• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
- Tôi sẳn có ghe lớn. Ðể chúng tôi chịu bạn chèo.
Người khác nói:
- Phần tôi coi sửa sang dọn đồ xuống. Ai nấy đều lo việc đưa thầy.
Xảy nghe dưới sông kêu lớn rằng:
- Tôn Hành Giả, đừng tính việc đi ghe, mà tốn của và mất công thiên hạ. Ðể tôi đưa bốn thầy trò và con ngựa qua sông.
Ai nấy nghe nói, lấy làm lạ lùng! Người người đều mọc ốc.
Giây phút thấy con Thủy nguơn nổi lên, bởi sống lâu năm nên coi mốc thích, những người không biết thì gọi là thần qui.
Tôn Hành Giả thấy Thủy nguơn lội tới bực, liền giá thiết bảng mà hăm rằng:
- Nếu ngươi lên đây thì ta đập chết.
Thủy nguờn nói:
- Tôi cám ơn đại thánh, nên chịu đưa qua sông. Sao lại đòi đập chết?
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ngươi cám ơn ta chuyện chi?
Thủy nguơn nói:
- Nguyên ông bà tôi cũng ở sông nầy. Ðến tôi tu hành có công, lập dinh Thủy nguơn mà ở. Cách chín năm trước nước nhảy, con quái ấy đến đánh tôi, tôi cự không lại phải bỏ dinh cho nó ở. Nay gia quyến tôi đặng quy về nhà cũ, ấy là ơn đại thánh bằng non, chẳng những nội nhà tôi cám ơn mà thôi, nội xóm Trần gia cũng cám ơn, mỗi năm còn hai mạng. Ấy là làm ơn một chỗ mà sanh hai bên nên tôi cảm nghĩa. Tôn Hành Giả nghe rõ mừng thầm, chống thiết bảng mà hỏi rằng:
- Ngươi thiệt tình như vậy hay sao?
Thủy nguơn nói:
- Ơn đại thánh bằng trời, lẻ nào tôi dám dối.
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu thiệt tình như vậy, thì ngó lên trời mà thề cho độc, ta mới dám tin?
Thủy nguơn vác mặt thề rằng:
- Nếu tôi không đưa Ðường Tăng qua khỏi sông nầy, thì cả mình tôi tiêu tan ra huyết.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Vậy thì ngươi bò lên đây. Thủy nguơn bò lên bờ.
Ai nấy lại coi, về lớn phỏng giáp vòng bốn trượng!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy lên lưng cho nó chở?
Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ ôi! Rất đỗi giá cứng như đá, còn ta ra như nước thay. Huống chi lưng quy đã khum và lóc chở vững bằng mười ghe. Nếu nghiêng một cái thì tôi chịu tội.
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thú vật tu lâu năm lắm mới biết nói tiếng người, lẻ nao dám dối trá. Vậy thì các anh em sửa sọan lên lưng.
Nội xóm Trần gia đông lạy tạ.
Bốn thầy trò giả từ.
Tôn Hành Giả bảo Sa Tăng dắt ngựa đứng giữa lưng.
Bảo Sa Tăng đứng bên hữu, mời thầy đứng bên tả. Bát Giới ở đằng sau, Hành Giả đứng trước. Lại e qua đinh sanh sự, nên Hành Giả mở dây lưng xỏ mũi Thủy nguơn như bắt vàm trâu, nắm mối dây như cầm cương ngựa, một chưn đứng trên vè, một chưn đứng đứng trên cổ, giơ thiết bảng mà hăm rằng:
- Lão Nguơn à! Cứ việc lội cho vững, nếu lắc một chút ta cũng đập đầu.
Thủy Nguơn nói:
- Tôi chẳng hề dám cải. Nói rồi lội trên mặt nước, mau tợ tên bay, mà vững vàng như ngồi trên mặt đất.
Còn bá tánh trên bờ đều lạy đưa. Giây lâu ngó đã bặc tăm, thiên hạ đều lui về hết.
Bốn thầy trò ở trên lưng Thủy Nguơn, chưa tối ngày đã đến mé, thầy trò mừng rỡ lên bờ.
Tôn Hành Giả mở dây lưng buộc lại.
Tam Tạng chắp tay nói rằng:
- Nhờ ơn Lão Nguơn đưa khỏi sông lớn, chẳng biết lấy vật chi mà đền ơn đợi ta đi thỉnh kinh về sẽ báo đáp.
Thủy Nguơn nói:
- Tôi chẳng dám trông sự ấy, song nghe đồn Phật Tổ bên Tây Phương biết việc vị lai quá khứ. Tôi có một điều sở bức là tu đã một ngàn ba trăm năm mà chưa đặng hóa hình người, tuy là biết nói và sống lâu, song chưa thoát kiếp! Xin thầy làm ơn bạch quá Phật Tổ, coi bao giờ tôi đặng thành người.
Tam Tạng nói:
- Ðể nữa bần tăng hỏi giúp.
Thủy Nguơn từ giã, rồi chùi tuốt xuống sông.
Thầy trò nhắm phía Tây thẳng tới.
Hết Hồi 49 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 50
Hồi 50 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Nghe tiếng phỉnh phờ, sanh cực khổ
Cải lời ngay thẳng, bị yêu ma
Khi bốn thầy trò qua khỏi sông Thông Thiên, nhằm tiết mùa đông lạnh lẽo, cùng nhau ăn sương nằm tuyết, đạp sỏi dày sành.
Ði hèn lâu gặp núi đá chập chồng, đường đi gay gắt.
Tam Tạng nói:
- Thế nầy phải trèo non mới đặng. Song núi cao thì nhiều beo cọp và thú dữ, các trò phải đề phòng .
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy đừng hồ nghi, anh em tôi đã đồng lòng, sợ chi hùm beo yêu quái .
Tam Tạng y lời giục ngựa lên đặng hai phần hòn núi, xảy thấy dựa chơn núi có lầu đài.
Tam Tạng mừng rỡ nói rằng:
- Ta đã đói và lạnh, phần đi lên cũng mỏi mê. Ðàng kia có lầu đài chắc là xóm nhà hoặc chúa miễu. Hãy vào đó dùng cơm rồi sẽ đi .
Tôn Hành Giả nhướng con mắt xem rỏ lầu đài nầy hơi dữ mịt mù, trên mây chiếu những yêu khí.
Liền day lại thưa rằng:
- Thầy ôi! Chỗ ấy hiểm nghèo lắm, chẳng phải hiền đâu!
Tam Tạng nói:
- Lầu đài tử tế như vậy, không lẽ có yêu?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Yêu tinh thần thông lắm, hóa chi cũng đặng, chẳng lựa là lầu đài. Nếu đi vào thì mắc kế nó .
Tam Tạng nói:
- Ta thiệt đói quá chừng!
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy đói thì xuống ngựa mà ngồi, đợi tôi đi xin cơm chỗ khác .
Tam Tạng y lời xuống ngựa.
Sa Tăng mở gói lấy bình bát đưa cho Tôn Hành Giả.
Hành Giả dặn rằng:
- Sư đệ đừng đi tới, cứ ngồi đây bảo hộ sư phụ và đợi ta .
Tôn Hành Giả tuy dặn Sa Tăng mà còn ngại Tam Tạng sanh sự.
Nên còn dặn rằng:
- Thầy ối chốn nầy nhiều vật dữ, thầy chẳng nên đi tới mà lầm. Tôi biết tánh, thầy không chịu ngồ một chỗ, để tôi làm phép cho thầy ngồi .
Nói rồi lấy thiết bãng vẽ một vòng xung quanh chỗ Tam Tạng ngồi, mà nói rằng:
- Thầy ngồi chính giữa, Sa Tăng, Bát Giới ở hai bên. Cái vòng nầy tôi đã khoán rồi, dầu vách sắt tường đồng cũng không dám sánh. Dẫu cho hùm beo yêu quái cũng khó xông vào, có chuyện chi thì tôi chịu tội. Nếu thầy bước ra ngoài vòng nầy, rủi ro thì chịu, chẳng khá trách tôi .
Dặn dò rồi nhảy lên mây, bay qua phía Nam, ngó thấy xóm nhà liền nhảy xuống.
Có ông già kia mở cửa, chống gậy ra ngó trời mà nói rằng:
- Gió Tây Bắc thổi già, chắc mai trời nắng gắt! Nói vừa dứt tiếng, thấy con chó chạy ra sửa vồ. Ấy là của Hành Giả.
Ông già ngó lại thấy Tôn Hành Giả một tay xách thiết bãng,một tay cầm Bình bát, bước tới thưa rằng:
- Tôi là Hòa Thượng nước Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh Tây Phương. Nay thầy tôi đói lòng, xin ông cho nhờ một bữa?
Ông ấy nói:
- Thầy đừng lo việc hóa trai, đi lạc đường mà không biết! Ðường đi Tây Phương là đại lộ, sao lại quẹo ngõ nầy, ước xa hơn ngàn dặm! Sao chưa kiếm mõ mà tháo ra . Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thiệt thầy tôi ngồi tại đại lộ, mà đợi tôi hóa trai .
Ông già ấy nói:
- Hòa Thượng sao không giữ theo ngũ giái cấm, dám buông lời nói trớ trinh. Lẽ nào nhịn đói sáu bảy ngày, mà đợi học trò đi xin cơm ngàn dặm!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tôi không dám nói dối, thiệt đi không đầy nửa khắc đã đến đây, như xin đặng cơm thì tôi đem về kịp đúng ngọ .
Ông già ấy kinh hãi rằng:
- Hòa Thượng nầy là yêu là quỷ không phải là người ta! Và nói và chạy.
Tôn Hành Giả nhảy theo níu lại nói rằng:
- Ông chạy đi đâu, có cơm xin cho chút đỉnh?
Ông ấy nói:
- Không có, không có, nhà tôi sáu bảy miệng ăn, nấu một bữa có ba tô gạo; mà bây giờ chưa chín, xin thầy đến chỗ khác mà hóa trai .
- Share on: