Duck hunt
- 19-06-26 14h27'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Tôi mới đến cảnh Tây Phương, nên xem núi Linh Sơn cho biết .



Tì Khưu Ni nói:



- Vậy Ðại Thánh theo tôi, đem vào ra mắt Phật Tổ .



Tôn Hành Giả y lời đi theo Tì Khưu Ni.







Vừa tới cửa thì gặp ông phật Kim Cang đón lại chào hỏi, rồi vào đại hùng bửu điện bạch cùng Như Lai Phật Tổ rằng:



- Có Tề Thiên đại thánh muốn cầu xin ra mắt .



Thích Ca Như Lai truyền đòi vào.



Hành Giả vào quỳ lạy xong xả, Như Lai hỏi rằng:



- Ngày trước ta nghe Quan Âm Bồ Tát nói ngươi đã quy y theo Phật, bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh, sao hôm nay đến đây một mình, vì sự chi đó?



Hành Giả bạch rằng:



- Kể từ đệ tử thọ giáo đến nay, bảo hộ Ðường Tăng qua Tây Phương thỉnh kinh, không ngờ đến núi Kim Ðâu, rủi gặp con yêu thần thông quãng đại, bắt thầy tôi mà giam. Tôi đánh với nó nhiều phen nhưng không trừ được nó. Nhờ ơn Thượng Ðế sai thiên tướng trợ chiến, cũng đều bị chiếc vòng của nó thâu hết binh khí, không biết tính làm sao, nên tôi đến lạy Phật Tổ xin cứu thầy tôi, trừ loài yêu quái .



Thích Ca Như Lai nghe nói, liền ngó về núi Kim Ðâu, biết rõ cội rễ, day lại nói với Hành Giả rằng:



- Chuyện nầy ta đã rỏ rồi, song chẳng dám cho ngươi biết, để ta giúp trừ yêu .



Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Chẳng hay Phật Tổ giúp tôi phép chi?



Thích Ca Như Lai nói:



- Lấy mười tám hột kim đơn sa, mỗi người cầm một hột, theo trợ chiến với Tôn Ngộ Không mà bắt yêu quái .



Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Chẳng hay Kim đơn sa ra thể nào, dùng làm sao mà bắt đặng yêu quái?



Thích Ca Như Lai nói:



- Ngươi khiêu chiến cho nó ra khỏi động, mười tám La hán đồng quăng mười tám hột Kim đơn sa, tuy là hột ấy coi như đạo bằng vàng mà thần thông cao lắm. Nếu nó bị quăng nhằm mình thì dở cẳng không lên, cục cựa chẳng đặng tự ý ngươi bắt trói như khúc cây .



Tôn Hành Giả mừng rỡ cười rằng:



- Như vậy thì hay lắm! Xin đi trợ chiến cho mau . Nói rồi từ tạ, các vị La hán đồng theo.



Ra ngoài đường, Tôn Hành Giả đếm lại có mười sáu vị, liền hỏi lớn rằng:



- Sao các ông dám ăn bớt nhơn số?



Mười sáu La hán hỏi:



- Ai ăn bớt nhơn số?



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu không ăn bớt, sao Thập bát La hán, còn có mười sáu ông?



Xảy thấy Giáng Long La hán, và Phục Hổ La hán chạy ra hỏi rằng:



- Hai ta ở lại sau nghe Phật Tổ dạy việc, sao ngươi dám ăn nói hổn láo thế kia, Tôn Hành Giả cười trời, đồng đằng vân theo các vị ấy.







Khi đến núi Kim Ðâu, các vị chư thần đồng nghinh tiếp.



Tôn Hành Giả nóng ruột nói rằng:



- Thôi, hơi nào mà nói dang cả mất thời giờ, hảy đi cứu thầy tôi cho mau .



Hành Giả nói rồi nhảy xuống núi, đến cửa động mà mắng rằng:



- Ðồ quái gỡ, mau vào báo biểu ra mà tiếp ông ngoại .



Tiểu yêu vào báo.



Ðộc giác Tỉ nói rằng:



- Con khỉ đã bị thâu roi, nên muốn đến đây đánh đấm đánh cú .



Nói rồi dẫn tiểu yêu ra cửa mắng rằng:



- Tặc hầu thua hai trận không biết xấu hổ, ta đã tha cho khỏi chết là phước, sao còn đến tìm họa nữa .



Hành Giả nói rằng:



- Mi là con yêu khùng, không biết phải quấy, nếu muốn ông ngoại đừng đến nữa thì phải trả sư phụ và sư đệ cho ta .



Ðộc giác Tỉ nói:



- Sư phụ và sư đệ của ngươi ta đã tắm rửa sạch sẽ rồi, đợi nước sôi thì làm thịt. Người còn trông đợi nổi gì?



Tôn ngộ Không nghe nói nổi xung nhảy tới thoi đại.



Ðộc giác Tỉ đưa thương ra đỡ.



Hổn chiến một hồi Tôn Hành Giả và đánh và chạy, Ðộc giác Tỉ cứ đuổi theo.







Giây phút Tôn Hành Giả ngó ngoái thấy mười tám La Hán đứng trên mây, liền hối quăng Kim đơn sa trợ chiến.



Thập bát La Hán quăng Kim đơn sa một lượt, Ðộc giác Tỉ con mắt đổ hào quang, không biết Kim đơn sa là vật gì, thất kinh cúi đầu mà tránh, chẳng ngờ chơn lún hơn ba thước, dở không lên, rán nhảy vọt lên, rồi cũng vướn lầy nữa.



Ðộc giác Tỉ thất sắc, cổi chiếc vòng quăng lên, nghe một tiếng kẻng, thâu hết Kim đơn sa, liền lui về động.



Tôn Hành Giả hỏi các La Hán rằng:



- Sao các ông không lấy Kim đơn sa?



Thập bát La Hán nói:



- Chúng tôi quăng xuống một lượt, nên nó mắc lầy hai lần. Sau nghe một tiếng keng, không biết Kim đơn sa bay đâu mất!



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Như vậy thì bị chiếc vòng nó thâu rồi!



Chư thần can rằng:



- Mất hết bửu bối rồi, làm sao mà bắt nó cho đặng?



Giáng Long La Hán, Phục Hổ La Hán đồng hỏi Hành Giả rằng:



- Ngộ Không có hiểu hai tôi vì cớ nào mà hồi nãy đi trễ chăng?



Tôn Hành Giả nói:



- Thiệt Lão Tôn không hiểu .



Hai vị La Hán nói:



- Phật Tổ có dặn rằng: Nếu mất hết kim đơn sa, thì bảo Ngộ Không lên Thái Thượng lão quân mà truy nguyên thì mới rõ đặng .



Tôn Hành Giả nghe nói than rằng:



- Phải chi Như Lai nói phứt cho Lão Tôn từ trước để khỏi nhọc công các ông lặn lội .



Chư thần nói:



- Việc đã gấp lắm rồi, vậy thì Ðại Thánh đi phứt cho mau .



Tôn Hành Giả nghe lời, cân đẩu vân đi nữa.







Khi Tôn Hành Giả đến cung Ðâu Suất, chạy đại vào đụng nhằm Thái Thượng Lão Quân, liền bái mà thưa rằng:



- Tôi hèn lâu mới đến viếng ông, vô ý đụng nhằm, xin ông miễn chấp



Lão Quân cười rằng:



- Sao ngươi không theo Tam Tạng thỉnh kinh, có chuyện chi nên đến đây làm bộ khỉ?



Tôn Hành Giả nói:



- Thĩnh kinh, thĩnh kinh, đi hoài đi hãy, gặp quỷ gặp yêu, đến ông cầu cứu .



Lão Quân cười rằng:



- Gặp yêu thời đánh nó, can chi mà phải cầu ta?



Tôn Hành Giả nói:



- Gặp yêu, gặp yêu khổ biết bao nhiêu, muốn tìm cội rễ, nên phải lên đây .



Lão Quân nói:



- Ta ở cảnh tiên, thanh tịnh vô sự, ngươi tìm cội rễ làm chi?



Tôn Hành Giả làm thinh, cứ ngó Nam, ngó Bắc, ngó trong chuồng trâu, thấy thằng chăn nằm ngáy pho pho, thanh ngưu đâu mất.



Tôn Hành Giả nói lớn rằng:



- Con trâu của ông nó đi dạo rồi!



Lão Quân ngó lại, kinh hãi nói rằng:



- Không biết súc sanh nó trốn hồi nào, thiệt ta vô ý quá!



Kế thằng chăn thức dậy, quỳ lạy thưa rằng:



- Tôi mắc ngủ quên, trâu đi hồi nào không biết!



Lão Quân hỏi:



- Thần tiên không hề ngủ, sao ngươi lại ngủ, sao ngươi lại ngủ như vậy?



Thằng chăn lạy và thưa rằng:



- Tôi thấy một hột thuốc rớt dựa lò, uống thử không dè ngủ mê quá!



Lão Quân nói:



- Ta làm rớt hột thuốc phản hỏa đơn, nó luợm đặng uống vào chắc ngủ vùi tới bảy bữa; nên không ai chăn thanh ngưu, mới thừa cơ trốn mất. Không biết nó có ăn cắp bửu bối chi chăng?



Tôn Hành Giả nói:



- Tôi thấy nó có một chiếc vòng, mà độc hại quá sức!



Lão Quân coi đồ lại, rồi nói rằng:



- Nếu vậy thì nó lấy Kim cang trát của ta đó!



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu là Kim cang trát, thì là vật báu ông đánh tôi năm xưa gần bể sọ! Nay nó ăn cắp xuống hạ giái, thâu bữu bối của chúng thần rất nhiều!



Lão Quân hỏi:



- Chẳng hay bây giờ nó ở đâu?



Tôn Hành Giả nói:



- Nó ở động Kim Ðâu, bắt thầy tôi và hai sư đệ, lại thâu thiết bãng và các bữu bối của Lý Thiên Vương, Hỏa đức tinh quân, Na Tra thái tử.
[«] 1112113114115116190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net