Pair of Vintage Old School Fru
- 18-06-26 19h44'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




- Chỗ này có yêu khí chẳng khá ngồi lâu .



Nói vừa dứt lời xảy có trận gió thổi tới, ở sau miễu có một ông già chống gậy đi trước, lại có một con quỷ mặt xanh, nah bạc tóc đỏ, mình trần, đội mâm bánh đi theo ông già ấy; đồng quì xuống trước mặt Tam Tạng, ông già ấy thưa rằng:



- Ðại Thánh ôi, tiểu thần là Thổ Ðịa núi Kinh cát nầy, hay đại thánh đến đây nên chúng tôi nghinh tiếp, song chẳng biết lấy chi thiết đãi, xin dâng một mâm bánh phục linh, trước là tôn sư đỡ lòng, sau ba vị nhặm ít nhiều lấy thảo. Vì đường xa tám trăm dặm, mà không có nhà ai .



Bát Giới nghe nói rất mừng bước lại lấy bánh.



Tôn Hành Giả hét lớn rằng:



- Khoan đã, đừng có nóng ăn!



Nói rồi chỉ ông già mà nói lớn rằng:



- Ngươi chẳng phải là người lành, sao dám mạo danh Thổ Ðịa, ấy là tại ngươi muốn gạt Lão Tôn! Hãy coi thiết bãng!



Nói rồi giá thiết bãng, ông già ấy cặp nách Tam Tạng hóa gió bay mất!



Khi ấy Tôn Hành Giả và Sa Tăng, Bát Giới đồng hãi kinh đi kiếm thầy tỏ mỏ!



Còn ông già và con quỷ ấy đem Tam Tạng tới nhà đá để xuống, nắm tay Tam Tạng mời ngồi mà nói rằng:



- Thánh tăng đừng hãi kinh, tôi không phải người quấy: Thiệt là Thập bát Công ở núi Kinh cát, thấy trăng thanh gió mát, nên mời Thánh tăng làm thơ cho vui .



Tam Tạng nghe nói tỉnh hồn, coi lại trăng tỏ như ban ngày, tiếng người nói chuyện đông đảo, lóng tai nghe rõ là ba ông già nói như vầy:



- Vui lắm, vui lắm! Thập bát Công mời đặng Thánh tăng .



Tam Tạng nhìn ba ông già ấy, thấy một ông tóc bạc như sương, còn một người tóc mai màu lục đậu; và một người mặt xanh mét mét, trật áo giơ bụng ốm nhom, đồng bước vào ra mắt. Tam Tạng đáp lễ, và thưa rằng:



- Ðệ tử có đức hạnh bao nhiêu, mà các vị tiên ông thương đến?



Thập bát Công cười rằng:



- Thuở nay nghe tiếng Thánh tăng có đạo đức, nên chúng tôi chờ đợi đã lâu. Nay gặp đặng phỉ tình hoài vọng. Nếu thánh tăng đành lòng đàm đạo và chơi thơ bài với chúng tôi, thì kẻ quê mùa đặng mở mang kiến trí h óa .



Tam Tạng bái và h ỏi rằng:



- Xin các vị đại tiên cho bần tăng biết hiệu?



Thập bát Công nói:



- Ông tóc bạc là Cô trực Công, ông tóc mai màu lục là Lăng không Tử, ông giơ bụng ốm là Phất vân Tẩu. Còn tôi là Thập bát Công, hiệu là Khỉnh Tiết .



Tam Tạng thưa rằng:



- Chẳng hay mấy ông xuân thu đặng mấy?



Cô trực Công không trả lời mấy mươi tuổi, liền ngâm thơ rằng:







Ta sống ngàn năm cứ ẩn danh,



Bốn mùa tươi lá chống trời xanh.



Tuyết sương dày dạn qua nhiều lắm,



Rồng rắn quanh co uốn mấy nhành,



Tứ bé chắc bền từng cũi lục,



Ðến nay ngay thẳng giữ tu hành,



Chơi cùng lũ quạ rồi xem phụng,



Mến núi ưa non lánh thị thành.



Lăng không Tử cười rồi ngâm thơ rằng:



Ngàn năm sương tuyết chẳng dun da,



Lớn cội to xương chắc ruột rà.



Ðêm lặng tiếng như mưa gió tạ,



Nắng xây bóng tợ ngút mây qua,



Rể biển uốn khúc mình không thác,



Phép luyện tươi chong vóc khá già.



Cầm hạc quá rồng không phải tục,



Vui miền thanh tịnh dựa tiên nga.



Phất vân Tẩu cười rồi ngâm thơ rằng:



Ðã từng gió mát với trăng trong,



Quân tử ngàn thu tiếng ngợi không.



Tánh mến phụng hoàng nên dựa núi,



Tính mê phong thủy mới gần sông.



Bảy hiền vầy bạn vì bền cội



Ngàn mắt ưa ta bởi trống lòng.



Những khác văn chương nhờ giúp đỡ,



Tuổi cao vui thú ở rừng tòng.



Thập bát Công cười rồi ngâm thơ rằng:



Ta cũng ngàn năm giữa cõi bờ,



Mười phần xanh lẻo vóc trơ trơ.



Cám ơn mưa móc thường tươi nhuận,



Nhờ máy càn khôn mới sởn sơ.



Tám tiết điểm đà ai chẳng nhượng,



Bốn mùa tươi tốt khách hằng nhờ.



SaÜn tàn che nắng tiên càng mến,



Ngồi dựa đờn ca lại đánh cờ.







Khi ấy Tam Tạng nghe bốn ông già ngâm thơ rồi, liền chắp tay khen rằng:



- Bốn vị tiên ông đều tuổi cao, hình dung khác thường lắm, hay là tứ hạo đòi Hớn chăng?



bốn ông ấy nói:



- Chúng tôi không phải bốn ông già thời Hớn đâu. Thiệt là bốn chú già ở núi Kinh cát. Chẳng hay Thánh tăng niên kỷ thế nào?



Tam Tạng chắp tay ngâm thơ rằng:







Bốn chục năm dư khó đã tường,



Chưa rời bụng mẹ chịu tai ương.



Mình trôi kể xuống miền âm địa,



Người vớt đem lên ở phật đường.



Nuôi tánh xem kinh không thõa mãn,



Dốc lòng cầu đạo dám lương khương.



Ngày nay vưng chỉ qua Thiên trúc,



Gặp mấy tiên ông cảm dụ thương.







Bốn ông ấy đồng khen rằng:



- Thánh tăng mới ra khỏi bụng mẹ, đã theo phép tu hành; thiệt là ông sãi thứ nhứt! Nay chúng tôi có phước mới rước đặng thánh tăng, xin giảng kinh pháp thiền cho anh em chúng tôi hiểu với, kẻo tấm lòng ao ước thuở nay .



Tam Tạng liền giảng kinh rằng:



"Phép hiền là thanh tịnh, phải thông hiểu mới thành. Trước hết phải bỏ sự lo lắng trong lòng, đừng mê việc trần tục. Bởi vì con người là chẳng dễ, sanh đặng nước Trung Hoa cũng khá thay! Có phước mới gặp đạo chánh. Ðãlàm con người tại Trung Hoa mà lại gặp đạo chánh; may biết dường nào! Nên kẻ tu hành phải sửa lòng cho lục căn thanh tịnh. Lục căn là gì? Lục căn là: Nhãn, nhỉ, lẽ thiệt, thân, ý, nghĩa là con mắt, lổ tai, lỗ mũi, cái lưỡi, cái mình, cái ỷ. Sáu cái ấy làm sao cho thanh tịnh? Muốn cho sáu căn thanh tịnh thì con mắt đừng ngó sắc tà, lỗ tai đừng nghe tiếng tà, lỗ mũi đừng hưỡi hơi tà, cái lưỡi chẳng nếm mùi tà, cái mình chẳng động việc tà, cái ý chẳng tưởng việc tà. Giữ mình cho thanh tịnh như vậy luôn luôn và làm lành cứu người thì đặng thành chánh quả"



bốn ông nghe nói, đồng bái và khen rằng:



- Thánh tăng chơn tu lắm, giãng mới trúng cội rể phép thiền .



Phất vân Tẩu lại nói rằng:



- Tuy phép thiền dùng thanh tịnh, song pảhi có thành mới đặng. Còn phép tu hành của chúng tôi lại khác hơn .



Tam Tạng nói:



- Dầu đạo Phật đạo Lão củng dùng thanh tịnh làmđầu, đức hạnh làm trước, sao lại khác hơn? Xin cắt nghĩa cho bần tăng rỏ .



Phất vân Tẩu cười rằng:



đạo của anh em tôi khác phép thiền xa lắm; nhờ ơn trời đất sanh thành, cảm đức móc mưa nhuần gội Hứng trăng dang nắng, chịu gió dầm sương, một lá chẳng khô, ngàn nhành hằng rậm. Chẳng phải như đạo thiền, ở miền Trung Hoa, cầu Phật Tây Phương, đi rách một ngàn đôi giày rơ, e cũng chưa tới! Sao chẳng xét: Phật tại lòng, lòng là Phật, lòng lành tu tại xứ cũng thành. Chớ như đạo chúng tôi, thiệt là: Giỏ tre lủng đáy lắm lường nước, cây sắt không nhành cũng trổ hoa. Ơû một cõi thanh tịnh mà tu hành, cũng thành chánh quả"







Tam Tạng nghe nói, liền bái và khen hay. Thập bát Công không cho bái, Lăng không Tử vỗ tay cười ngất nói rằng:



- Phất vân Tẩu nói lậu rồi, xin Thánh tăng đừng chấp. Chúng ta lúc nầy chẳng nên luận việc tu hành, hãy làm thơ giải muộn .



Phất vân Tẩu cười rồi chỉ nhà đá mà nói rằng:



- Như muốn làm thơ, xin vào nhà mát của tôi mà ngồi, thưởng nguyệt ngâm thơ mới thú .



Ai nấy đồng nói phải, đứng dậy đi liền, Tam Tạng cố ý coi trước cửa nhà đó có đề một tấm biển ba chữ: Mộc tiên am.



Khi ấy bốn ông già mời Tam Tạng vào ngồi trong nhà mát, xảy thấy con quỷ ở trần, mặt xanh nanh bạc khi nảy, bưng một mâm bánh phục linh. Rời đem năm chén nước trà thơm phức. Bốn ông ấy mời Tam Tạng ăn trước. Tam Tạng hồ nghi không dám ăn. Xảy thấy bốn ông ấy ăn bánh uống nước trà, Tam Tạng mới chấm chút.


[«] 1139140141142143190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net