80s toys - Atari. I still have
- 18-06-26 18h22'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Tam Tạng kinh hãi làm thinh, để quỷ sứ khua môi uốn lưỡi! Con quỷ ấy nói rán rằng:



- Chúng ta đã bắt ngươi đến đây, còn trông gì đi thỉnh kinh nữa? Làm hòa thượng không đặng, mà chẳng cưới vợ, thì uổng biết chừng nào, thiệt thòi quá lẽ".



Khi ấy Tam Tạng thấy nó làm bộ quỷ , thì nghĩ rằng:



- Không biết học trò mình đi kiếm ngõ nào, nếu cụ với nó thì mang hại! Bằng làm thinh mà chịu, khác nào ngồi nệm đồi kim!



Càng nghĩ càng động lòng, lụy sa lai láng! Nàng ấy lấy khăn lau nước mắt cho Tam Tạng mà khuyên rằng:



- Chẳng nên phiền muộn làmchi, hãy vầy duyên với thiếp .



Tam Tạng hứ một tiếng, đứng dậy chạy khan. Mấy người ấy nắm tay kéo lại, Tam Tạng xô đẩy, khóc la tới sáng.



Xảy nghe tiếng kêu lớn hỏi rằng:



- Thầy cãi lẫy với ai ở đâu đó?



Ấy là Tôn Hành Giả và Sa Tăng, Bát Giới gánh đồ giắt ngựa đi kiếm sáng đêm, qua khỏi núi Kinh cát rồi mới nghe tiếng Tam Tạng, nên Hành Giả kêu thầy mà hỏi sự tình.



Khi ấy Tam Tạng biết tiếng Hành Giả, mừng rỡ mười phần. Lũ quái ấy hãi kinh, liền buông Tam Tạng rồi biến mất. Còn Tam Tạng vụt chạy ra khỏi cửa ngõ, và chạy và kêu lớn rằng:



- Ngộ Không, Ngộ Không, ta đây nè, mau mau tiếp cứu!



Giây phút ba người gặp mặt, hỏi rằng:



- Sao thầy đi đặng tới đây?



Tam Tạng thuật hết các việc Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Thầy có nhớ tên chúng nó hay không?



Tam Tạng nói:



- Người già ấy là Thập bát Công, người thứ nhì là Cô Trực Công; thứ ba là Lăng Không Tử; thứ tư là Phất vân Tẩu. Còn nàng ấy xưng là Hạnh tiên .



Bát Giới hỏi:



- Chúng nó bây giờ ở đâu?



Tam Tạng nói:



- Chúng nó đi đâu ta không biết, song chỗ làm thơ đàng kia .



Ba người đồng xin thầy dắt tới chỗ đó. Tam Tạng dắt đến, nói rằng:



- Hồi hôm làm thơ tại chỗ nầy .



Tôn Hành Giả ngó thấy ngoài cửa động có đề ba chữ: Một tiên am, xung quanh có một cây Tòng, một cây Bá và một cây cối; lại có một bụi tre, sau bụi tre có cây chùm bao. Phía bên kia có một cây Hạnh, hai cây quế và hai cây lạp mai. Tôn Hành Giả coi kỹ lưỡng, rồi cười rằng:



- Hai em có thấy yêu quái ở đâu chăng?



Bát Giới nói:



- Không thấy .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Tại mấy cây nầy thành tinh thành quái .



Bát Giới hỏi:



- Sao anh biết chắc như vậy?



Tôn Hành Giả nói:



- Mộc tiên am nghĩa là Am tiên cây. Thập bát Công là cây tòng bởi chữ thập với chữ bát dính lại thì là chữ mộc, thêm chữ công một bên là chữ tòng. Còn Cô Trực Công là cây bá, bởi cây trắc ngay thẳng luôn luôn. Còn Lăng không Tử là cây cối, lăng không nghĩa là lấn mây, vì nó cao lắm. Còn Phất vân Tẩu nghĩa là ông già quét mây, vì ngọn nó cao quá. Còn con quỷ sứ là cây chùm bao. Hạnh tiên là cây Hạnh, hai con tỉ tấc mặc áo xanh là hai cây huỳnh mai .



Khi ấy Bát Giới nghe rõ nổi xung, vì đi kiếm thầy một đêm khổ lắm. Bát Giới vác đinh ba cuốc cây chùm bao và cây hạnh, với cặp quế mai; rồi kê mỏ ủi trốc gốc đứt rễ hết thảy; thấy máu chảy ròng ròng!



Tam Tạng bước lại xem thấy can rằng:



- Ngộ Năng đào bới làm chi? Tuy chúng nó thành quái, song chẳng hại ta. Hãy lo kiếm đường đi thỉnh kinh kẻo trễ .



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Thầy chẳng nên thương chúng nó làm chi, nếu bây giờ không trừ, lâu năm chắc hại thiên hạ .



Bát Giới nghe nói đặng nước, đào luôn bốn gốc cây kia cũng đều trốc gốc chảy máu ròng ròng. Rồi mới chịu kiếm ngõ ra đi.


Hết Hồi 64 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 65




Hồi 65 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Loài yêu riêng giả Lôi Âm nhỏ

Các sải đồng vương ách nạn lo


Té ra Tam Tạng nhờ tính cây đưa qua khỏi núi Kinh cát cũng là bị rủi mà may.



Bốn thầy trò kiếm đường ra khỏi cụm rừng thì đất bằng dễ lắm. Ði hèn lâu gặp một hòn núi, cao thấu chơn mây.



Tam Tạng càng kinh hãi, Tôn Hành Giả cắp thiết bãng đi trước, ba thầy trò theo sau. Ðến khi đi khỏi đầu non, gần tới chơn núi.



Tam Tạng ngó thấy xa xa có lâu đài đền các.



Hào quang chiếu sáng thấu trời.



Nghe tiếng chuông ngân văng vẳng!



Tam Tạng nói :



- Ðồ đệ, kiểng chùa đó phải chăng?



Tôn Hành Giả thưa rằng:



Thiệt là kiểng chùa, song không rõ cớ nào, trên hào quang có hơi yêu khí, chắc không phải kiểng chùa Lôi âm, chúng ta đi ngang qua, chẳng nên ghé; e lầm kế yêu tinh .



Tam Tạng nó:



- Có khi núi nầy là núi Linh Sơn, chùa ấy là Lôi âm tự, ngươi đừng hồ nghi mà đi qua, uổng công .



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Không phải đâu! Tôi đến chùa Lôi âm biết mấy thứ đường đi đả thuộc cháo chan. Có đâu gần như vậy!



Sa Tăng nó:



- Sư huynh chẳng cải làm chi, đễ đi ngang qua cửa chùa thì biết .



Tôn Hành Giả nói phải.



Tam Tạng giục ngựa thẳng xông.



Ði tới cửa ngõ chùa, thấy chữ Lôi âm tự.



Tam Tạng hoảng kinh nhảy xuống ngựa, mắng Bát Giới rằng:



- Con khỉ khốn nạn gạt ta quá! Coi thử phải Lôi âm tự hay không?



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Xin thầy đừng nóng giận, hãy coi lại cho rõ ràng; đừng có mắng tôi oan lắm! Tấm biển bốn chữ sao thầy đọc có ba mà thôi?



Tam Tạng coi lại thiệt tấm bảng bốn chữ: Tiểu lôi âm tự.



Xem rồi nói rằng:



- Dầu Tiểu lôi âm tự mặc lòng cũng có vị phật ở đó. Bởi trong kinh có nói rằng: Tam thiên chi Phật nghĩa là ba ngàn vị phật, lẽ nào ở một chỗ hay sao. Như Quan Âm ở Nam Hải, Phồ Hiền ở núi Nga mi, Văn Thù ở núi Võ Ðài, chắc chùa Tiểu lôi âm cũng có Phật. Lời xưa nói: Hễ có phật thì có kinh. Chúng ta hãy vào coi thử .



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Chùa nầy có yêu khí. Nếu thầy cãi mà vào đó, có mắc nạn xin chớ trách tôi .



Tam Tạng nói:



- Ta đã nguyện gặp Phật thì lạy Phật lẽ nào lại trách ngươi?



Nói rồi hối Bát Giới lấy mão tì lư, áo cà sa, thay đổi xong rồi bước vào của núi.



Xảy nghe tiếng kêu rằng:



- Ðường Tăng, ngươi từ đông độ quyết đến đây lạy Phật thỉnh kinh. Sao bây giờ đến đây lại trễ nãi?



Tam Tạng nghe nói liền lạy, Sa Tăng, Bát Giới đều quì.



Còn Bát Giới ở sau sửa soạn gói đồ và dắt ngựa; rồi cũng đi theo.







Khi thầy trò vào cửa ngõ thứ nhì, ngó vào đại hùng bửu điện, thấy Phật Tổ ngồi trên tòa sen, còn dưới thì năm trăm La Hàn, ba ngàn Yết đế, bốn vị Kim Cang, tám bị Bồ Tát, và chư tăng không biết bao nhiêu.



Sa Tăng nói:



- Thiệt là hào quang muôn đạo hoa kiểng đủ màu; khác cảnh tiên xa lắm .



Tam Tạng và Bát Giái, Sa Tăng nhứt bộ nhứt bái, Tôn Hành Giả chẳng chịu lạy cứ đi theo sau lưng thầy.



Xảy thấy vị Phật Tổ ngồi trên tòa sen nói lớn rằng:



- Còn Tôn ngộ Không sau thấy Như Lai mà chẳng làm lễ .



Tôn Hành Giả coi rõ, biết là yêu giả Phật, liền bỏ gói đồ và buông dây cương ngựa, rút thiết bãng nạt rằng:



- Khen cho loài yêu dám cả gan giả Phật, làm cho nhẹ thể Như Lai!







Nói rồi lướt tới chưa kịp đánh xảy nghe một tiếng rỗn rãng, ấy là cái chiêng bằng vàng sa xuống, chụp Tôn Hành Giả vào trong chiêng.



Sa Tăng, Bát Giới kinh hãi, lấy bửu trượng và đinh ba lướt tới, bị mấy người Phật giả bắt hết hai người và trói Tam Tạng.



Chúng nó đều hiện nguyên hình.



Tam Tạng biết chúa yêu giả Thích Ca, các tiểu quỷ giả làm chư Phật; ăn năn thì đã muộn rồi!



Chúa yêu nói:



- Ðợi ba ngày cho Tôn Hành Giả tiêu ra nước, chúng ta sẽ ăn thịt Ðường Tăng .
[«] 1141142143144145190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net