• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
- Ngộ Không, vì chuyện chi mà ngươi thảm thiết?:
- Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Ðệ tử nhờ ơn cửa phật đã chịu quy y, bảo hộ Ðường Tăng, đi dọc đàng cực khổ nói không xiết! Nay đến thành Sư đà, bị ba con yêu bắt thầy tôi nó ăn sống. Còn hai sư đệ tôi Ngộ Năng, Ngộ Tịnh đều bị trói trong thành, không bao lâu nó cũng ăn thịt nữa! Ðệ tử không biết làm sao, nên tìm đây làm lễ, xin Như Lai niệm chú tòng cô đặng tôi cởi kim cô trả lại, thả đệ tử về núi Hoa quả cho xong .
Nói chưa rồi, lụy nhỏ như mưa, khóc vang tợ sấm.
Khi ấy Như Lai cười rằng:
- Ngộ Không đừng phiền não bởi yêu tinh thần thông quảng đại, ngươi đánh không lại nó, nên tức mình .
Tôn Hành Giả đấm ngực nói rằng:
- Không dám giấu Như Lai, để từ thuở này không chịu thua ai, bây giờ mới bị bầy yêu đó!:
- Như Lai nghe nói đáp rằng:
- Ngươi đừng phiền muộn, ta biết yêu ấy rồi.:
- Tôn Hành Giả nói lớn rằng:
- Bạch quá Như Lai, tôi có nghe họ nói: Con yêu ấy là bà con với Như Lai .
Như Lai nói::
- Con Khỉ nầy lẽo lự quá! Sao ngươi biết con yêu ấy bà con với ta?:
- Tôn Hành Giả cười và bạch rằng:
- Nếu nó không bà con với Như Lai, sao Như Lai biết nó?
- Như Lai nói:
- Tại con mắt ta có phép thần thông nên coi thấu nó. Con yêu thứ nhứt và con yêu thứ nhì đều có chủ .
Nói rồi liền kêu ông Ác Nang và ông Ca Diếp vào dạy rằng :
- Hai người chia nhau:kẻ qua núi Ngủ đài, người qua núi Nga mi, đòi Văn Thù và Phổ Hiền ra mắt lập tức .
Hai ông tôn giả là Ác Nang và Ca Diếp vâng lịnh ra đi.
Khi ấy Như Lai nói với Hành Giả rằng:
- Văn Thù và Phổ Hiền là hai chủ yêu thứ nhì, thứ nhứt. Còn con yêu thứ ba nói ra thì ta cũng có bà con với nó .
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Bà con bên nội hay bên ngoại?
- Như Lai nói:
- Trước tiên khi tao thiên lập địa, muôn vât đều sanh, trong loài vật là cầm với thú. Kỳ lân làm chúa loài thú. Phụng Hoàng làm chúa loài chim, chim phụng hoàng lại sanh một cong mái gọi là Khổng Tước, và lại sanh con chim Ðại bàng trống nữa. Khi Khổng Tước ra đời, ăn người ta lắm. Hút một cái hết một đám người đi đường bốn nặm dặm! Khi ấy ta ngồi trên chót núi Tuyết sơn, cũng bị nó nuốt nào bụng nữa! Ta muốn chun ra lại e nhơ uế, nên xoi lủng lưng nó mà chun ra đặng, liền cởi bay về núi Linh Sơn, ý ta muốn giết cho rảnh, bởi các phật can rằng: Vì ở trong bụng nó mà ra, thì cũng như mẹ, nếu giết Khổng Tước Ðại Minh Vương bồ tát, ở tu hành tại núi Linh Sơn. Còn chim đại bàng nầy một mẹ với Khổng Tước; kéo ngay ra cũng hơi hám bà con .
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Cứ theo lới Như Lai, thời là cháu, kêu đại bàng bằng cậu!
- Như Lai nói:
- Ta phải đi thâu con quái thứ ba mới đặng .
Tôn Hành Giả nghe rỏ đầu đuôi, cảm ơn lạy ta.
Khi ấy Như Lai bước xuống tòa sen, đi với các vị phật ra tới cửa núi.
Xảy thấy Ác Nang và Ca Diếp đã mời đặng Văn Thù bồ tát và Phô Hiển bồ tát, đồng ra mắt Như Lai. Như Lai hỏi rằng:
- Hai con thú của hai vị bồ tát trốn xuống núi đã bao lâu?:
Hai vị bồ tát bạch rằng:
- Nó đi mất bảy ngày! Như Lai nói:
- Trên Tây Phương bảy bửa dưới thế gian gần ngàn năm, không biết nó ở dưới hại bao nhiêu mạng, mau theo ta mà bắt nó về .
Hai vị bồ tát theo tả hửu, cùng nhau đồng bay một lát gần tới thành.
Tôn Hành Giả chỉ và nói rằng:
- Bạch Như Lai, chỗ lên hơi đen, là thành Sư đà đó .
Như Lai nói:
- Ngươi xuống trước đi, đến trong thành mà đánh với yêu, trá bại dụ nó ra đây, ta sẽ bắt nó.
Tôn Hành Giả ở trên mây nhảy xuống, đi thẳng tới cửa thành đứng trên bàn bạch mắng rằng:
- Bớ loài yêu, mau ra đánh với ta .
Tiểu yêu ở trên mặt thành chạy xuống phi bảo.
Ba con yêu đều cầm khí giải chạy ra cửa thành, thấy Tôn Hành Giả không thèm hỏi chi tiết, áp lại đánh đùa.
Tôn Hành Giả đưa thước bảng ra đở, đánh bảy tám hiệp, Hành Giả trá bại ngảy đại trên mây.
Ba con yêu đằng vân theo đuổi.
Tôn Hành Giả nhảy trái núp trong hào quang.
Như Lai, nên chúng nó không thấy, ngó thấy ba ông Phật Quá Khứ, Vị Lai, Hiện Tại, và năm trăm Phật La Hán, ba ngàn thần Yết đế đứng bao chung quanh, vây ba con yêu lại.
Chúa hoảng hồn nói rằng:
- Anh em ôi,không xong rồi, con khỉ thiệt là quỷ thông thương, thỉnh chủ nhà mình xuống đó .
Con yêu thứ ba nói rằng:
- Ðại ca đừng sợ, chúng ta đồng hè áp tới đàm đại Như Lai, đặng cướp Lôi âm tự .
Chúa yêu không biết phải quấy, liền vác siêu đao xốc tới, bị Văn Thù và Phổ Hiền niệm chú, rồi nạt rằng:
- Chúa yêu thứ nhứt và yêu thứ nhì thất kinh không dám cự, liền quăng khí giái, nhào xuống hiện nguyên hình là con sư tử xanh và con tượng bạch.
Hai vị Bồ Tát liền quăng tòa sen lên lưng nó, hai con thú xếp tai chịu phép.
Hai vị Bồ Tát nhảy nhóc lên lưng.
Còn con yêu thứ ba không phục, quăng cây phương thiên kích, sè cánh bay lên muốn chụp Tôn Hành Giả, bởi Tôn Hành giả núp trong hào quang Như Lai nên nó không dám lại gần.
Như Lai lột mão thước sào hứng gió quăng lên, hóa ra một cục huyết, con yêu giơ vấu chụp cục huyết; Như Lai lấy tay chỉ một cái, cánh con yêu ấy bị giản gân nên bay không đặng, mắc vấu trong mão Thước sào, biến hóa không đặng, liền hiện nguyên hình là Ðại bàng điểu cánh vàng, hỏi phật Như Lai rằng:
- Sao Như Lai làm phép bắt ta?:
Như Lai nói:
- Ngươi ở chốn nầy bay làm ác lắm, đi theo ta thì có ích hơn.:
Ðại bàng nói:
- Như Lai ăn chay ăn lạc cực khổ lắm, ta ở đây ăn thịt người sung sướng vô cùng, nếu Như Lai đem tôi về bỏ chết đói, mang tội thì chịu .
Như Lai nói:
- Ta quản bốn đại châu, thiếu chi vật thực, hể người làm phải, ta bảo họ dưng cho ăn, không đói mà sợ.:
Ðại bàng túng phải quy y.
Khi ấy Tôn Hành Giả mới dám ra lạy tạ Như Lai mà nói rằng:
- Phật Tổ đã bắt yêu tinh, trừ hại chi thiên hạ, ngặt thầy tôi đã mất rồi:
Ðại bàng nổi giận nói rằng:
- Con khỉ khốn nạn cầu người dữ bắt ta, lại nói vu vạ nữa, ai ăn thịt thầy ngươi, còn nhốt tại nhà mát Cẫm hương ở trong củi sắt.:
Tôn Hành Giả nghe nói mừng rỡ liền lạy tạ Như Lai.
Còn Như Lai cũng không dám thả Ðại bàng, bắt nó ở trên hào quang làm chức Hộ pháp. Rồi đem chư phật về núi Linh Sơn.
Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy xuống vào thành, kiếm không có một con nhỏ. (ấy là rắn không đầu thì khó chạy.
Các tiểu yêu thấy Phật Tổ bắt chúa yêu rồi nên chúng nó đều rủ nhau chốn hết), Tôn Hành Giả mở trói cho Sa Tăng, Bát Giới thuật chuyện lại cho hai em nghe, mới biết thầy chưa bị yêu ăn thịt.
Tôn Hành Giả dắt hai người đi kiếm đặng nhà nát, liền mở cửa ra, Sa Tăng lấy gậy phá củi sắt, giở nắp mà kêu thầy.
Tam Tạng thấy mặt, khóc lớn hỏi rằng::
- Ðộ đệ ôi! Làm sao trừ đặng yêu quái, nên đếm đây tìm ta!:
Tôn Hành Giả thuật chuyện lại một hồi, Tam Tạng cảm ơn vô cùng.
Thầy trò vào đền, dọn cơm nước ăn no một bữa rồi lo đi tới phương Tây.
Hết Hồi 77 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 78
Hồi 78 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Sai Ðồng làm tổ cứu đồng nhi
Giảng đạo cứu vua thành Tiểu tử
Nói về bốn thầy trò đi hơn mấy tháng đã chánh mùa Ðông, thầy trò đi tới thành kia, Tam Tạng hỏi rằng:
- Ngộ Không cái thành nào đó vậy?
Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Share on: