- 19-06-26 14h27'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Phật Tổ sai Thập Bát La Hán đem mười tám hột Kim đơn sa quăng nó, nó cũng thâu luôn. Như vậy thì ông thả trâu ra phá đời và hại người cướp của như vậy, chẳng hay có tội hay chăng?



Lão Quân nói:



- Kim cang trát bất quá là vật trừ yêu, ta hồi nhỏ dùng phép ấy mà trừ yêu quái, tuy là thần thông như vậy, song chẳng bao nhiêu. Nếu nó ăn cắp cây quạt Ba tiêu, thì ta không biết dùng phép chi mà bắt nó .



Nói rồi lấy quạt ra đi.



Tôn Hành Giả vui mừng, đi theo dẫn lộ.







Khi ấy Lão Quân đến núi Kim Ðâu, các vị La Hán và chư thần chào hỏi.



Lão Quân bảo Tôn Hành Giả rằng:



- Ngươi hãy khiêu chiến dụ nó ra đây thì ta bắt mới đặng .



Tôn Hành Giả vưng lịnh, chạy đến cửa động, chỉ mà mắng lớn rằng:



- Bớ súc sanh, ra đây mà nạp mạng!



Tiểu yêu vào báo lại .



Ðộc giác Tỉ giận nói:



- Không biết con khỉ ốm thỉnh đặng ai, nên mới tới đây làm dữ!



Nói rồi cũng cầm giáo ra cửa động mắng rằng:



- Mi viện đặng ai, nên đến làm bộ khỉ?



Tôn Hành Giả nói:



- Chuyến nầy chắc mi tới số! Nói rồi nhảy lại thoi một cái rồi chạy đi.



Ðộc giác Tỉ tức mình chạy theo rượt mãi.



Xảy nghe tiếng kêu trên trót núi rằng:



- Con trâu đó chưa chịu về nhà còn đợi chừng nào nữa?



Ðộc giác Tỉ ngó thấy Lão Quân, thất sắc than rằng:



- Con khỉ nầy thiệt dữ quá, sao nó biết cội rễ, mà tìm đặng ông chủ ta!



Lão Quân quạt một cái, Ðộc giác Tỉ lấy chiếc vòng quăng lên, Lão Quân thâu rồi, lại quạt tiếp nữa.



Ðộc giác Tỉ tay chơn bủn rủn, liền hiện nguyên hình.



Lão Quân lấy Kim cang trát thổi một hơi thành ra cây móc, xỏ vào mũi Thanh ngưu, mở dây đai buộc lại, rồi từ giã chư thần, dắt trâu về cung Ðâu Suất.







Còn Tôn Hành Giả và chư thần vào động, giết hết tiểu yêu, lấy binh khí rồi từ nhau về hết.



Duy có một mình Tôn Hành Giả ra sau mở trói cho thầy và Sa Tăng.



Bát Giái, lấy thiết bãng và dắt ngựa ra khỏi động, thầy trò mừng rỡ, vội vã lên đường.



Xãy nghe có tiếng kêu rằng:



- Ðường Tăng, dùng cơm rồi sẽ đi!



Tam Tạng nghe kêu sợ hoãng.


Hết Hồi 52 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 53




Hồi 53 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Sải uống nước sông mà có chữa

Thần cho dòng suối giải không thai


Người ấy xách bình bát cơm bước tới nói rằng:



- Tôi là Thổ Ðịa, thuật chuyện cho thánh tăng nghe: Bình bát cơm nầy của Ðại Thánh đi hóa trai, bởi thầy không nghe lời, bỏ chỗ mà đi mới bị yêu bắt! Báo hại Ðại Thánh cực khổ hết sức mới cứu đặng thầy! Vậy thôi thầy hảy ăn cơm lấy thảo, cho biết lòng Ðại Thánh có công .



Tam Tạng nói:



- Như vậy thì thầy cám ơn Ngộ Không lắm, biết ngày nào cho quên. Phải chi chaÜng bước ra khỏi vòng thì có đâu mắc nạn .



Tôn Hành Giả nói:



- Tại thầy không tin cái vòng của tôi, báo tôi bị cái vòng của chúng! Cực khổ kể sao cho cùng! Song cũng tại cái thằng ăn hèm nầy nói vô nói ra, thầy hay nghe lời nó, mới bị mang khổ! Thương hại cho ta đánh không lại nó, phải viện tướng trời, tướng trời cũng thua, ta thỉnh La Hán, La Hán bị nó thâu phép rồi cũng cua tay. Nhờ ơn Phật Tổ chỉ đường tìm đến chủ nó là ông Thái Thượng, mới rỏ là con Thanh ngưu trốn xuống làm yêu. Nhờ có chủ nó xỏ mủi dắt về, nên cứu thầy mới đặng .



Tam Tạng nói:



- Từ rày sắp về sau, ngươi bảo thế nào, thầy chẳng hề dám cải .



Nói rồi đồng ngồi lại ăn cơm. Dở bình bát ra thấy hơi lên ngui ngút.



Tôn Hành Giả lấy làm lạ hỏi rằng:



- Cơm nầy đã lâu sao mà còn sốt?



Thổ Ðịa rằng:



- Khi Ðại Thánh giao cơm ấy, tôi đem phơi khô, đến nay biết Ðại Thánh đã thành công, nên tôi mới hấp lại cho nóng .







Giây phút ăn uống xong xả, giả từ Thổ Ðịa, thầy trò mới lên đường.



Ði khỏi núi tới đường bằng phẳng.



Hèn lâu qua mùa Xuân đầm ấm, tới sông kia thấy nước trong veo, Tôn Hành Giả thấy trên kia sông có nhà, sẳn ghe dưới bến, Tôn Hành Giả chỉ mà nói rằng:



- Cái này ấy chắc là kẻ đưa đò .



Bát Giới để gánh xuống kêu lớn rằng:



- Bớ đò, bớ đò, qua mau mà rước khách .



Kêu luôn ba, bốn tiếng, xảy có chiếc đò day mũi ra, người chèo đò chèo bộ khoan thai, hèn lâu qua mới tới; Tam Tạng coi lại là bà già chèo đò.



Tôn Hành Giả hỏi:



- Bà đưa đò phải không?



Bà ấy nói:



- Phải .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Vậy chớ ông đi đâu mà để bà chèo chống?



Bà ấy làm thinh cười chuốm chiếm.



Thầy trò dắt ngựa xuống đò, đoạn qua khỏi sông.



Sa Tăng trả tiền đò xong xã.



Bà đưa đò cười chuốm chiếm vào nhà.







Còn Tam Tạng thấy nước trong veo muốn uống, sai Bát Giới múc nước, Bát Giới sẳn khát, múc một bình bát đầy tràn.



Tam Tạng uống hết một phần, còn hai phần về Bát Giới uống rốc.



Thầy trò đi đặng nửa giờ, Tam Tạng rên rằng:



- Ôi, đau bụng quá!



Bát Giới nói:



- Tôi cũng đau bụng như thầy .



Sa Tăng nói:



- Chắc là tại uống nước lạnh nên đau bụng .



Tam Tạng nói:



- Ôi, đau quá chứng đi!



Bát Giới nói:



- Cha chả, bây giờ cục chi trong bụng động hoài coi hình như đàn bà có thai ba bốn trăng, con máy thì phải!



Tam Tạng nói:



- Ta cũng y như vậy! .







Giây phút đi tới cái nhà dựa bên đường.



Tôn Hành Giả nói:



- May lắm, may lắm! Chắc nhà nầy là quán rượu quán trà, vào đó nghỉ ngơi, xin nước nóng cho thầy uống. Và hỏi thăm coi cáo thầy hốt thuốc đau bụng hay chăng? Tam Tạng mừng rỡ xuống ngựa vào nhà. Thấy có một bà già đương ngồi xe chỉ.



Tôn Hành Giả bái và nói rằng:



- Thầy tôi là Ngự đệ, em vua nước Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh, bởi uống nước sông nên đau bụng...



Tôn Hành Giả nói chưa dứt tiếng, bà già ấy cười ngất hỏi rằng:



- Uống nước sông đằng kia phải không?



Tôn Hành Giả nói phải.



Bà ấy cười hả hả nói rằng:



- Ngộ lắm, ngộ lắm! Ði vào đây tôi nói chuyện cho mà nghe .



Tôn Hành Giả đỡ Tam Tạng, Sa Tăng vịn Bát Giới đồng vào.



Hai thầy trò bụng lớn chang chang, cứ châu mày rên mãi.



Tôn Hành Giả nói:



- Bà ôi! Thầy tôi và sư đệ bị chói nước nên đau bụng, sanh ra chứng cổ trướng như vầy! Xin bà làm ơn nấu nước trà cho thầy tôi uống. Tôi sẽ đền ơn tiền bạc cho bà Bà ấy cười ngất chạy vào trong kêu ba người đàn bà ra nữa, đồng ngó Tam Tạng mà cười hoài.







Khi ấy Tôn Hành Giả nổi giận, nghiến răng trẹo trẹo.



Lũ đàn bà kinh hãi chạy vào trong.



Tôn Hành Giả bốc theo kéo bà ấy mà hăm rằng:



- Bà nấu nước cho mau kẻo mà chết .



Bà ấy run lập cập nói rằng:



- Gia gia ôi, tôi có nấu nước trà, hai thầy uống cũng không hết đau bụng, gia gia buông ra tôi nói chuyện cho mà nghe: Ðây là Tây Lương nữ quốc, không có đàn ông con trai. Bởi cớ ấy, gặp mấy thầy thì chúng tôi mừng lắm. Nguyên hai thầy uống lầm nhằm sông Mẫu tử hà. Trong nước tôi, con gái hai mươi tuổi sắp lên mới dám uống một hớp nước ấy, uống rồi đau bụng thọ thai. Cách ba ngày đến nàh quán Nghinh dương mà ngó xuống suối Chiếu thai, nếu thấy có bóng hai hình thì biết sắp đến ngày sinh đẻ, uống nước trà sao hết chứng ấy!



Tam Tạng nghe nói thất sắc rằng:
[«] 1113114115116117190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

Duck hunt