Polly po-cket
- 17-06-26 23h50'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Ði đặng bốn trăm dặm, đã gần đến thanh trì.



Tôn Hành Giả cầm bảng thiết đi trước, được nửa dặm đường, ngó thanh trì giựt mình một cái!



Bởi Hành Giả thấy trong trì nhiều yêu tinh nên giựt mình.



Xảy nghe gió thổi sau lưng, ngó ngoái lại thấy con yêu thứ ba hai tay cầm phương thiên kích đâm đại!



Tôn Hành Giả giơ thiết bảng đỡ liền.



Hai người nổi giận phừng phừng, nghiến răng trẹo trẹo đánh nhầu với nhau.







Còn chúa yêu thứ nhứt truyền hiệu lịnh, rồi gía siêu đao chém Bát Giới .



Bát Giới hoảng kinh, liền bỏ ngựa, lấy cào cỏ đỡ liền.



Con yêu thứ nhì cầm giáo đâm Sa Tăng, Sa Tăng lấy gậy ra đỡ Ba chúa yêu đánh ba Hòa Thượng, một xích một nhau bất kể chết, đánh vang trên núi.







Nói về tám thằng nạt đường bởi chúa yêu có truyền kế rồi, nên tời lúc đó nó đoạt ngựa và đồ hành lý, còn tám thằng khiêng kiệu đi thẳng tới cửa thành, kêu lớn rằng: Có Ðại vương gia gia tới, mở cửa cho mau .



Lũ tiểu yêu trên thành nhãy xuống mở cửa dặn dò nhau phải cuốn cờ dẹp trống, và cấm ó ré, không có xáng mã la.Vì có lịnh của tam đại vương truyền trước rằng:



- Chẳng nên dọa Ðường Tăng, vì Ðường Tăng tánh nhát lắm, nếu giựt mình hết hồn hết vía, thì thịt chua lè, ăn không ngoan không bổ .







Các tiểu yêu khiêng Ðường Tăng lên đền, mời ngồi giữa ngai.



Còn phía bên kia dọn cơm dọn nước thiết đãi; và hầu hạ hai bên.



Tam Tạng ngồi trơ trơ, ngó bốn phía quạnh hiu không có ai quen thuộc .


Hết Hồi 76 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 77




Hồi 77 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Chúa yêu bắt Tam Tạng

Hành Giả viện Như Lai


Nói về ba anh em cự chiến với yêu, cho tới trời tối.



Bát Giới đuối tay bại tẩu, bị chúa yêu đuổi theo, cắn cổ Bát Giới tha về thành, truyền tiểu yêu trói lại.



Rồi bay lên mây trợ chiến mà đánh Sa Tăng.



Sa Tăng nhắm thế không xong liền xách gậy mà chạy, con yêu thứ nhì xổ vòi ra hút một cái, bắt Sa Tăng đem về, truyền tiểu yêu trói lại.



Rồi hai đứa nó bay lên mây trợ chiến với con yêu thứ ba mà đánh Hành Giả.



Tôn Hành Giả thấy hai em bị bắt rồi, nhắm một mình cự không lại.



Liều hú một tiếng, cân đẩu vẫn bay mất.



Con yêu thứ ba, hiện nguyên hình, quạt hai cánh bay theo, quạt cánh một cái, bay tới chín muôn dặm, quạt hai cánh bay riết, bắt đặng Tôn Hành Giả đem về thành truyền tiểu yêu trói lại, để một chổ với Bát Giới, Sa Tăng.







Khi ấy ba con yêu đồng ngồi trên đền báu, dẫn Tam Tạng xuống tức thì.



Tam Tạng thấy ba người học trò đều bị trói, ngó Tôn Hành Giả mà khóc rằng:



- Các trò ôi! Khi trước mắc nạn nhờ có ngươi ở ngoài làm phép giải cứu; phen nầy ngươi cũûng bị bắt, chắc là ta chẳng còn hồn!:



- Sa Tăng, Bát Giới thấy thầy khổ sở như vậy, cũng khóc với nhau.



Tôn Hành Giả cười chúm chiếm nói rằng::



- Xin thầy an lòng, anh em đừng khóc! Dẫu thế nào cũng không chết mà lo .







Khi ấy thầy trò đương nói chuyện với nhau.



Xảy nghe chúa yêu nói rằng:



- Tam hiền đệ đã có sức mạnh, lại thêm mưu cao, bắt đặng Ðường Tăng cũng nhờ kế ấy. Sắp nhỏ phải chùi chảo cho sạch, khiêng lồng sắt ra dây, đặng chưng bốn Hòa Thượng cho chúng ta uống rượu, rồi sẽ cho chúng bây mỗi đứa một miếng thịt nhỏ, ăn mà sống đời .







Tiểu yêu truyền mừng lắm, làm một tay một chân, giây phút chờ chảo đem ra và khiêng lồng sắt tới, bắt chảo lên chụm lửa hỏa hào, nước sôi như sóng; liền vào thưa lại với chúa yêu.



Khi ấy Tôn Hành Giả biết nó quyết chưng mà uống rượu, liền nhổ lông hóa ra hình giả ngồi thế chỗ mình, tàng hình lên trên cao ngó xuống. Thấy chúa yêu truyền lót vỉ, để Bát Giới từng dưới, rồi lót vỉ giữa để Sa Tăng, lót vỉ thứ ba để Tôn Hành Giả.







Tôn Hành Giả nghe truyền như vậy, kinh hãi nghĩ rằng:



- Bát Giới, Sa Tăng còn chịu nổi vài dạo, chớ thầy ta chừng một dạo, linh hồn đã trực vảng Tây Phương, ta phải tính thế cứu mạng mới đặng .



Nghĩ rồi niệm chú, Triệu Bắc Hải Long Vương đến nói rằng::



- Vô sự tôi chẳng dám thỉnh, bởi nay thầy tôi bị yêu bắt, bỏ vào lồng sắt mà chưng! Xin Long Vương bảo hộ cho tôi, đừng để hư hại .







Bắc Hải Long Vương vâng lời, hóa ra một trận gió bay vào trong chảo nằm khoanh, ngăn khí lửa, nên được không nóng, cứu ba thầy trò khỏi bị nước sôi.



Ðến khuya chúa yêu truyền rằng:



- Các ngươi nghe cho rõ. Anh em ta mệt lòng nhọc sức mới bắt đặng thầy trò Ðường Tăng, nay đã bỏ vào lồng sắt mà chưng, chắc không chạy đi đâu cho khỏi. Vậy các ngươi phải luân phiên chụm lửa, cứ mỗi phiên mỗi đứa, giữ gìn chưng cho tới canh năm cho chín rồi, thì dọn có dấm có tỏi, vân vân, sẽ kêu ba anh em đồng dậy ăn uống rượu .







Các yêu vâng lịnh phân phiên.



Tôn Hành Giả nghe dặn rõ ràng, liền hóa ra con ruồi bay xuống xem thử. Không nghe tiếng nói trong lồng sắt, hồ nghi chết hết rồi, liền bay liền lồng sắt mà đậu.



Xảy nghe Bát Giới nói rằng:



- Xui quá, xui quá! Không biết nó chưng ra hơi hay là chưng bịt hơi!



Sa Tăng hỏi:



- Ðã chưng thì thôi, sao còn nói nhiều cách?:



- Bát Giới nói::



- Chưng ra hơi thì không đậy nắp, chưng bịt hơi thì đậy nắp ngộp hơn .



Tam Tạng nói:



- Ðồ đệ ôi! Không thấy đậy nắp .



Bát Giới mừng rỡ nói rằng:



- Ấy là chưng ra hơi, một đêm nay chưa chết .







Khi ấy Tôn Hành Giả nghe nói rõ ràng, biết ba người còn sống, liền tàng hình lén lấy nắp dậy lại.



Tam Tạng hoảng hổn nói rằng:



- Ðồ đệ ôi, nó đậy nắp lại rồi!:



- Bát Giới nói:



- Ấy là chưng bịt hơi, nội đêm nay phải chết!:



- Sa Tăng và Tam Tạng nghe nói khóc than.



Bát Giới nói:



- Ðừng khóc làm chi, ấy là tốp khác đổi phiên nên nó đậy lại, chờ giao phiên tốp củ nó giở ra .



Sa Tăng hỏi:



- Anh nằm gần dưới đáy chảo, ngó ra ngoài sao đặng mà thấy nó đổi phiên?



Bát Giới nói:



- Vì cớ nầy nên ta biết đặng: Ta thuở nay có chứng lạnh, khi mới để vào vỉ hơi ấm hiểm, ưng bụng biết chừng nào, không bao lâu tới tốp làm biếng đổi phiên, không chịu chụm lửa nên hết ấm. Mấy thằng làm biếng, sao cũng còn sai .







Tôn Hành Giả nghe nói cười thầm rằng::



- Con heo hầm quê lắm! Tuy lạnh mà không chết, chớ nóng quá thì còn gì, nếu để nó nói dai, quân chụm lửa hay tin, báo với chúa yêu thì khó lắm! Phải cứu nó mới xong .



Tính rồi nghỉ rằng:



- Nếu muốn cứu thì phải hiện hình, sợ mười đứa chụm lửa ngó thấy ó lên, chúa yêu hay thì hư việc. Phải làm cho chúng nó buồn ngủ mới xong .







Nghĩ rồi làm phép, mười đứa chụm lửa đều ngã mê.



Tôn Hành Giả hiện hình đứng bên chảo mà kêu thầy.



Tam Tạng mừng rỡ mà nói rằng:



- Ngộ không cứu ta với .



Sa Tăng hỏi:



- Anh ở ngoài đó kêu phải chăng?:



- Tôn Hành Giả nói:



- Ta nào ở ngoài, cũng bị chưng như ngươi vậy .



Bát Giới nói:



- Anh ôi, tôi biết anh đã chạy mất rồi, để chúng tôi thế mạng ngộp quá!:



- Tôn Hành Giả nói:



- Ngươi đừng ồn, để ta cứu:



- Bát Giới nói:



- Anh có cứu thì cứu cho dứt gốc chớ đừng có giặm chân .



Tôn Hành Giả giở chảo ra mở trói cho thầy, liền đem xuống đất, giở vĩ dùng mình thâu lòng lại, rồi đem Sa Tăng và Bát Giới ra, mở trói hết thảy.



Bát Giới muốn chạy trước.
[«] 1170171172173174190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net