• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
- Ngộ Không ôi! Bây giờ mới tính làm sao?
Tôn Hành Giả liệng cây quạt, nói lớn rằng:
- Không xong, không xong, tôi bị chúng tráo gói rồi! Thiệt là điếm mắc điếm!
Bát Giới hỏi:
- Vì cớ nào vậy? Tôn Hành Giả nói:
- Một quạt lửa từng lên, lại quạt cháy gia bội, quạt ráng một cái nữa. Lửa cháy tưng bừng, phải chạy chậm thì cháy lông hết thảy!
Sa Tăng nói:
- Lửa cháy tới đón đường đi không đặng biết tính làm sao?
Bát Giới nói:
- Coi phía nào không lửa thời đi .
Tam Tạng hỏi:
- Ngỏ nào không lửa?
Bát Giới nói:
- Thiếu gì, phía Nam và phía Bắc, phía Ðông, đời nào có núi lửa .
Tam Tạng hỏi:
- Kinh ở phía nào?
Bát Giới nói:
- Kinh ở phía Tây .
Tam Tạng nói:
- Bề nào cũng đi phía có kinh .
Sa Tăng nói:
- Khó dữ a! Phía có kinh thì có lửa, phía không lửa lại không kinh, thiệt hại lẽ không bề lui tới!
Bốn thầy trò ngó lại, thấy một thầy đạo sĩ, tay chống gậy đầu rồng, chơn đi đôi giày sắt. Lại dắt một con quỷ mang cá, quỷ ấy đầu đội bồn cơm.
Ðạo sĩ bái và thưa rằng:
- Tiểu thần là Thổ Ðịa núi nầy, biết Ðại Thánh đem thầy quan Hỏa diệm sơn không đặng, nên dưng cơm lót lòng .
Tôn Hành Giả nói:
- Sự ăn uống không vội gì, xin bày thế nào cho thầy qua khỏi núi lửa?
Thổ Ðịa nói:
- Muốn quạt tắt Hỏa diệm sơn, phải mượn quạt ba tiêu của bà La Sát
Tôn Hành Giả lượm cây quạt lên mà hỏi rằng:
- Phải cây quạt nầy chăng? Vì cớ chi quạt chừng nào lửa cao chừng nấy?
Thổ Ðịa xem rồi cười rằng:
- Cây quạt giã quạt sao cho tắt, Ðại Thánh bị chúng gạt rồi!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Vậy chớ quạt thiệt ở đâu?
Thổ Ðịa bái và cười rằng:
Muốn đặng quạt ba tiêu,
Phải tìm vua Ðại lực.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ðại lực vương là ai?
Thổ Ðịa nói:
- Ðại lực vương là Ngưu Ma Vương .
Tôn Hành Giả hỏi:
- Nói vậy thì Ngưu Ma Vương nổi lửa, đặt tên là Hỏa diệm sơn chăng?
Thổ Ðịa nói:
- Không phải, không phải. Nếu Ðại Thánh thứ tội, tôi mới dám thưa ngay .
Tôn Hành Giả nói:
- Chuyện chi thì nói thiệt, ta chẳng chấp đâu?
Thổ Ðịa nói:
- Thiệt lữa nầy của Ðại Thánh đốt .
Tôn Hành Giả nổi giận hét lớn rằng:
- Ta không phải là quân đốt nhà, sao ngươi dám vu họa?
Thổ Ðịa nói:
- Xin Ðại Thánh đừng nóng nảy, chắc là Ðại Thánh không quên tôi. Nguyên thuở xưa không có hòn núi nầy, từ khi Ðại Thánh bị Lão Quân bỏ vào lò bát quái mà đốt, bị Ðại Thánh nhảy ra đá lò đỗ than và rớt ít tấm gạch xuống đất, mới hóa ra núi nầy. Còn tôi là đạo sĩ giữ lò bát quái, bị Lão Quân bắt tội tôi không coi cho kỹ nên đày xuống làm Thổ Ðịa Hỏa diệm sơn .
Bát Giới cuời rằng:
- Nói vậy ngươi gốc là đạo sĩ phụ lò, nay mới làm Thổ Ðịa .
Tôn Hành Giả ngẫm nghĩ hỏi rằng:
- Còn ngươi bão ta kiếm Ngưu Ma Vương làm chi?
Thổ Ðịa nói:
- Ngưu Ma Vương là chồng La Sát, hai năm nay bỏ La Sát, qua ở bên núi Tích lôi, động Ma vân, chúa động ấy là Hồ ly, nay đã thác. Có người con gái là Ngọc Diện công chúa, vì sự không ai làm chủ, nên ưng Ngưu Ma Vương, mê vợ bé, bỏ vợ lớn. Nếu Ðại Thánh tìm đặng Ngưu Ma Vương chắc mượn đặng quạt thiệt. Một là quạt tắt lửa cho tôn sư đi thỉnh kinh; hai là trừ hỏa hoạn cho lê dân cấy gặt; ba nữa là, tôi khỏi giữ núi ấy, cũng như Ðại Thánh ân xá cho về trời .
Tôn Hành Giả hỏi:
- Núi Tích lôi phía nào, đi chừng mấy dặm?
Thổ Ðịa nói:
- Ở tại chánh hướng Nam, đây qua đó cách ba ngàn dặm .
Hết Hồi 59 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 60
Hồi 60 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Ngưu Ma Vương vào non Loạn Thạch
Tôn Ngộ Không lấy quạt Ba Tiêu
Tôn hành Giả nghe nói, truyền Bát Giái, Sa Tăng bảo hộ sư phụ, và dặn Thổ Ðịa ở phò trì Tam Tạng mà đợi mình.
Dặn rồi cân đẩu vân nhảy qua núi Tích lôi, đi tới cội tòng thấy một nàng nhan sắc như tiên, đương hái hoa huệ.
Tôn Hành Giả bước tới bái và hỏi rằng:
- Chẳng hay cô đi đâu?
Nàng ấy ngó thấy tướng dữ tợn, lỡ bề không biết tới lui! Run lập cập gượng gạo đáp rằng:
- Ngươi ở đâu, dám tới đây mà hỏi thăm ai đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi ở núi Túy vân mới tới, nên chưa biết đường, chẳng hay đây phải núi Tích Lôi chăng? Nàng ấy nói phải.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay động Ma Vân ở đâu?
Nàng ấy hỏi:
- Ngươi tìm động ấy làm chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi ở động Ba tiêu, vưng lịnh Thiết Phiến công chúa, qua rước Ngưu Ma Vương .
Nàng ấy nghe nói đỗ chình tương, mắng lớn rằng:
- Con mọi khốn nạn, không biết điều! Từ khi Ngưu Ma Vương về với ta chưa đặng hai năm, ta gởi cho nó những đồ nữ trang và vàng bạc châu báu, gấm nhiễu lụa hàng không biết bao nhiêu mà kể. Hết gạo thì lấy gạo, hết tiền thì lấy tiền, năm nào cũng vậy, chẳng tháng nào không, đã ăn ngập mặt mà không biết hổ mình, còn rước Ngưu Ma Vương về làm chi đó? .
Khi ấy Tôn Hành Giả nghe giọng nói ghen, biết là Ngọc Diện Công Chúa. Cố ý lấy thiết bãng hét lớn nói rằng:
- Mi là đứa trắc nết, đem của mà mua chồng; ấy là gã mà bù của, hãy còn không biết hỗ người, lại có mắng ai nữa?
Ngọc Diện Công Chúa kinh hãi, và chạy và run, Tôn Hành Giả làm bộ đuổi theo, mặt lớn dọa hẫm.
Còn Ngọc Diện Công Chúa tới cửa động chen vào, dạy đóng cửa lại.
Tôn Hành Giả đứng xem phong cảnh ngoài rào.
Khi ấy Ngưu Ma Vương đương nằm coi sách trong phòng .
Ngọc Diện Công Chúa chạy vào thở chẳng ra hơi trong hôi ướt áo, nhào đại trên bụng Ngưu Ma Vương, cào má gải tai mà khóc!
Ngưu Ma Vương vuốt ve mà cười rằng:
- Mỹ nhơn đừng tũi, có chuyện chi thời nói cho rành .
Ngọc Diện Công Chúa mắng rằng:
- Cũng tại con ma già nó hại tôi gần chết .
Ngưu Ma Vương cười trây hỏi rằng:
- Chả chuyện chi mà mắng ta như vậy? Muốn tập hỗn phải không?
Ngọc Diện Công Chúa nói:
- Bởi tôi không người làm chủ mới chịu bao hao tổn, kiếm người coi giềng mối giang san. Nghe thiên hạ đồn mình là quân tử anh hùng, nay mới rõ là tay sợ vợ .
Ngưu Ma Vương ôm Ngọc Diện Công Chúa mà hỏi rằng:
- Có chuyện chi thì nói cho rành, nếu ta có không phải điều chi, cũng biết xử mình chịu lỗi . Ngọc Diện Công Chúa nói:
- Tôi mới đi ra động mà hái bông huệ, xãy gặp một sải như Thiên lôi, lại bái tôi một cái. Tôi kinh hồn gượng hỏi là ai. Sải ấy nói: Thiết Phiến công chúa cậy đi rước Ngưu Ma Vương. Tôi tức mình nói phải quấy một đôi điều, sải ấy mắng tôi một hồi, rồi vác hèo theo rượt mà đập. May tôi chạy mau mới thoát khỏi, phải chậm chơn đã chết rồi. Ấy không phải vì lấy mình mà mắc họa sao?
Ngưu Ma Vương nghe nói liền vuốt ve dỗ dành, giây phút Ngọc Diện công chúa mới hết giận.
Ngưu Ma Vương nói:
- Chẳng dám nói giấu mỷ nhơn, tuy động Ba tiêu ở chẻ mặc dòng, chớ thanh tịnh nghiêm trang lắm. Còn Thiết Phiến công chúa là tiên nữ, không phải tầm thường, dầu con trai nên mười cũng không cho vào cửa động, lẽ nào lại cậy hòa thượng ấy mà qua rước ta. Có khi con yêu nào nó giả hình, tìm ta có chuyện chi đó, để ta coi thử là ai.
- Share on: