• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Phật Tổ bước xuống tòa sen nói rằng:
- Các ngươi đều một lòng, hãy xem đám hai lòng tranh đấu? Các vị đệ tử nghe nói lấy làm lạ, ngó ra không thấy chuyện chi.
Giây phút nghe tiếng hét lớn, hai Hành Giả kéo nhau đến cửa chùa Lôi Âm.
Tám ông Kim cang kinh hoãng chạy ra cãn lại hỏi rằng:
- Hai người đi đâu đó?
Hai Hành Giả đồng nói rằng:
- Bởi yêu tinh nó giã hình ta, nên đến đây xin Phật Tổ phân minh chơn giã .
Tám vị Kim cang cãn không lại, hai Hành Giả kéo vào bữu điện, đồng quỳ lạy dưới tòa sen, thưa hết mọi việc, vân vân. .
Và bạch rằng:
- Bởi tôi đi nhiều chỗ cũng không ai nhìn đặng giã chơn, nên phải đến đây nhờ Phật Tổ xét người tà chính, đặng tôi phò Ðường Tăng đi thỉnh kinh, đem về Ðông độ .
Khi ấy ai nấy thấy hai người nói rập với nhau một thể, đều không rõ giã chơn.
Còn Phật Thích Ca biết rồi song chưa kịp nói.
Xãy thấy Quan Âm vào ra mắt, Thích Ca Như Lai nói:
- Quan Âm bạch rằng: Bởi đệ tử xem không ra, nên đến cầu Như Lai, xin phân tà chánh .
Thích Ca Như Lai cười rằng:
- Tuy các ngươi hiểu các việc trong đời song chưa rõ các loài trong thế giái .
Quan Âm bạch rằng:
- Chẳng hay các loài trong thế giái làm sao?
Thích Ca Như Lai nói:
- Năm bực tiên là: Thiên tiên, Ðịa tiên, Thần tiên, Nhơn tiên, Quỷ tiên. Còn năm loài trùng là: Lão trùng, loài người; Lân trùng, loài có vẩy; Mao trùng, loài có lông như các thú; Vỏ trùng, loài có cánh như chim như gà; Côn trùng, loài có võ như rùa, trạnh, sò, ốc, hoặc kêu là giái trùng. Song con yêu nầy không phải thuộc về năm bực tiên, cũng chẳng thuộc về năm loài trùng. Thiệt là tứ hầu hổn thế .
Quan Âm bạch rằng:
- Chẳng hay bốn con khỉ ấy tên chi?
Thích Ca Như Lai nói:
- Bởi bốn con khỉ ấy không nhập vào mười loài, nên kêu chúng là hổn thế, hãy nghe cho rỏ ràng:
Linh minh thạch hầu, biết cơ trời đất (Khỉ linh).
Xích khao mã hầu, thông phép cao xa (khỉ đỏ xương cụt).
Thông tuy viên hầu, tài năng mạnh bạo (con vượn cáng vá).
Lục nhỉ kiển hầu, biến hóa vô cùng (con giộc sáu tai).
Bởi con Lục nhỉ kiển hầu đứng một chỗ mà biết việc ngàn dặm, ai nói hành nó cũng nghe, nên giả làm Ngộ Không mới coi như một .
Khi ấy Lục nhỉ kiển hầu nghe nói kinh hồn, liền nhảy ra chạy đại.
Thích Ca Như Lai truyền đuổi theo.
Tám vị Kim cang và năm trăm La Hán đồng vây phủ.
Tôn Hành Giả cũng trợ chiến, quyết bắt cho đặng Lục nhỉ kiển hầu.
Thích Ca Như Lai nói:
- Ngộ Không đừng hỗn chiến, để ta bắt nó cho .
Tôn Hành Giả giã nghe nói hết hồn, biết là cự không lại, liền biến ra con ong mật bay lên.
Thích Ca Như Lai lấy bình bát quăng theo, bình bát thâu con ong rồi đậy sấp sa xuống.
Ai nấy không biết, đều nói:
- Yêu tinh trốn mất rồi .
Thích Ca như lai cười rằng:
- Nó chạy đâu cho khỏi, còn ở trong bình bát của ta
Ai nấy lại giở nấp bình bát, thấy con khỉ sáu tai rỏ ràng.
Tôn Hành Giả nổi giận nói rằng:
- Xưa mi phò ta, nay lại làm phản Và nói và đập một thiết bãng chết tươi.
Thích Ca Như Lai than rằng:
- Tội nghiệp quá!
Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Như Lai thương nó làm chi? Bởi khi trước tôi làm chúa động, phong bốn cửa nó làm nguyên soái, tướng quân. Nay nó nghịch mạng, lại giả mạo đánh thầy tôi chết giấc mà đoạt gói đồ, ấy là tội ăn cướp sát nhơn, cứ theo luật thì xữ trảm . Bởi cớ ấy nay tuyệt dòng khỉ sáu tai.
Khi ấy Thích Ca Như Lai truyền rằng:
- Tôn Hành Giả hãy đi bảo hộ Tam Tạng đến thỉnh kinh cho mau .
Tôn Hành Giả quỳ lạy bạch rằng:
- Thầy tôi đã dứt tình không dùng tôi nữa; tôi có đi theo cũng đuổi, vì người đã quyết lòng. Vậy xin Phật Tổ từ bi, niệm chú tòng cô cho kim cô rớt xuống, tôi dưng lại ho Phật Tổ, đặng tôi về trần tục mới êm .
Thích Ca Như Lai nói:
- Ngươi đừng mơ tưởng việc không có, muốn tính chuyện quỷ với ta sao? Ðể ta sai Quan Âm đem ngươi đến Tam Tạng mà nói giùm, chắc bề nào cũng phải dụng ngươi nữa. Hãy rèn lòng từ thiện, ra công bão hộ Ðường Tăng, chừng thỉnh đặng kinh, ngươi cũng thành chánh quả .
Quan Âm liền tạ ơn. Tôn Hành Giả lạy rồi, đi với Quan Âm tìm Tam Tạng.
Sa Tăng ngó thấy, vội vả mời thầy ra nghinh tiếp.
Quan Âm nói:
- Khi trước con Lục nhỉ kiển hầu giả hình Hành Giả đánh ngươi. Nay nhờ Phật Tổ bắt đặng nó.
Ngộ Không đánh chết rồi. Còn ngươi chưa dứt hoạn nạn, hết gặp yêu kế gặp tinh, phải cho Hành Giả đi theo bão hộ mới đặng. Từ nầy sắp sau ngươi đừng giận và quở la Tôn Hành Giả nữa Tam Tạng liền lạy tạ ơn.
Xảy nghe gió thổi đùng đùng, coi lại Bát Giới mang hai gói đồ về.
Bát Giới thấy Quan Âm liền cúi đầu làm lễ, và bạch rằng:
- Ðệ tử tới núi Hoa quả, động Thủy Liêm, thiệt thấy Ðường Tăng giả, Bát Giới giả và Sa Tăng giả, tôi đập chết hết cả ba, hiện nguyên hình là khỉ đột hết thảy! Tôi kiếm đặng hai gói đồ, không mất một món, nên quảy về đây. Song chẳng hay hai Ngộ Không giả thiệt ra thể nào, xin cho tôi rỏ?
Quan Âm thuật chuyện vân vân.
Bát Giới tạ ơn mừng rỡ. Quan Âm lui về Nam Hải.
Còn bốn thầy trò hòa thuận, từ giả chủ nhà ấy mà lên đường.
Hết Hồi 58 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 59
Hồi 59 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Thương thầy Tam Tạng, gặp Hỏa Diệm sơn
Lầm quạt Ba tiêu, cười Tôn Hành Giả
Nói về bốn thầy trò đồng tâm hiệp ý, đi hoài mãn hạ sang thu, khí trời thêm nực nội! Tam Tạng dừng ngựa hỏi rằng:
- Nay là mùa thu rồi, sao trời nực quá?
Bát Giới nói:
- Nghe nói đường đi Tây Phương, có nước. Tư hấp lý ở ngay mặt trời lặn, tục kêu rằng: Cùng đường, thường ngày mặt trời gần lặn, vua nước ấy có lệ truyền đánh trống gióng chuông. Bởi lúc giờ thân giờ dậu mặt nhựt lặn xuống biển Tây thì sóng bũa nhấp nhô, nước sôi sùng sục, nếu không tiếng chuông trống cho lấp đi, thì con nít trong thành giựt mình chết hết. Ðất ấy nóng nảy vô cùng, tuy mùa thu mùa đông cũng không lạnh, có khi mình đi tới nước ấy thì phải?
Tôn Hành Giả cười ngất rằng:
- Nếu tới nước Tư hấp lý, thì mình đi mau biết chừng nào? Nhằm lại tánh trì trệ như thầy, dầu cho đi tới già, rồi nhỏ lại đi cho tới già nữa, đi ba đời như vậy cũng chưa cùng đường, có đâu tới nước ấy đặng?
Bát Giới nói:
- Anh nói không phải tới nước Tư hấp lý, sao mùa thu trời nực như vầy?
Sa Tăng nói:
- Hay là tại thời tiết khí theo mùa hạ chăng?
Bốn thầy trò vừa đi vừa nói chuyện, xãy thấy đàng trước có cái nhà ngói bên đường, ngoài xây vách tường đỏ, cửa nẻo cũng làm đỏ lòm!
Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, vào nhà ấy hỏi thăm cho rõ cớ gì mà nực trái thời tiết?
Tôn Hành Giả cất thiết bãng, xủ tay áo rộng xuống, đến gần cửa ngõ, có ông già chống gậy bước ra, thấy mặt kinh hãi, làm gan giá gậy hỏi lớn rằng:
- Ngươi là yêu quái ở đâu? Ðến nhà ta làm chi đó?
Tôn Hành Giả bái và nói rằng:
- Xin ông đừng giựt mình, tôi không phải yêu quái. Nguyên bốn thầy trò tôi ở nước Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh, đến đây thấy mùa thu mà trời nực, không hiểu cớ chi, nên tìm đến ông hỏi thăm cho rõ, và xin cắt nghĩa xứ nầy là xứ chi?
Ông ấy hết sợ, liền cười rằng:
- Xin hòa thượng miễn chấp, lảo phu con mắt sờ sệt nên lầm. Chẳng hay còn ba thầy nữa ở đâu, xin mời vào luôn thể?
- Share on: