• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Tôn Hành Giả nói:
- Cũng không làm chi lắm. Một là ăn gan ăn phổi, và ăn trái tim của ngươi, vì trái tim ngươi có ba sợi lông và bảy cái lỗ, hai cái móc hết ruột, để một cái bông không như cái mỏ mà thôi . Nàng ấy nghe nói thất sắc.
Tôn Hành Giả nhào lộn múa men, đánh quờn đánh võ, nhảy nhót một hồi, thiếu chút nữa mà lủng da bụng.
Nàng ấy đau quá ngã lăn chết giấc.
Tôn Hành Giả thấy nó làm thinh nằm ngay hết thở, tưởng đã chết rồi, nên không đánh đập nữa. Chẳng ngờ nó tỉnh lần bắt hơi thở đặng, liền kêu lớn rằng:
- Trẻ nhỏ đi đâu hết?
(Nguyên mấy con nữ quái ấy biết chuyện lắm, nên đưa hai người tới cửa vườn huê, rồi không theo nữa, có ý để hai người đàm đạo với nhau).
Ðến nay nghe tiếng kêu, nên các nữ quái đều chạy đến hỏi rằng:
- Phu nhơn làm sao mà rên dữ vậy. Hay là đau bụng quá nên thất sắc chăng?
Vưà nói vừa đỡ dậy.
Nàng ấy nói:
- Không phải đau bụng, thiệt là trong bụng có người ta. Thôi thôi, các ngươi khiêng Hòa Thượng nầy đưa ra khỏi động cho rảnh .
Các nữ quái áp lại muốn khiêng Tam Tạng.
Tôn Hành Giả ở trong bụng kêu lớn rằng:
- Không chịu ai khiêng, người phải cỏng thầy ta đưa lên khỏi cửa động, thì ta tha tội .
Nàng ấy sợ chết, phải cỏng Tam Tạng mà đi.
Các nữ quái chạy theo hỏi rằng:
- Phu nhơn trả lại hay sao?
Nàng ấy nói:
- Miễn là còn thân thì có chồng, còn da thì lông mọc, thà trả người lại, sau kiếm người khác, có khó gì .
Nói rồi nổi hào quang bay đến miệng hang, nghe tiếng nói giáo khua lảng cảng.
Tam Tạng hỏi:
- Ai làm giống gì đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Chắc là Sa Tăng khứa bữu tượng. Bát Giới đập đinh ba. Thầy hãy kêu một tiếng kéo chúng nó ngở là yêu quái mà đánh lầm .
Tam Tạng liền kêu, Bát Giới nghe tiếng, liền nói với Sa Tăng rằng:
- Sư phụ lên đó .
Hai người dẹp đinh ba và bửu trượng, kế nàng ấy cỏng Tam Tạng lên, anh em thấy mặt thầy, xúm lại mừng quýnh.
Hết Hồi 82 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 83
Hồi 83 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Tề Thiên kiện Lý Tịnh
Na Tra bắt nữ yêu
Khi ấy Sa Tăng hỏi:
- Thầy đã ra khỏi cửa động, còn sư huynh ở đâu?
Tam Tạng chỉ nàng ấy nói rằng:
- Sư huynh ngươi ở trong bụng nàng ấy .
Bát Giới cười rằng:
- Nó đã ra khỏi cửa dộng, còn ở trong bụng làm chi, hãy đi ra cho rảnh .
Tôn Hành Giả bảo hã miệng ra.
Nàng ấy y lời hả miệng.
Tôn Hành Giả hóa hình nhỏ, bò lần lên tới cổ, nghỉ rằng:
- Nếu mình nhảy ra, e nó làm nhăn cắn đại .
Nghĩ rồi lấy thiết bảng hóa ra cái đinh chống hàm nó, rồi mới nhảy ra, thâu thiết bảng hiện nguyên hình, giá thiết bảng liền đập.
Nàng ấy rút song kiếm hổn chiến một hồi, rồi nhảy lên chót núi, Tôn Hành Giả nhảy theo đánh nữa.
Còn Bát Giới với Sa Tăng rằng:
- Ðại ca rối quá, phải chi khi nảy xoi lủng bụng mà ra, chẳng là xong chuyện .
Sa Tăng nói:
- Phải, song sư huynh ra công khó, xuống hang làm kế mới cứu đặng thầy, vậy thì bây giờ để thầy ngồi dậy, đặng chúng ta trợ chiến .
Bát Giới lắc đầu nói rằng:
- Ðừng, đừng! Nó thiệt thần thông, chúng ta đánh không lại .
Sa Tăng nói:
- Giúp sức, không khá nhiều cũng khá ít, lẽ nào sợ nó mà bỏ sư huynh?
Hai anh em đồng nhảy lên chót núi trợ chiến.
Nàng ấy đương đánh với Tôn Hành Giả mà không lại, xảy thấy Sa Tăng vác bữu tượng trợ chiến , Bát Giới vác đinh ba đập đùa, nên nàng ấy kinh hãi liền chạy, Tôn Hành Giả hối đuổi theo.
Nàng ấy liền cổi chiếc giày bên hữu hóa ra hình của mình, múa song kiếm trở lại cự chiến, còn hình thiệt hóa ra trận gió bay đến miện hang, thấy Tam Tạng ngồi một mình, sẳn dịp tính thỉnh thầy về động! Lại lấy đồ hành lý, và con ngựa cũng bắt luôn.
Còn ba anh em đánh với con yêu giả, Bát Giới đập nhằm nó một đinh ba nhào xuống, coi lại là chiếc giày!
Tôn Hành Giả kinh hãi nói rằng:
- Sao hai đứa bây không bảo hộ thầy, ai cần đi trợ chiến!
- Bát Giới ngó Sa Tăng mà nói rằng:
- Sao, tôi nói có linh không? Tôi bảo đừng trợ chiến, vì biết hầu vương tánh ở không chừng, mình đánh giùm mới trừ đặng yêu tinh, đã không tiếng trả ơn lại thêm trách móc!
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi tưởng chiếc giày đó là cốt tinh sao? Hồi trước nó cũng gạt ta như vậy rồi lén đi bắt thầy về động! Nay không biết nó bắt thầy về động hay chưa? Mau mau coi lại thử .
Nói rồi đồng hè về chỗ cũ thấy có một sợi dây cương đứt hai tại gốc cây chớ thầy và gói đồ con ngựa đều đâu mất!
Tôn Hành Giả khóc và nói rằng:
- Chắc thầy chưa hết tai nạn, nên khiến như vậy .
Bát Giới cười ngất!
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Bộ người muốn về xứ?
Bát Giới nói:
- Anh ôi! Không phải nói như vậy! Tôi chắc thầy bị con yêu ấy bắt về động rồi! Anh phải xuống hang một lần nữa .
Nói rồi nhảy xuống hang, tìm tới lầu thầy đóng cửa Tôn Hành Giả phá cửa xông vào, không thấy một người thấp thoáng!
Qua phòng bên Ðông không thấy Tam Tạng, coi lại đồ khí dụng không còn một món!
(Nguyên động ấy giáp vòng tới ba trăm dặm, ổ hang không biết bao nhiêu, chuyến trước bị Hành Giả tìm ra, nên chuyến nầy giấu ngỏ nào không biết).
Tôn Hành Giả tức mình, giậm chơn gầm hét!
Xảy nghe mùi hương ở phía sau bay tới, Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Phía sau có mùi hương, chắc nó ở tại đó .
Nghĩ rồi bắt mò theo tới chỗ ấy, thấy có ba căn nhà trống, trên bàn thờ hai thần chủ, trước bàn để một lư hương.
Bài vị thứ nhứt đề chữ vàng như vầy:
Tôn phụ Lý Thiên Vương chi vị,
Bài thứ nhì đề chữ vàng như vầy:
Tôn huynh Na Tra tam thái tử chi vị.
Tôn Hành Giả mừng quá, không tìm thầy, cũng chẳng kiếm yêu, liền xách hai bài vị và lư hương, nhảy lên miệng hang cười ngất.
Sa Tăng, Bát Giới hỏi:
- Anh cứu thầy đặng hay sao nên vui vẻ như vậy?
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Chúng ta chẳng cứu làm chi, cứ đòi hai bài vị đó .
Nói rồi để hai bài vị mà bảo rằng:
- Chúng bây xem thì hiểu .
Sa Tăng coi rồi hỏi rằng:
- Ý làm sao đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta xuống động, chúng nó trốn mất hết vào sau thấy có ba căn nhà, giữa bàn thờ hai bài vị và một lư hương, nên ta xách về làm tang đó. Chắc là con gái ông Lý Thiên Vương là em gái Na Tra thái tử, muốn ở phàm nên xuống giả yêu mà bắt thầy ta đó. Nếu không cứ gốc mà hỏi thì khó kiếm tìm. Vậy hai ngươi ở đây đặng Lão Tôn đi kiện Lý Thiên Vương mà đòi thầy lại .
Bát Giới nói:
- Anh viết ngự trạng chưa mà hăm đi kiện? Xin nói phỏng cho tôi nghe .
Tôn Hành Giả nói:
- Sẳn có lư hương bài vị làm tang, ta đặt ngự trạng rằng: Kiện về sự giả yêu mà bắt người. Nay Lý Thiên Vương thả con gái xuống cỏi trần giả yêu bắt thầy tôi về núi Hãm Không, động Vô Ðễ. Như vậy thì Na Tra cũng có tội nữa, vì không biết dạy em, có bài vị lư hương là đồ tang của chúng nó. Xin hộ sai cha con ông Lý Thiên Vương đi thâu nó mà trả thầy tôi lại đặng đi thỉnh kinh .
Bát Giới nói:
- Phải phải, như vậy thì đặng kiện mười phần, chẳng lo chi thất anh hãy viết ngự trạng cho mau .
- Share on: