Polaroid
- 18-06-26 15h45'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Các ông ấy mừng rỡ nói rằng:



- Như vậy thì dễ lắm, song chẳng biết làm sao mà trừ yêu .



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu nó tới đây thì tôi bắt lập tức .



Mấy ông ấy nói:



- Con yêu ấy cao lớn lắm, miệng nuốt trộng người ta, giả võ đằng vân, thầy làm sao lại gần nó cho đặng .



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Việc đằng vân giá võ tôi coi nó như con, còn cao lớn bao nhiêu tôi trị cũng đặng .



Nói vừa dứt tiếng, xảy nghe gió thổi vo vo, tám chín ông già ấy đều run lập cập mà nói rằng:



- Hòa Thượng nầy miệng ăn mắm ăn muối, nên nói đâu có đó, nói tới yêu tinh thì yêu tinh tới! Vậy thì Lý lão mở cửa buồng cho mau!



Lý lão mở cửa buồng dắt mấy ông già thân thích và Tam Tạng vào trong mà trốn, và đi và nói rằng:



- Chạy cho mau kẻo yêu tinh nuốt sống!



Sa Tăng, Bát Giới nghe nói kinh hãi, cũng muốn chạy theo.



Tôn Hành Giả một tay kéo Sa Tăng, một tay nắm Bát Giới mà nói rằng:



- Hai ngươi thiệt bắt thông lắm, mình là người tu niệm sao dám vô buồng gói của người, hãy đi theo ta, coi yêu quái thể nào cho biết?







Nói rồi kéo ra ngoài nhà cầu ngó lên coi thử, gió càng ngày càng lớn, Bát Giới hoảng hồn nằm sắp dưới đất, lấy mỏ ủi đất mà giấu mình chắc cứng như đinh đóng.



Còn Sa Tăng bị gió thổi bét con mắt, liền lấy áo đội đầu mà che mặt.



Tôn Hành Giả biết là gió yêu, đợi luồng gió thổi qua rồi, ngó lên trên mây, thất như cặp lồng đèn lần lần thòng xuống.



Hành Giả cuối mặt xuống kêu rằng:



- Trời đã lặng gió, hai em chờ dậy mà coi yêu .



Bát Giới trồi lên, hai tay phủi đất, ngước mặt ngó trời liền cười ngất mà nói rằng:



- Ngộ ngộ, nói vậy thì con yêu biết lễ nghi, mình cũng nên làm bạn với nó!



Sa Tăng nói:



- Ðêm tối như vầy sao mà biết nó phải quấy?



Bát Giới nói:



- Lời cổ ngữ rằng: Ði đêm phải có đèn đuốc, bằng không đèn đuốc thì chẳng nên đi. Nay nó đi đêm có lồng đèn, thì chắc là người tử tế .



Sa Tăng nói :



- Anh coi lầm rồi, không phải lồng đèn đâu, ấy là cặp mắt con yêu chiếu sáng .



Bát Giới hoảng kinh rút cổ xuống ba tấc mà nói rằng:



- Châu ôi, con mắt tới bây lớn, thì miệng rộng biết chừng nào!



Tôn Hành Giả nói:



- Hiền đệ đừng sợ, hai đứa bây hãy bảo hộ thầy để Lão Tôn lên hỏi thử, coi nó xưng là con tinh gì!



Tôn Hành Giả hú lên một tiếng nhảy lên trên mây, cầm thiết bãng hét lớn rằng:



- Ðừng đi tới nữa, có ta ở đây .



Con quái nghe nói đứng dừng lại, cầm cây giáo múa hoài, Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Ngươi là yêu quái phương nào?



Con yêu ấy chẳng trả lời, cứ múa giáo mãi.



Tôn Hành Giả hỏi nữa, nó cũng làm thinh, Tôn Hành Giả cười rằng:



- Nói vậy thì người có hai tật, đã điếc lại câm, đố chạy đâu cho khỏi, coi thiết bảng của ta đây .



Tôn Hành Giả nói rồi đập liền. Con quái ấy không sợ, cứ múa giáo đở hoài, cự chiến tại trên mây cho tới canh ba cũng còn đánh.



Khi ấy Bát Giái, Sa Tăng, đứng dưới nhà cầu coi rõ ràng thấy con yêu ấy đỡ hoài, chớ không đánh lại.



Còn Tôn Hành Giả đập đầu nó hoài mà không trúng, Bát Giới cười rằng:



- Sa Tăng, ngươi ở đây mà giữ gìn thầy, đặng lão Trư lên mây trợ chiến, đừng để một mình con khỉ ấy thắng trận, nó uống rượu trước mình .







Nói rồi liền nhảy lên mây, giá đinh ba đạp đại.



Con yêu ấy rút thêm một cây giáo nữa mà cự với Bát Giái, hai tay hai giáo đánh bay, hai người coi không kịp.



Bát Giới khen rằng:



- Chắc là cặp giáo cán mềm?



Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Sao ngươi biết cán mềm?



Bát Giới nói:



- Thấy hai ngọn giáo cự với mình mà chẳng thấy cán, không biết nó giấy cán giáo ở đâu, nếu không mềm, nó thâu sao được?



Tôn Hành Giả nói:



- Phải, có khi cặp giáo cán mềm, song nó chẳng biết nói, chắc là mới hóa hình người, khí âm còn thanh lắm, đánh tới sáng có khí dương chắc nó phải chạy, chúng ta rán sức đuổi theo chẳng nên cho sẩy .



Bát Giới nói:



- Phải .



Anh em đánh tới rạng đông, con quái ấy bại tẩu, hai anh em đuổi theo. Xảy nghe hơ thúi quá chừng. (Ấy là bay ngang đường truông núi Thất tuyệt)



Bát Giới nhăn mặt nói rằng:



- Ai quậy cầu tiêu bất nhơn quá, bay hơi thúi nhức đầu!



Tôn Hành Giả bụm mũi bảo rằng:



- Cứ việc đuổi theo cho kịp nó, hơi đâu hỏi chuyện bao đồng .



Con quái ấy bay qua khỏi núi, hiện nguyên hình là con rắn mãng xà vảy đỏ.



Bát Giới nói:



- Cha chỉ là lớn và dài, nếu con rắn nầy ăn năm trăm người cũng còn đói!



Tôn Hành Giả nói:



- Cặp nanh nó dài quá, chắc cặp nanh ấy là cặp giáo chẳng sai, mình rượt nó đã đuối rồi, hãy ví mà đập cho đặng .



Bát Giới nghe nói, vác đinh ba xốc lại đập đầu. Con rắn mãng xà chun xuống hang, còn ló đuôi tám thước, Bát Giới buông đinh ba, nắm đuôi rắn mà kéo, kéo hết sức cũng chẳng ra chút nào!



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Ngươi đừng vuốt lươn đàng đuôi, hãy buông đặng nó thụt vô cho rảnh rồi sẽ làm thế khác mới xong .



Bát Giới y lời buông liền, con rắn thụt đuôi vào hang.



Bát Giới làm mặt quạu mà nói rằng:



- Phải chi đừng buông thì mình còn một khúc, nay nó thụt mất, biết chừng nào ló ra!



Tôn Hành Giả nói:



- Nó thì mập và to, miệng hang hẹp, chắc cựa mình không sao đặng, cũng chun ngõ khác, ngươi hãy kiếm miệng hang mà chận đầu, đặng ta thọc chỗ nầy nếu nó phóng ra thì ngươi đập chết .



Bát Giới y lời, bay qua phía bên kia, quả có miệng hang lớn lắm, Bát Giới đứng chận miệng hang.



Bên nầy Tôn Hành Giả lấy thiết bãng hóa ra rất dài, lòn theo miệng hang thọc con rắn, mãng xà phóng tới nhảy vọt ra, Bát Giới giựt mình nhảy trái, bị mãng xà quất đuôi đập nhằm Bát Giái, Bát Giới té sắp gần bể đầu; nằm nghiêng rên mãi.



Còn Tôn Hành Giả quơ hoài, biết trong hang trống lổng liền nhảy ngang qua núi mà hối rượt theo.



Bát Giới mắc cở đứng dậy bộ xẻn lẻn, cứ đập bậy cho có chừng!



Tôn Hành Giả chạy đến, xem thấy cười ngất nói rằng:



- Mãng xà chạy rồi ngươi còn đập giống gì đó?



Bát Giới nói túng rằng:



- Lão Trư ở đây đập bụi mà dọa rắn .



Tôn Hành Giả hối bốc theo. Anh em nhảy qua khe, thấy mãng xà nằm khoanh, cất cổ muốn phóng tới.



Bát Giới kinh hãi thối lui, Tôn Hành Giả nhảy tới đập một hèo bị mãng xà nuốt sống, Bát Giới dậm đất, đấm ngực khóc và kể anh.



Tôn Hành Giả ở trong bụng con rắn chống thiết bãng nói rằng:



- Bát Giái, ta chưa chết đâu mà kể, để ta bắt nó làm cái cầu cho ngươi coi!







Nói vừa dứt lời, mãng xà bị chống thiết bãng đau quá nên cong xương sống, coi giống cây cầu lắm, ngặt không ai dám đi!



Tôn Hành Giả nói:



- Ðể ta bắt nó hóa ra chiếc ghe cho ngươi coi .



Nói rồi dộng thiết bảng xuống bụng con rắn, mãng xà đau bụng cong đuôi ển xương sống cất cỗ coi như chiêc thuyền. Bát Giới nói:



- Tuy giống thuyền ngặt không có cột bườm, chạy sao cho đặng!



Tôn Hành Giả nói:



- Ngươi đứng tránh ra, để ta khiến chiêc thuyền nầy chạy bườm cho mà coi .



Nói rồi lấy thiết bảng thọc lủng lưng rắn, ló lên cao nghêu như cột bườm.



Mảng xà đau quá nhảy vọt tới như chạy bườm, hơn hai mươi dặm mới chịu chết!



Bát Giới rượt theo vác đinh ba đạp đầu mảng xà tan nát, mà còn đập hoài!



Tôn Hành Giả nhảy ra cười rằng:
[«] 1146147148149150190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net