Polly po-cket
- 18-06-26 10h58'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Vua Châu Tử phán rằng:



- Thiệt là thây yêu, song chẳng phải thây Thại thái Tuế; bởi trẩm thấy Thại Thái Tuế đã hai lần, mình cao phỏng mười tám thước, tiếng vang như sấm sét, mặt chiếu sáng như hào quang; có đâu nhỏ thó như vậy?



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Bệ Hạ nhìn không lầm, thiệt chẳng phải Thại Thái Tuế, ấy là con yêu đi báo tin, bị Lão Tôn đạp chết, đem thây về nạp mà báo đầu công .



Vua Châu Tử phán khen rằng:



- Thần tăng thiệt có tài lắm! Trẫm sai quân thám thính nhiều phen mà chưa ra mối. Nay thần tăng mới đi một chút, giết đặng một con quái đem về, thiệt thần thông quảng đại! Nội thị hâm rượu cho mau, đặng trẫm kính mừng trận thứ nhứt .



Tôn Hành Giả nói:



- Việc uống rượu là tiểu sự, chẳng vội gì. Ðể tôi hỏi thăm Bệ Hạ một chuyện. Khi Kim thánh cung bị yêu tinh bắt, có để vật chi lại làm tin hay chăng? Xin đưa cho tôi một món .



Vua Châu Tử nghe nói, động lòng và khóc và nói rằng:



- Trong lúc ấy đương sảng sốt, rảnh lòng đâu mà để của tin!



Tôn Hành Giả nói:



- Kim thánh cung còn vật chi là của yêu dùng, sin đưa cho tôi một món mới đặng?



Vua Châu Tử phán hỏi rằng:



- Thần tăng dùng vật ấy làm chi?



Tôn Hành Giả nói:



- Con yêu ấy thiệt thần thông có tài đổ lửa, nên tôi không chắc rằng bắt đặng nó. Ví dầu bắt đặng nó, lại e Kim thánh cung thấy tôi lạ mặt, cũng không chịu đi theo; nên phải có vật quen làm tin .



Vua Châu Tử phán rằng:



- Còn một xâu chuổi vàng ngọc báu, là vật của Kim thánh cung đeo thường bởi năm trước coi đua ghe trong tiết đoan dương, nên cởi ra mà đeo đồ ngủ sắc; nay trẩm còn để trong hộp, không dám dở ra, vì thấy vật ấy thì đau lòng lắm!



Tôn Hành Giả nói :



- Ðừng nhắc làm chi chuyện củ, hãy đem xâu chuổi ấy cho tôi!



Vua Châu Tử truyền Ngọc thánh cung lấy chuổi ra, vua ôm bụng mà đưa chuổi cho Hành Giả.



Tôn Hành Giả lấy đeo vào bắp tay, cân đẩu vân bay riết.







Ðoạn Tôn Hành Giả đến núi Kỳ lân, đương đi kiếm động, ngó thấy quân yêu giữ cửa hơn năm trăm.



Tôn Hành Giả thối lui, về chổ đập tiểu yêu khi trước, biến ra hình Hữu lai hữu khứ, kiếm đồng la và cờ vàng, và đánh đồng la và đi vào động Giải trại.



Xảy nghe gia nhơn ra cửa động nói rằng:



- Hữu lai hữu khứ đã về tới !



Tôn Hành Giả gặc đầu.



Gia nhơn hối rằng:



- Ði cho mau, kẻo đại vương ngồi đợi tại Bác bì đình .



Tôn Hành Giả vào cửa trong, thấy chúa yêu ngồi tại nhà mát.



Tôn Hành Giả cố ý day mặt ra ngoài, cứ gión mả la inh ỏi!



Thại thái Tuế hỏi:



- Hữu lai hữu cứ về đó sao?



Hỏi luôn hai ba lần, cũng không day lại.



Thại thái Tuế nhảy xuống, kéo và hỏi rằng:



- Vô tới rồi còn gióng mả la làm chi. Sao hỏi không them nói lại?



Tôn Hành Giả làm bộ ổng ảnh, ném mả la mà nói:



- Còn hỏi giống gì nửa? Tôi nói không dám đi một hai cũng ép mãi! Tôi đi đến đó thấy họ dàn binh, họ thấy mặt tôi đồng hô lớn lên rằng:



- Bắt yêu! Bắt yêu! Rồi áp lại dẩn óc tôi vào thành ra mắt Vua Châu Tử.



Vua Châu Tử truyền chém.



May nhờ có các quan văn can rằng:



- Tuy hai nước đua tranh, song chẳng phép chém sứ .



Vua Châu Tử lấy chiến thơ, rồi bắt đánh tôi ba chục trượng mới chịu tha về, không bao lâu chắc kéo binh đến phá động.



Thại thái Tuế dỗ rằng:



- Tội nghiệp thì thôi, bảo ngươi mang khổ quá chừng! Hèn gì hỏi không thèm nói lại cũng phải! Chẳng hay binh tướng nó bao nhiêu?



Tôn Hành Giả nói:



- Tôi bị đòn đã điếng hồn, rảnh đâu mà nhắm chừng binh tướng? Song ngó thấy đông như kiến, chẳng biết là muôn ngàn nào.



Thại thái Tuế cười rằng:



- Không hề gì đâu, dấu nó đông bực nào, ta đốt một mủi lửa cũng cháy sạch. Ngươi hãy vào báo cho Kim thánh cung hay, bảo đừng phiền muộn, bởi hồi sớm nghe ta hăm đánh Vua Châu Tử, Kim thánh cung phiền não khóc hoài! Nay người nói rằng:



- Binh tướng Vua Châu Tử mạnh hơn chắc là mình phải sút.



Nói gạt như vậy kẻo Kim thánh cung khóc hoài!



Tôn Hành Giả mừng thầm, liền đi ngay vào phía hậu; thấy nhiều con hồ ly cái, và hưu nai thành tinh, đều ăn mặc đồ mỹ nữ, đứng hầu hạ hai bên, Kim thánh cung ngồi giữa, dựa gò má trên bàn tay, đương lau nước mắt!







Khi ấy Tôn Hành Giả bước tới bái một cái có chừng rồi làm bộ mặt hí hởn!



Kim thánh cung nổi giận quở rằng:



- Con quái nầy vô lễ lắm! Nghĩ lại khi trước ta còn ở với Vua Châu Tử dầu Thái sư thấy mặt cũng phải quì. Sao ngươi dám vô lễ!



Các thế nữ thưa rằng:



- Xin Nương nương bớt giận, Hữu lai hữu khứ là đứa tâm phúc của Ðại vương, đi hạ chiến thơ mới về đó; xin bà đừng chấp làm chi!



Kim thánh cung nghe nói gượng gạo hỏi rằng:



- Ngươi đem chiến thơ có gặp Vua Châu Tử chăng?



Tôn Hành Giả nói:



- Tôi đem chiến thơ tới đền vàng, vua xem rồi phê ngày giao chiến, vua đã nói với tôi rồi, song còn nhắn một lời thăm nương nương, nên tôi phải đến đây mà thưa lại, ngặt tả hữu đông người, không lẽ thuật chuyện nhớ thương cho cặn kẽ.



Kim thánh cung nghe nói liền bảo tả hữu ra ngoài.



Tôn Hành Giả đóng cửa cung, rồi lấy tay vuốt mặt mình một cái hiện nguyên hình nói rằng:



- Xin Nương nương đừng sợ, tôi là sãi ở Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh; thiệt tên họ tôi là Tôn Ngộ Không. Còn thầy tôi là Ðường Tam Tạng đem điệp vào Bệ Hạ xin ghi, đặng đi qua nước khác, vừa ra gặp hoàng bảng, kén lương y trị bịnh vua, tôi cho thuốc mạnh rồi, Bệ Hạ tạ ơn và đãi yến. Trong lúc ăn tiệc, vua than thở về sự yêu quái bắt Nương nương, tôi xưng có tài bắt yêu, nên vua cậy trừ loài tà cứu Nương nương về nước. Nên tôi đánh tiên phuông bại tẩu, rồi đón Hữu lai hữu khứ giết chết bỏ thây, mới hóa hình nó vào đây báo tin .



Kim thánh cung nghe nói ngồi ngẫm nghĩ làm thinh.



Tôn Hành Giả lấy xâu chuổi dưng lên nói rằng:



- Nếu Nương nương không tin, xem thử vật nầy thì rõ .



Kim thánh cung xem thấy vật cũ rồi rơi lụy, bước xuống lạy mà thưa rằng:



- Xin hòa thượng làm phước cứu tôi về trào, chẳng dám quên ơn cả .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Chẳng hay nó có bửu bối chi, mà hóa lửa hóa khói và hóa cát?



Kim thánh cung nói:



- Chẳng phải bửu bối chi, ấy là ba cái lục lạc vàng, nếu nó lúc lắc cái thư nhứt thì đổ lửa cao ba trượng; lúc lắc cái thứ nhì thì khói bay ba trượng; lúc lắc cái thứ ba thì cát bay ba trăm trượng. Song lửa khói hãy còn vừa vừa, có một thứ cát vàng rất độc nếu bay vào lỗ mũi thì chết tức thì .



Tôn Hành Giả nói :



- Món ấy rất độc! Song không biết nó cất lục lạc ấy tại đâu!



Kim thánh cung nói:



- Nó chẳng hề nới ra, cứ cột trong lưng chặt cứng .



Tôn Hành Giả nói:



- Nếu Nương nương muốn về nước, thì phải giải việc ưu phiền, làm màu vui vẻ đàm đạo với nó cho hết lời, và bảo nó đưa lục lạc ra cho Nương nương cất, tuy nói vậy chớ để ngoài đó, đặng tôi thừa cơ ăn cắp lục lạc ấy thì bắt đặng yêu; cứu Nương nương về cung như cũ .



Kim thánh cung y lời.



Tôn Hành Giả hóa lại hình Hữu lai hữu khứ, mở cửa kêu các con đòi vào cung, Kim thánh cung bảo rằng:



- Hữu lai hữu khứ, người mau ra ngoài nhà mát, mời đại vương vào đây cho ta nói chuyện .



Khi ấy Tôn Hành Giả vưng lời, đến Bát bì đình thưa rằng:



- Kim thánh cung thỉnh đại vương vào trong đàm đạo .



Thại thái Tuế mừng rỡ nói rằng:



- Nương nương bình thời hay mắng ta lắm; sao bữa nay lại cho mời?



Tôn Hành Giả nói:



- Nương nương mới hỏi thăm tôi về việc nước Vua Châu Tử ra thể nào? Tôi trả lời rằng: Vua Châu Tử không màng nương nương nữa, đã lập hoàng hậu khác rồi. Nương nương nghe nói như vậy, nên hết lòng mơ ước nữa, mới sai tôi thỉnh đại vương .
[«] 1154155156157158190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net