nữa, để ta bay lên coi thử thể nào? .
Nói rồi bay lên kiếm đặng con rệp, bắt bỏ xuống tức thì, lại cào cho đã ngứa.
Tam Tạng ngồi vững như thường.
Khi ấy Tôn Hành Giả nghĩ thầm rằng:
- Ðầu thầy mình cạo hoài, con chí mén cũng không đặng, lẻ nào có rệp lớn như vầy, chắc là đám đạo sĩ biến hóa cho thầy mình thua nó, để ta làm lại mới nghe . Liền bay qua bên kia biến ra con rít nhỏ, đeo lỗ mũi Hổ Lực, cắn và kẹp đau quá, Hổ Lực té nhào, thiếu chút nữa mà hết thở, nhờ có nhiều người đỡ, nên chẳng hề chi.
Còn Tôn Hành Giả hiện hào quang đưa xuống.
Vua Xa Trì thấy Ðường Tăng thắng, cầm điệp mời đưa ra, Lộc Lực đại tiên tâu rằng: - Anh tôi có tật trúng phong,bởi ngồi cao nên nhiễm gió mà té. Xin cho tôi thi cách bàng xai mai với Hòa Thượng, mới chắc hơn thua .
Vua Xa Trì hỏi:
- Thi cách ấy ra làm sao?
Lộc Lực đại tiên tâu rằng:
- Phép ấy đặt vật trong cũi, cũng như đặt vật trong hộp, ai nói trúng thì hơn, nếu Hòa Thượng giỏi hơn tôi thì tha đi, bằng thua xin làm tội án mạng theo luật .
Vua Xa Trì giữa sân chầu phán hỏi rằng:
- Trẫm đặt vật trong cũi, hai bên nói thử coi bữu bối chi?
Tam Tạng nghe hỏi than rằng:
- Ðồ trong cái cũi sơn, biết bửu bối chi mà nói cho trúng!
Tôn Hành Giả hóa ra con ve, bay lại bên tai Tam Tạng mà nói nhỏ rằng:
- Xin thầy đừng lo, để tôi xem rồi bay về nói lại . Nói rồi bay xuống đít củi, thấy có hở một đường liền thâu hình nhõ chun vào. Ngó thấy cái áo để trên có thêu năm chữ: Sơn hà xã tắc áo. Còn ở dưới để một cái củn, trên lưng trên thêu năm chữ: Kiền khôn địa lý quần.
Tôn Hành Giả vò lại một cục, cắn chót lưỡi phun máu vào, biến ra một cái chuông bể, rồi hóa thành hình nhỏ chun ra. Bay lên nói nhõ với Tam Tạng rằng:
- Nó là một cái chuông bể .
Tam Tạng nói:
- Vua có nói trước là bửu bối, sao lại nói vật hèn?
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy cứ nói theo tôi thì trúng .
Khi ấy Tam Tạng y lời mới bước lại.
Lộc Lực nói:
- Ðể tôi nói trước, ấy là hai món Sơn hà, Xã tắc áo, Kiền khôn địa lý quần .
Tam Tạng nói:
- Không phải đâu! Thiệt là một cái chuông bể .
- Share on: