pacman, rainbows, and roller s
- 19-06-26 23h07'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Tam Tạng nói:



- Tuy là xấu mặt, mà có phép trừ tà .



Ông già ấy dắt thầy trò Tam Tạng vào nhà khách, thấy các sãi đương gõ mõ tụng kinh, mấy sãi ấy day ra thấy ba người xốc vô, thất kinh hồn vía.



Các sãi lăn ra lục cục, bò càn hết không còn một sãi .







Khi ấy ba anh em thấy chuyện dị kỳ, đồng cười hả hả.



Tam Tạng mắng rằng:



- Chúng bây vô lễ lắm, đi vào nhà không biết khuôn phép, làm cho ông chủ thất kinh, lại phá đám mấy thầy bỏ việc tụng kinh mà chạy hết. Phải là tội ấy về ta chăng, vì dạy học trò không nghiêm nghị .



Ba anh em biết lỗi làm thinh.



Ông già ấy mới tin thiệt là đệ tử, liền nói rằng:



- Không hề chi, việc cũng đã mãn rồi, còn tụng kinh thêm chút đỉnh .



Nói rồi bảo gia tướng thắp thêm đèn đuốc, gia tướng đem đèn ra, ngó thấy ba anh em dị tướng, chúng nó và chạy và la:



- Có yêu, có yêu! .







Khi ấy có một ông chủ nhà nữa, chống gậy ra hỏi rằng:



- Yêu ma ở đâu, nữa đêm dám tới nhà lương thiện?



Ông già hồi nảy đứng dậy nói rằng:



- Thưa đại ca, ba ông ấy chẳng phải là ma, thiệt là đệ tử của Hòa Thượng nầy, ở Ðại Ðường đi thỉnh kinh bên Phật, tuy tướng dữ mà lòng lành .



Ông chủ nhà nghe nói buông gậy chào hỏi.



Lủ gia tướng thấy ba người ấy nói chuyện với chủ nhà, chúng nó mới hết sợ.



Chủ nhà truyền dọn cơm chay thết đải.







Khi cơm nước xong xả, Tam Tạng hỏi thăm ông chủ nhà họ chi?



Ông chủ nhà nói:



- Tôi họ Trần .



Tam Tạng nói:



- Ðồng tông với tôi đó .



Nói rồi hỏi rằng:



- Ông làm đám chi hồi nảy?



Ông chủ nhà nói:



- Làm siêu độ trước mới rồi .



Bát Giới nghe nói cười rằng:



- Thuở nay tôi nghe nói tế sống mà chưa thấ, bây giờ mới gặp đám cầu siêu trước! Hai ông già ấy hỏi rằng:



- Bốn thầy thỉnh kinh sao không đi thẳng, ghé vào đây chẳng là tréo đường?



Tôn Hành Giả nói:



- Thầy trò tôi đi đường ngay, bị sông cái cản ngang nên phải quẹo. Phần lại trời tối, nên kiếm chỗ ngũ nhớ .



Hai ông già hỏi rằng:



- Bốn thầy thấy giống chi dựa mé sông chăng?



Tôn Hành Giả đáp rằng:



- Có thấy một cái bia đá mà thôi



ng chủ nhà nói:



- Ði cách bia ấy qua phía bên kia chừng một dặm đàng có cái miểu Linh Cảm đại vương. Thầy không ngó thấy sao?



Tôn Hành Giả nói:



- Tôi chưa ngó thấy. Chẳng hay làm sao mà gọi là Linh Cảm?



Hai ông ấy khóc mà nói rằng:



- Ðể tôi nói chuyện ông thần ấy cho mà nghe:







Hiền hích một phương nên miểu vỡ,



Oai linh ngàn dặm hộ lê dân,



Thường năm mưa móc mùa màng nhuận,



Ðòi thuở mây lành làng xóm mừng.







Tôn Hành Giả lấy làm lạ hỏi rằng:



- Như vậy là tử tế lắm, ông còn than thở làm sao?



Ông ấy dặm chơn đấm ngực mà nói rằng:







Tuy có ơn mà oán cũng nhiều.



Bằng không ơn oán để cho người,



Mỗi năm cúng tê đồng Nam Nữ,



Chẳng phải thần linh, thiệt quỷ trời .







Tôn Hành Giả hỏi:



- Mỗi năm phải tế đồng nam và đồng nữ sao?



Ông già ấy nói:



- Phải .



Tôn Hành Giả nói:



- Ăn con người ta như vậy, sao gọi là thần. Trong thế năm nay tới phiên ông tế, nên mới khóc than?



Ông già ấy nói:



- Tôi ở đây tuy xa, song còn thuộc nước Xa Trì, chốn này gọi xóm Trần gia, năm nay tới phiên tôi cúng. Phàm phiên ai thì phải dùng đồng nam đồng nữ, và dê heo lễ vật tế thần, thì thần phò hộ đặng mùa màng, bằng không chắc phải bị bão lụt chết hết .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Ông đặng mấy người con trai?



Ông già ấy ôm bụng mà nói rằng:



- Tôi có con trai ở đâu! Tôi là Trần Trừng, sáu mươi ba tuổi, có một đứa con gái nên tám, gọi là Nhứt xứng Kim. Còn người nầy là em ruột tôi, tên Thanh, năm mươi tám tuổi, có một đứa con trai lên bảy, gọi là Trần Quang Bảo. Anh em tôi có một trai và một gái, đến lệ năm nay phải đem hai đứa nó mà tế thần. Bởi thương con nên làm siêu độ trước .



Tam Tạng nghe nói, cảm động khóc rằng:



- Lời xưa nói không lầm! Mai vàng chưa rụng, mai xanh rụng, trời khuấy làm chi kẻ ít con .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Xin thầy đừng than thở làm chi, để tôi hỏi thăm chủ nhà một chuyện .



Nói rồi hỏi rằng:



- Chẳng hay sự nghiệp của ông lớn hay nhỏ?



Hai ông ấy đáp rằng:



- Anh em tôi cũng có chút đỉnh vài trăm khoảnh ruộng, chín chục miếng thổ cư, lúa trử năm nầy qua năm kia, ăn không hết để thành trầm mể, đồ y phục chẳng thiếu chi. Còn bạc vàng cũng dư dã .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Hai ông nhờ có một phép hà tiện trên đời, nên mới đặng giàu như vậy!



Hai ông ấy hỏi:



- Sao thầy biết anh em chúng tôi hà tiện?



Hành Giả nói:



- Nếu hai ông không hà tiện, thì liều vài trăm lượng bạc, mua đồng nam đồng nữ mà thế mạng cho con. Nghĩ nào tiếc bạc tiếc tiền, mà chịu liều con liều cháu .



Hai ông ấy nghe nói, đồng khóc mà than rằng:



- Thầy ôi! Bởi thầy chưa rõ, chớ chúng tôi không phải lấy thân mà che của đâu! Vì Linh Cảm đại vương hay đến xóm tôi lắm, nên làm dối không đặng, mới chịu phép như vầy!



Tôn Hành Giả hỏi:



- Hai ông thấy hình dạng ra thể nào?



Hai ông ấy nói:



- Thiệt không thấy hình, hễ nghe một trận gió thơm, thì biết đại vương tới, nội nhà đồng hương đèn mà lạy mừng. Ngài biết tới ngày sanh tháng đẻ từ đứa con, trong nhà có mấy cái chén, mấy cái muỗng, ngài cũng biết hết! Huống chi có hai đứa nhỏ, mà tráo đặng hay sao? Ðừng nói dối ba trăm lượng là nhiều, dầu mấy muôn mấy ngàn lượng mua cũng không đặng đứa giống diện mạo con mình, và hiệp ngày sanh tháng đẻ .



Tôn Hành Giả nói:



- Như vậy thì đem lịnh lang ra đây xem thử! .







Khi ấy Trần Thanh vào đem con là Trần Quang Bảo ra, thằng nhỏ còn khờ không biết sự sống thác, bọc trái cây trong hai tay áo rộng, nhảy múa trước đèn, và lấy trái cây ra miệng nhai ngổm ngỏam!



Tôn Hành Giả niệm chú, biến ra Trần Quang Bảo, như một không sai.



Coi như hai đứa song thai, nắm tay nhau giởn múa.







Còn Trần Thanh xem thấy như vậy, thì kinh hãi quỳ lạy thưa rằng:



- Lão gia biến thành con tôi, tôi sợ mất phước xin hiện lại nguyên hình .



Tôn Hành Giả lấy tay vuốt mặt mình, rồi hiện hình lại.



Trần Thanh lạy và khen rằng:



- Thiệt lão gia thần thông quãng đại!



Tôn Hành Giả cười mà hỏi rằng:



- Thiệt là giống in, không sai một mãy!



Tôn Hành Giả hỏi:



- Ước như hình hồi nảy đem tế đặng hay không?



Trần Thanh thưa rằng:



- Nếu có người như vậy, bán bạc ngàn tôi cũng mua, lo chi thế không đặng?



Tôn Hành Giả nói:



- Vậy thì ta thế cho Trần Quang Bảo, đem tế đại vương, để lịnh lang ở đời mà nối việc hương lửa .



Trần Thanh lạy tạ ơn và thưa rằng:



- Nếu lão gia từ bi mà cứu con tôi đặng. Tôi xin dựng một ngàn lượng bạc cho đại lão gia làm phí lộ đi thỉnh kinh Tây Phương .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Sao không đền ơn cho ta?


[«] 1101102103104105190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net