• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Khi tôi mới thấy Bệ hạ, cũng biết bịnh lo sợ, song chưa rõ lo sợ việc chi mà sanh bịnh?
Vua Châu Tử than rằng:
- Lời xưa nói: Việc xấu trong nhà, chẳng khá cho người ngoài biết! Song Thần tăng là người ơn của quả nhơn, nên không lẽ nói giấy .
Tôn Hành Giả nói:
- Có chuyện chi xin nói chớ khá ngại lòng?
Vua Châu Tử phán rằng:
- Thần tăng đi đến đây đà cách mấy nước?
Tôn Hành Giả nói:
- Trải qua năm sáu nước rồi .
Vua Châu Tử phán hỏi rằng:
- Vợ của vua các nước, kêu bằng chức chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Bà lớn xưng là chánh cung, bà thứ xưng là tây cung, bà nhỏ xưng là tam cung, hoàng tử xưng là đông cung .
Vua Châu Tử phán rằng:
- Nước trẫm kêu khác hơn một chút, chánh cung gọi là Kim thánh cung, tây cung gọi là Ngọc thánh cung, tam cung kêu là Ngân thánh cung. Nay còn có Ngọc thánh cung và Ngân thánh cung mà thôi?
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Vậy chớ Kim thánh cung đi đâu?
Vua Châu Tử khóc mà phán rằng:
- Cách mặt đã ba năm rồi!
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Vì cớ nào mà cách mặt?
Vua Châu Tử phán rằng:
- Ba năm trước trong tiết đoan dương, trẫm và nội cung đồng ra vườn ngự ngồi trong Hải lưu đình mà coi ghe đua, trẫm đương ăn bánh mà uống rượu, xảy đâu trận gió thổi tới, một con yêu hiện xuống, xưng là Thại thái Tuế, ở núi Kỳ lân, động Giải trại, thiếu một vị phu nhơn, hỏi thăm ra Kim thanh cung khuynh thành quốc sắc, phải dưng ra cho mau, bằng không trước ăn thịt quả nhơn, sau ăn hết bá quan và giết hết bá tánh. Trong lúc ấy, trẫm vì nước thương dân, túng phải dưng Kim thánh cung cho nó; Thại thái Tuế liền bắt đi. Bởi cớ đó quả nhơn lo sợ mà phát bịnh, những bánh nếp không tiêu, và ngày đêm sầu thảm gần ba năm bịnh càng thêm mãi, nay nhờ uống thuốc của Thần tăng, tả bốn năm lần, ra hết đồ tích tụ, nên khỏe mạnh như xưa; thiệt là Thần tăng cứu mạng trẫm .
Tôn Hành Giả nghe nói vui mừng, uống cạn chén rượu, rồi cười và hỏi rằng:
- Như vậy thì Bệ Hạ bấy lâu vì lo sợ ấy mà sanh bịnh, nay gặp lão Tôn mới thuyên giảm, đã dứt bịnh rồi. Chẳng hay Bệ Hạ muốn đem Kim thánh cung về nước hay chăng?
Vua Châu Tử rơi lụy phán rằng:
- Trẫm không ngày nào đêm nào mà chẳng thương nhớ Kim thánh cung, ngặt không ai trừ đặng con yêu ấy; lẽ nào không muốn Kim thánh cung về nước
Tôn Hành Giả nói:
- Ðể Lão Tôn bắt con yêu ấy cho mà coi?
Vua Châu Tử liền quì xuống lạy mà nói rằng:
- Bằng thần tăng cứu đặng Kim thánh cung về nước, thì trầm bằng lòng dắt Tam cung và gia quyến ra ở ngoài thành làm dân, giao hết giang san nhường ngôi cho thần tăng làm hoàng đế .
Khi ấy Bát Giới đứng một bên, thấy như vậy nín không đặng, liều cười hả hả mà nói rằng:
- Bệ Hạ quên thể thống, vì một hoàng hậu, đành bỏ sự nghiệp mà quỳ lạy thầy chùa .
Tôn Hành Giả liền đỡ Vua Châu Tử dậy, mà hỏi rằng:
- Chẳng hay con yêu ấy từ khi đem Kim thánh cung về động, sau nó còn tới nửa hay không?
Vua Châu Tử phán rằng:
- Từ ngày Ðoan ngủ năm ấy, nó bắt Kim thánh cung rồi, qua tháng mười nó lại tới bão dưng hai nàng cung nga hầu hạ; trẫm phải dưng hai người cho nó. Ðến tháng ba năm ngoái, nó đến bão dưng hai nàng nứa, trẫm cũng y lời; qua tháng bãy nó cũng đòi hai nàng nửa! Tháng hai năm nay nó cũng mới đòi hai người, cũng nói đòi về hầu hạ Kim thánh cung! Trẫm dưng hết thảy tám nàng cung nga, không biết tháng nào đòi thêm nửa!
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Nó tới thường thường như vậy, Bệ Hạ có sợ hay không?
Vua Châu Tử phán rằng:
- Trẫm thấy nó tới hoài nên sợ lắm, lại e nó hại mình, nên tháng tư năm ngoái, trẫm sai Công bộ cất cái lầu tị yêu, hể nghe gió thổi đùng đùng thì biết nó tới, trẫm dắt gia quyến vào lầu mà trốn .
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thì Bệ Hạ dắt Lão Tôn xem lầu tị yêu ra thể nào?
Vua Châu Tử gặc đầu, dắt Tôn Hành Giả ra khỏi tiệc; các quan cũng đứng dậy.
Bát Giới nổi giận nói lớn rằng:
- Ðại ca không biết phải quấy chẳng ngồi uống rượu với bá quan, bày đặt đi coi lầu làm chi cho lở dở tiệc rượu .
Vua Châu Tử biết Bát Giới còn mê ăn, truyền dọn hai tiệc ngoài lầu tị yêu, Bát Giới mới hết cằn nhằn nửa.
Vua Châu Tử đi trước, bốn thầy trò và bá quan theo sau, đến sau vườn hoa, chẳng thấy lầu đài chi hết.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Lầu tị yêu ở đâu?
Nói chưa dứt lời, xãy thấy hai ông Thái giám lấy hai cây đòn gánh sơn đỏ, lại chổ đất trống xeo tấm đa vuông lên coi, hình như giở nắp.
Vua Châu Tử chỉ miệng hang và phán rằng:
- Lầu tại chỗ đó, bề sâu ba mươi thước, cất chín căn đền, trong lầu có đựng bốn lu dầu phộng làm bốn ngọn đèn chong, tối ngày sáng đêm không dám tắt. Hể trẫm nghe gió lớn thì xuống lầu tị yêu, có người ở trên khiêng nắp đá đậy lại .
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thiệt con yêu ấy không quyết lòng hại Bệ hạ, nếu nó quyết hại thì trốn như vậy có khỏi nó đâu!
Nói chưa dứt lời, xãy nghe ngọn gió ở phía Nam thổi qua vo vo, cát bay bụi dậy, bá quan kinh hãi đồng trách rằng:
- Hòa Thượng nầy miệng ăn mắm ăn muối nên nói rất linh, nhắc tới yêu tinh thì yêu tinh tới .
Vua Châu Tử hoảng hồn, bỏ Hảnh Giả chun đại xuống hang.
Tam Tạng cũng chun theo nữa, bá quan cũng trốn sạch trơn.
Bát Giái, Sa Tăng cũng muốn chạy theo nửa.
Tôn Hành Giả tay mặt nắm Bát Giái, tay trái kéo Sa Tăng, mà nói rằng:
- Hai em đừng sợ, chúng ta hãy đón nó mà coi thử con yêu gì .
Bát Giới gở tay không đặng, nên phải đứng lại.
Giây lâu thấy trên mây hiện ra một con yêu.
Tôn Hành Giả ngó thấy rồi hỏi rằng:
- Hai đưa bây biết mặt nó không?
Bát Giái, Sa Tăng đều nói:
- Không biết .
Tôn Hành Giả nói:
- Nó giống con quỷ Tiêu diện kim tinh, là mọi giữ cửa của ông Ðông Nhạc .
Bát Giới nói:
- Không phải đâu, quỷ thuộc khí âm, tới đỏ đèn nó mới dám hiện, bây giờ gần đứng bóng, lẻ nào quỷ dám hiện hình, dầu cho thiệt yêu quỷ cũng không biết đằng vân, cho nó biết làm gió đi nửa, bất quá là gió con trốt mà thôi, lẻ nào làm gió lớn hung như vậy, hoặc khi nó là Thại Thái Tuế đó chăng?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Nếu vậy thì hai đưa bây đứng đây mà đợi, đặng ta đi hỏi nó thử coi .
Nói rồi nhảy lên mây mà đón.
Thiệt là:
Giúp nước cứu vua đà trước mạnh,
Ra tài trừ quỷ đặng sau an.
Hết Hồi 69 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 70
Hồi 70 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Yêu ma hóa phép gió cát vang
Ngộ Không ăn cắp lục lạc lửa
Khi ấy Tôn Hành Giả cầm thiết bảng nhảy lên mây hét lớn rằng:
- Người là tà ma ở chốn nào, nay đi đâu mà làm oai dữ vậy?
Con quái ấy hét lớn rằng:
- Ta là Tiên phuông của Thại Thái Tuế, ở núi Kỳ lân, động Giải trại. Nay vưng lệnh đại vương đến bắt hai nàng cung nữ về hầu hạ Kim thánh nương nương, ngươi là người gì dám đón ta mà hỏi?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta là Tề Thiên đại thánh Tôn ngộ Không, bỏa hộ Ðường Tăng sư phụ đi thỉnh kinh, đến đây thấy việc bất bình, vì lũ bay khi vua hiếp chúa, nên hỏi thăm đường đi kiếm chúng bây; thời may ngươi đến đây nạp mạng .
Con quái ấy nghe nói nổi nóng , không biết hay dở, liền đư giáo đâm đùa.
Tôn Hành Giả đưa thiết bảng ra đỡ.
Ðoạn hai người hổn chiến trên mây ước đặng vài hiệp, Tôn Hành Giả đập một bãng gãy hai cây giáo, con quái ấy hãi kinh bại tẩu, Tôn Hành Giả không đuổi theo, liền nhảy xuống miệng hang kêu lớn rằng:
- Share on: