Old school Easter eggs.
- 18-06-26 16h54'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:

Tiểu Trương thái tử nổi giận, liền thích một thương Huỳnh Mi đưa đoản côn ra đỡ.



Bốn tướng và Tôn Hành Giả xông vào trợ chiến, Huỳnh Mi đánh một hồi, rồi cũng lấy túi nghề ra nữa!



Tôn Hành Giả nói:



- Các ông giữ mình kẻo nó thâu vào túi!



Vừa nói vừa nhảy nai.



Huỳnh Mi cũng quăng túi lên thâu Tiểu Trương thái tử và bốn tướng đem về trói lại bỏ xuống hầm, đậy nắp lại cứng ngắt.







Còn Tôn Hành Giả không vong nhảy trước, đứng trên chót núi khóc ròng.



Xảy thấy một vị đằng vân từ bên hướng Tây Nam bay qua, kêu và hỏi rằng:



- Tôn Ngộ Không có biết ta chăng?



Vừa nói vừa cười tích toát.



Tôn Hành Giả thấy ông ấy thì biết là phật Di Lạc, vì mập quá nên dễ nhìn.



Tôn Hành Giả liền bái và hỏi rằng:



- Chẳng hay Phật Tổ đi đâu?



Di Lạc cười rằng:



- Ta vì chuyện Tiểu lôi âm nên đến đây trị nó .



Tôn Hành Giả tạ ơn rồi bạch rằng:



- Tôi cám ơn Phật Tổ có lòng thương. Vậy xin cải nghĩa căn cước con quái ấy ở đâu, nó có cái túi gì mà thần thông như vậy .



Phật Tổ nói:



- Nó là Huỳnh Mi đồng tử ở giữ thành tại đền ta, nhơn hôm mồng ba tháng ba ta đi phó hội tại đền ông Ngươn Thỉ, để nó ở nhà giữ cung, nó mới lấy bửu bối của ta nó trốn xuống đây, giả Phật mà thành tinh. Còn cái túi ấy tên túi Hậu thiên, tục kêu là Tố nhơn, còn cái roi ấy là cái dùi đánh khánh



.



Khi ấy Tôn Hành Giả nghe tỏ đầu đuôi rồi nói lớn rằng:



- Cái ông hòa thượng hay cười nầy, thiệt tệ quá! Sao ông thả gia đồng làm yêu lại bảo nó giả Phật mà hại tôi gần chết. Chắc phải mắc tội trị nhà chẳng nghiêm trang .



Di Lạc cười rằng:



- Một là tại ta hơ hỏng, hai là thầy trò ngươi số còn mắc nạn, nên nhiều loài đi xuống đón đường; không phải một đứa gia đồng ta mà trách. Nay Ðường Tăng bị nạn nầy đã mãn hạn, nên ta xuống bắt nó về .



Tôn Hành Giả nói:



- Huỳnh Mi là con quái dữ, thần thông chẳng phải tầm thường, ông đi tay không làm sao mà bắt đặng nó?



Di Lạc cười rằng:



- Ta ở đây hóa cái am nhỏ, giả đò kẻ trồng dưa, biến ra trái dưa còn sống hết thảy. Ngươi vào khiêu chiến trá bại dụ nó ra ruộng dưa nầy, ngươi sẽ biến trái dưa chín lộn theo đám dưa đó. Ta biết tánh nó hảo dưa gan lắm, làm sao ngó thấy cũng thèm. Ta sẽ cho nó ăn trái dưa chín, thì người vô bụng mặc sức tung hoành. Ðợi ta lấy cái túi rồi, sẽ bắt nó về cho rảnh .



Tôn Hành Giả nói:



- Kế ấy hay lắm, song lại e nó không theo đuổi, thì mới tính làm sau?



Di Lạc cười rằng:



- Ngươi sẽ tay ra đây .



Tôn Hành Giả y lời.



Di Lạc lấy ngón tay trỏ họa phù trong bàn tay Hành Giả.



Tôn Hành Giả xách thiết bãng đến cửa động khiêu chiến rằng:



- Huỳnh Mi ra đanh với Tôn gia gia cho mau .



Huỳnh Mi nghe tiểu yêu vào báo liền lướt ra cửa động hỏi rằng:



- Tôn Ngộ Không chuyến nầy trốn không khỏi nữa .



Tôn Hành Giả mắng rằng:



- Ta phen nầy quyết sống thác với ngươi, chẳng hề chạy nữa



Huỳnh Mi nói:



- Ta cũng bắt ngươi cho rồi, coi còn ai đi viện nữa .



Hai người hỗn chiến với nhau Huỳnh Mi thấy bộ tay Hành Giả, càng muốn đánh hoài.



Hành Giả trá bại.



Huỳnh Mi không quăng túi Hậu thiên, cứ theo đuổi mãi.



Vừa tới đám dưa gan, Tôn Hành Giả biến làm trái dưa chín. Huỳnh Mi ngó cùng bốn phía không biết Tôn Hành Giả trốn ngõ nào. Liền bước tới trước thấy đám dưa, Huỳnh Mi hỏi lớn rằng:



- Ai trồng dưa đó?



Ông già trong lều cỏ, bước ra thưa rằng:



- Ðại vương ôi! Dưa ấy của tôi trồng .



Huỳnh Mi nói:



- Có trái nào chín, hái cho ta ăn giải khát tức thì .







Ông già ấy hái trái dưa chín đem dưng. Huỳnh mới đưa vào miệng, trái dưa ấy đã chạy tuốt vào bụng!



Tôn Hành Giả hiện nguyên hình, múa tay dặm cẳng, đánh quờn trong bụng Huỳnh Mi!



Huỳnh Mi đau thấu tim phổi, ôm bụng lăn lộn trong đám dưa, hại đám dưa nát hết. Vừa khóc vừa rên rằng:



- Thôi thôi, xin ai cứu tôi làm phước!



.



Khi ấy Di Lạc hiện hình cười ngất nói rằng:



- Ngươi còn nhớ ta chăng?



Huỳnh Mi ngó thấy hết hồn, và lạy và năn nỉ rằng:



- Xin chủ tha tội tôi làm phước?



Di Lạc liền mở cái túi, và lấy cây đoản côn. Rồi nói rằng:



- Ngộ Không vị tình ta tha nó làm phước .



Tôn Hành Giả chưa hết giận, vừa đá vừa đấm không biết mấy thoi.



Huỳnh Mi lăn lộn một hồi nữa. Di Lạc nói:



- Thôi thôi bấy nhiêu cũng đủ rồi, Ngộ Không tha nó cho rảnh!



Tôn Hành Giả nói:



- Thôi, hả miệng cho lớn đặn Lão Tôn nhảy ra .



Huỳnh Mi y lời hả miệng.



Tôn Hành Giả hóa bồ hong bay ra, hiện nguyên hình mới giơ thiết bảng.



Di Lạc đã thâu Huỳnh Mi vào túi rồi, Tôn Hành Giả khi mới nhảy ra, thì thấy Huỳnh Mi đã khác tướng, thiệt là đồng tử chơn mày vàng.



Còn Di Lạc giắt túi trong lưng hỏi rằng:



- Kim nao ở đâu?



Huỳnh Mi ở trong túi và rên và bạch rằng:



- Tôn ngộ Không đập bể rồi .



Di Lạc cười rằng:



- Ngộ Không ngươi dắt ta đi kiếm miểng chập chỏa?



Tôn Hành Giả y lời vào trước, thấy cửa động bế rồi.



Di Lạc lấy cây đoản côn đập một cái, cửa động bể ra.



Tôn Hành Giả vào chùa đập bầy yêu con chết hết. Rồi đem miểng kim nao dưng cho Di Lạc.



Di Lạc thổi một hơ, niệm ít câu chú. Kim nao lành lại như còn nguyên. Rồi từ giã lui về miền Cực lạc.







Khi ấy Tôn Hành Giả mở thầy và Sa Tăng, Bát Giới xuống. Ra phía sau giở nắp đá đem Chư thần ra khỏi hầm và mở dây hết thảy, các ông ấy hổ thẹn vô cùng.



Tam Tạng lạy tạ ơn.



Tôn Hành Giả đưa Chư thần, ở đâu về đó.



Thầy trò ăn uống no nê, nghỉ khỏe nửa ngày, rồi nổi lửa đốt lầu đài cháy rụi.



Thầy trò đồng đi thẳng Tây Phương.







Ấy là:







Hết quỷ hết ma rồi tới Phật,



Có tai có nạn mới là thành.


Hết Hồi 66 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 67






Hồi 67 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Trổ tài, Ngộ Không trừ rắn độc

Ra công, Bát Giới ủi đồ dơ


Nói về bốn thầy trò đi khỏi núi Tiểu tây thiên, đi mấy tháng trời, mà bình an vô sự, nhằm tiết tháng ba, trăm hoa đua nở.



Ngày kia đi tới tối, Tam Tạng nói:



- Ðồ đệ ôi! Trời đã tối rồi, kiếm nhà nào mà tá túc!



Tôn Hành Giả cười và thưa rằng:



- Xin thầy đi lần tới và có chỗ nghỉ ngơi .



Nói rồi đồng đi tới một đỗi, Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:



- Lùm cây trước kia có nhà, mau vào đó mà tá túc .



Tam Tạng đi tới liền xuống ngựa, thấy cửa đóng rồi.



Tam Tạng bước đến gõ cửa.



Có ông già trong nhà chống gậy ra mở cửa ngõ hỏi ai?



Tam Tạng chắp tay bái và nói rằng:



- Bần tăng ở Ðông độ, vưng chỉ đi thỉnh kinh nơi Tây Phương. Ðến đây trời tối lỡ đàng, xin ông làm ơn cho chúng tôi tá túc .



Ông già ấy nói rằng:



- Thầy đi sao thấu Tây Phương! Ðây là Tiểu tây thiên đi đến Ðại tây thiên còn xa lắm! Vả lại đường đi nguy hiểm vô cùng, còn lo đi không khỏi đất nầy nữa!



Tam Tạng hỏi:



- Vì cớ nào đi qua đất nầy không đặng?



Ông già ấy chỉ mà nói rằng:


[«] 1144145146147148190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net