Polly po-cket
- 18-06-26 14h58'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:



- Rắn đã chết rồi, còn đập làm chi nữa!



Bát Giới nói:



- Anh ôi, tôi thuở nay có nghề đập rắn chết mà thôi, vả lại lời tục có nói rằng: Giết rắn giết cho hết nọc! Tôi sợ nó sống lại báo thù!



Và nói và cười, đồng nắm đuôi rắn kéo lôi về, mà đi chưa tới.







Nói về Lý lão và mấy ông già nói với Tam Tạng rằng:



- Hai vị lịnh đồ đi một đêm mà không về, e chẳng toàn tánh mạng!



Tam Tạng nói:



- Nhằm chẳng hề chi, để ra coi chừng thử!







Cùng nhau đồng ra ngỏ mong, thấy Hành Giã và Bát Giới nắm đuôi mãng xà vương lôi về, và đi và hè hụi! Ai nấy mừng rỏ, cả xóm đồng kéo ra lạy mà nói rằng:



- Nhờ ơn gia gia trừ yêu, cứu mạng cả xóm .



Lạy rồi cầm thầy trò ở nán năm bảy ngày, song thầy trò đã quyết ý từ giả.



Nội xóm thấy thầy trò không dùng tiền bạc ruộng đất, chẳng biết lấy chi tạ ơn, túng phải dùng cơm khô và trái cây, gánh theo đưa đón.



Ði cách ba mươi dặm tới núi Thất tuyệt, đường truông bày hơi thúi gắt gao! Tam Tạng nhức đầu chịu không nổi! Vả lại thấy đường truông ấy hồng rụng lớp lâu lớp mới, cao đã bằng đầu, không biết làm sao mà đi qua cho đặng!



Bèn hỏi Tôn Hành Giả:



- Tính làm sao?



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Khó tính lắm!



Tam Tạng thấy Hành Giả bụm mủi nói như vậy, biết thế khó rồi, động lòng rơi lụy, Lý Lão bạch rằng:



- Xin lão gia đừng lo, chúng tôi đã tính rồi, mới đưa lão gia đến đây, quyết dọn đường khác cho bốn thầy đi, mà đền ơn cứu mạng



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Lý đàn việt nói còn sai lắm! Hồi nào ông nói đường truông này tới tám trăm dặm, các ông không phải là bộ hạ vua Ðại Võ mà phá núi dọn đường bảy tám trăm dặm? Bề nào cũng anh em ta ra sức mới xong; cũng muốn dọn đường truông nầy, ngặt không cơm nên làm chẳng nổi việc!



Các người ấy đồng nói rằng:



- Lương phạn bao nhiêu chúng tôi chịu cả .



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu vậy thì dùng ít giạ gạo trắng, nấu cơm phơi khô hoặc làm bánh bao cũng đặng. Ta sẽ bảo hòa thượng mỏ dài ăn no, rồi hóa làm con heo lớn, ủi đường này cho sạch mà đi .



Bát Giới nói:



- Ðại ca tệ thời thôi, các cha muốn sạch sẽ cho sướng thân, sai tôi làm việc dơ dáy?



Tam Tạng nói:



- Ngộ Năng, nếu ngươi có tài phép thì dọn cái đường nầy, ta đi tới Tây Phương, tính công ngươi thứ nhứt .



Bát Giới cười rằng:



- Lão Trư biến ba mưới sáu cách, hóa làm lợn lớn lại khó gì? Song biến hình lớn chừng nào, thì bao tử lớn theo chừng nấy, phải ăn no mới đủ sức dọn đường; nếu đói chắc làm không nổi .



Các người ấy đồng nói rằng:



- Chúng tôi quyết đem cơm khô và bánh in, bánh bao, vật thực theo ăn mà dọn đường, mỗi người mỗi gánh. Vậy thì chúng tôi đem ra hết cho thầy dùng; rồi sai người về nấu cơm gánh theo, phòng khi bổ khuyết .



Bát Giới nghe nói mừng rỡ, cởi y phục và nói rằng:



- Xin ai nấy đừng cười, coi Lão Trư lập cái công thúi hoắc!







Nói rồi dùn mình biến ra con heo lớn quá, mình dài một trăm trượng, ai nấy đều kinh!



Tôn Hành Giả bảo đem cơm khô và đồ vật thực đổ đống, mời Bát Giới đỡ lòng.



Bát Giới xốc một hồi mới hết, rồi ra sức ủi đường.



Tam Tạng cởi ngựa theo sau, Tôn Hành Giả theo phò tả hữu, Sa Tăng gánh đồ hành lý theo sau.



Tôn Hành Giả day lại nói rằng:



- Thôi các ông trở về mà nghỉ, như tưởng tình thì sai người đem thêm cơm đặng sư đệ dùng thêm cho mạnh sức .



Mấy người cỡi ngựa chạy về trước hối nấu cơm, rồi bắt lừa chở theo mà không kịp, theo riết tới bữa sau mới thấy dạng, liền cả kêu rằng:



- Các lão gia chậm chậm vậy, đợi chúng tôi dưng cơm .



Tam Tạng mừng rỡ tạ ơn, bảo Bát Giới nghỉ mà ăn cho thêm sức.



Bát Giới ủi hai ngày đã đói, thời may gặp cơm nhiều, ăn một bữa no nê rồi ủi nữa. Thiệt là nhờ Bát Giới ủi tám trăm dặm đường Thất Tuyệt trống trơn, quá khỏi truông mới hườn hình như cũ.


Hết Hồi 67 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 68




Hồi 68 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Châu Tử vương treo bảng cầu thầy

Tôn Hành Giả trỗ tài làm thuốc


Nói về bốn thầy trò đi khỏi đường ô uế, đà đến chỗ đất bằng.



Không bao lâu đã hết tháng ba, bước qua mùa hạ.



Xảy thất thành trì ngăn trước mặt!



Tam Tạng dừng ngựa hỏi rằng:



- Ðồ đệ ôi! Chẳng biết thành nước chi đó vậy?



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Như vậy thầy không biết chữ hay sao?



Tam Tạng nói :



- Ta tu hành từ bé đến nay, chữ nào lại không biết .



Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Trong cờ vàng trên thành, có đề ba chữ: Châu Tử Quốc. Thầy không thấy hay sao?



Tam Tạng nói:



- Ở đây xa quá, ngó thành còn chưa rõ ràng, coi chữ trong cờ sao thấy? Như vậy thì đến nước ấy mà ghi điệp thông quan







Nói rồi giục ngựa đến chợ, thấy thiên hạ rất đông, phong cảnh xinh tốt.



Song mấy người tại chợ, đua nhau mà coi bốn thầy trò.



Tam Tạng dặn các trò cúi mặt mà đi, chẳng nên gây họa.



Bát Giới giấy mỏ, Sa Tăng cúi đầu mà đi.



Tôn Hành Giả ngó tứ tung, làm tề không đặng!



Thiên hạ xem thấy liền cười.



Tôn Hành Giả chen hèn lâu đi mới khỏi chợ.







Ði một hồi đến dinh kia, trên có biểng đề ba chữ rằng: Hội đồng quán. Bốn thầy trò tính vào nhà nghỉ ngơi; đợi phê điệp sẽ đi môn thể.



Bát Giới nghe nói, liền xách đinh ba dọa mấy người coi, hơn hai mươi người ngã lăn, còn bao nhiêu đêu đí hết, bốn thầy trò vào Hội đồng quán nghỉ ngơi.



Trong quán ấy có một ông chánh và một ông phó, đều ở tại đó mà tra xét người lạ mặt. Xảy thấy bốn thầy trò Tam Tạng tới, quan chánh quan phó đồng hỏi rằng:



- Các ông ở đâu, đến có việc chi. Xin cắt nghĩa cho rõ?



Tam Tạng chắp tay thưa rằng:



- Bần tăng ở Ðông độ, vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế đi thỉnh kinh Tây Phương, nay đến đây ghi điệp .



Hai người ấy mừng rỡ hậu đãi mười phần.



Tam Tạng hỏi thăm:



- Bây giờ Bệ Hạ có lâm triều, vào ghi điệp đặng chăng?



Hai người đáp rằng:



- Bệ Hạ tôi vắng lâm triều đã lâu, nay nhằm ngày huỳnh đạo, nên Bệ Hạ lâm triều, vào mà ghi điệp cho kịp, nếu để trễ thì không biết chừng nào mới lâm triều, chắc đợi lâu lắm! Vì bữa nay có nghị đăng bãng mới lâm triều .



Tam Tạng nghe nói, kêu Ngộ Không mà dặn rằng:



- Ngươi hãy coi cơm nước cho sẳn sàng, ta vào ghi điệp, trở ra cơm nước rồi lên đường!







Dặn rồi thay đổi y phục, đến trước ngọ môn; cậy Hoàng môn quan vào tâu lại.



Hoàng môn quan vào tấu.



Vua Châu Tử mừng rỡ phán rằng:



- Trẩm bịnh đã lâu lắm, nên vắng lâm trào, nay đương đăng bảng chiêu y, may có sãi phương xa ra mắt .



Tức thì truyền chỉ cho vào.



Tam Tạng làm lễ rồi Vua Châu Tử đòi lên dựa bên ngai, cho ngồi đàm đạo; lại truyền quan dọn tiệc chay đãi đằng.



Tam Tạng tạ ơn và dưng điệp.



Vua Châu Tử xem rồi mừng rở phán rằng:



- Tại nước Ðại Ðường xưa nay mấy vị thánh đế, mấy bực hiền thần, đến vua Ðại Ðường đau bịnh chi mà thác đi sống lại, đến đổi sai đi thỉnh kinh về làm chay, bởi trong điệp thông quan nói tắt, pháp sư hãy cắt nghĩa cho rành?



Tam Tạng chắp tay tâu rằng:



- Từ xưa Tam hoàng Ngủ đế, là vua thánh sau nối qua Tam đại đại là nhà Hạ, nhà Thương, nhà Châu. Ðến đời Liệt quốc, Tần thĩ Hoàng thâu về một mối. Sau bị nhà Hớn chiếm cứ, sau nửa chia làm ba, gọi là Tam quốc. Sau về nhà Tây Tấn, rồi qua Ðông Tấn, Tống, Tề, Lương, Trần, năm đời trị không bao lâu, nhà Tùy thâu về một mối; bởi nhà Tùy vô đạo, Tùy hoàng đế là con, mà thí cha là Tùy văn đế, nên thiên hạ không phục, dấy loạn bốn phương. Ðường Cao tổ cất binh dẹp loạn ấy, mới đặt hiệu nước là Ðại Ðường. Nay Ðường Cao tổ đã băng, Ðường thế Dân là chúa của tôi, lên ngôi thế vị cho vua cha, lấy đức trị dân, bốn biển bình an cả. Bởi Lảo Long tráo giờ bớt nước, trời sai Ngụy Trưng chém Lão Long mà trị tội, Lảo Long sợ, nên cho Ðường thiên tử thấy chiêm bao, xin vua cứu mạng, chúa tôi lòng nhơn hiền chịu cản Ngụy Trưng, đến thức dậy giựt mình vì hứa lở việc lớn. Rạng ngày chúa tôi lâm triều, truyền dọn yến đãi quần hầu, cố ý cầm Ngụy Trưng cho quá giờ ngọ, nên bây giờ cờ đánh với Ngụy Trưng. Tới giờ Ngọ, Ngụy Trưng làm như hình ngũ gụt, chiêm bao xuất hồn chém Lão Long quăng đầu trước sân chầu .
[«] 1147148149150151190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net