Insane
- 15-06-26 11h20'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:







Thượng Ðế y tấu, Tôn Hành Giả trở ra cửa Nam Thiên, thấy Lý Thiên Vương và Na Tra đứng chờ đợi, cùng nhau đằng vân giá vó tới núi Hãm Không.







Khi ấy Sa Tăng, Bát Giới đồng nghinh tiếp, Lý Thiên Vương nói:



- Chẳng chịu vào hang cọp, sao bắt đặng con hùm! Ai dám đi trước?



Tôn Hành Giả nói:



- Lão Tôn chịu đi trước .



Na Tra nói:



- Tôi vưng chỉ bắt yêu, xin đi Tiên Phuông mới phải .



Bát Giới cũng làm phách nói lớn rằng:



- Ðể bảo Trư đi đánh trận đầu .



Lý Thiên Vương nói:



- Ðừng cãi lẩy làm chi, cứ y theo lịnh ta sai phát, Tôn Ðại Thánh và Tam Thái Tử đi Tiên Phuông, còn chúng ta thủ miệng hang mà chờ nó ấy là nội công ngoại kích, kẻ trong đuổi ra có người ngoài đón lại, hì nó không phương xuống đất, khó nổi lên trời .







Ai nấy đồng vâng lịnh, Tôn Hành Giả và Na Tra lãnh thiên binh nhảy xuống miện gang, kiếm khắp nơi không đặng.



Chẳng ngờ nàng ấy bắt Tam Tạng đem xuống nhà nhốt tại gốc Ðông Nam, nhà ấy phân nữa ló lên trên, phân nữa chôn dưới đất, ở trước cửa có trồng ít chậu bông, xung quanh cặm cờ đen lên khói nghi ngút nên không ngó thấy.



Vừa ưa nữ quái nghe thiên binh rầm rộ, ló cổ ra mà dòm bị thiên binh ngó thấy hô lên rằng:



- Nó trốn tại đây .







Tôn Hành Giả chạy lại, dòng thiết bảng sập nhà.



Thiên binh áp tới bắt hết bầy nữ quái trói lại.



Còn Tôn Hành Giả kiếm đặng thầy, lại lấy gói hành lý, dắt con ngựa long mã trở ra.







Khi ấy Ðịa Vỏng phu nhơn thấy mặt Na Tra liền quỳ lạy xin anh thứ tội.



Na Tra nói:



- Nay vưng chỉ đi bắt ngươi, không lẽ tha đặng, cha con ta vì một cây hương của ngươi, thiếu chút nữa mà mang tội nặng .







Nói truyền thiên binh trói lại, đồng bay lên khỏi miệng hang.







Còn Tôn Hành Giả vui cười, bảo thầy lạy tạ ơn Thiên Vương và Thái Tử.



Sa Tăng, Bát Giới muốn làm thịt con tinh, Lý Thiên Vương nói:



- Chẳng nên, chẳng nân phải giải nó về Thượng Ðế xử tội .







Nói rồi từ giả lên mây.



Còn Tam Tạng lên ngựa, thầy trò đồng đi luôn, không ghé chùa Tấn Hải.







Bốn thầy trò đi tới mùa hè, xảy thấy một bà già đắt đứa con nít dưới cột dương liễu kêu lớn rằng:



- Hòa Thượng đừng đi nữa, mau trở lại hướng Ðông, nếu qua hướng Tây thì bỏ mạng .



Tam Tạng thất sắc, nhảy xuống ngựa, bái mà hỏi rằng:



- Bà ôi, thường hay có nói rằng:



- Biển rộng mặc dầu cá lội, trời cao mặc sức chim bay. Sao bà nói phương Tây không đặng?



Bà ấy chỉ tay nói rằng:



- Cách năm sáu dọc đường là nước Diệt pháp. Vua nước Diệt Pháp thất đức lắm! Cách hai năm nay có hứa một lời nguyện, giết cho đủ số muôn Hòa Thượng mới thôi. Hai năm nay giết đã đặng chín ngàn chín trăm chín mươi sáu thầy sải vô danh vô danh. Vua Diệt pháp có truyền chỉ rằng: Ðợi kiếm cho đặng bốn sải vô danh sẽ giết cho đủ số. Nếu bốn thầy đi tới thành, thì đặng làm tống mạng bồ tát.



Tam Tạng nghe nói sợ quá, run lập cập nói rằng:



- Bần tăng, cám ơn bà nói giúp, song không biết có ngõ nào đi tránh khỏi, xin chỉ giùm cámơn .



Bà ấy cười rằng:



- Không có ngõ nào đi cho khỏi, trừ ra phải biết bay thì mời khỏi nước nầy .



Bát Giới rướn cổ nói rằng:



- Bà đừng dọa người, chúng tôi biết bay hết thảy .


Hết Hồi 83 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 84




Hồi 84 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Quan Âm mách miệng cứu Ðường Tăng

Hành Giả cạo đầu vua Diệt Pháp


Còn Tôn Hành Giả trợn mắt lửa tròng vàng, coi thấy bà ấy là Quan Âm, còn thằng nhỏ là Thiên Tài đồng tử. Liền quỳ lạy bạch rằng:



- Ðệ tử không hay mà nghinh tiếp, xin Bồ Tát từ bi.







Bà ấy hiện nguyên hình là Quan Âm, người nhỏ hiện thiệt hình Thiện Tài đồng tử, đều bay lên nữa lừng.



Tam Tạng và Sa Tăng, Bát Giới hải kinh cứ cúi đầu lạy mãi.



Quan Âm và Thiện Tài bay về Nam Hải.



Khi ấy Tôn Hành Giả đỡ thầy dậy nói rằng:



- Bồ Tát đi mất rồi, thầy còn lạy ai đó?



Tam Tạng nói:



- Ngộ Không ôi! Bồ Tát đã mách bảo như vậy, chắc vua Diệt Pháp chẳng hèn, biết làm sao đi qua cho khỏi!



Tôn Hành Giả nói:



- Xin thầy đừng sợ, chúng ta thường gặp yêu tinh, còn hại không nổi, huống chi là người phàm tục mà sợ làm sao? Song chỗ nầy ngủ đỡ không đặng, nếu trời tối có ai đi tuần gặp Hòa Thượng thì bắt quách chẳng tha; chi bằng kiếm chổ vắng mà trú đỡ.







Tam Tạng y lời xuống ngựa, bỏ lộ băng vào chổ sầm uất, có hầm hố mà ẩn mình.



Tôn Hành Giả nói:



- Vậy thời Sa Tăng, Bát Giới bảo hộ thầy, đặng ta biến hóa vào nước ấy, coi có ngỏ nào đi đặng thì đêm nay đi lén cho xong.







Dặn lên mây ngó xuống, thấy khí tượng hiền lành, Tôn Hành Giả khen rằng:



- Nước nầy tử tế quá chừng, sao gọi là Diệt Pháp?







Giây phút trời tối, Tôn Hành Giả muốn đi thám thính song sợ chúng bắt, phải hóa ra con châu chấu bay vuốt tới chợ, xảy thấy tiệm kia treo một cổ lồng đèn lớn đèn lớn: An yết vảng lai thượng cổ . Dưới đề bốn chử: Tiệm Vương tiều nhị.



Tôn Hành Giả biết là tiệm cơm, bay vào ngó thấy tám chín người bận áo quần tử tế kẻ có khăn, kẻ không khăn, mấy anh ấy buồn ngủ liền lột khăn cởi áo để dựa bên gường nằm.



Tôn Hành Giả ngó thấy nghỉ thầm rằng:



- May lắm may lắm, chắc thầy qua khỏi nước nầy! Ðể đợi mấy cậu ấy ngủ, mình mượn đỡ áo khăn, giả người tục qua thành mới đặng .



Xảy thấy Vương tiểu nhị bước ra nói rằng:



- Các ông ôi! Nhà buôn bán kẻ ra người vô việc ăn ở kẻ phải người quấy những áo khăn và đồ hành lý, phải gửi gìn cho kỹ càng .



Mấy người bộ hành nghe nói, chờ dậy tạ rằng:



- Ông quân nói phải lắm, chúng tôi rất cảm ơn. Song đi đường mỏi mệt chắc là ngủ mê, e rủi ro khón khổ! Vậy xin ông quân cất giùm cái gói hành lý và khăn áo, mai sẽ đưa lại chúng tôi.







Tiểu nhị y lời đem khăn áo vào phòng máng trên giá.



Còn Tôn Hành Giả nóng nảy, bay theo đậu giữa chổ móc khăn, thấy tiểu nhị trở ra đóng cửa song, tắt đèn rồi đi nghỉ.



Còn vợ tiểu nhị đương dổ hai đứa con, chúng nó cứ khóc hoài không nín! Phần thì vợ Tiểu nhị mắc vá quần áo rách rất nhiều, nên thức khuya lắm, Tôn Hành Giả nghĩ rằng:



- Nếu chờ vợ nó ngủ mà lấy áo khăn, chắc cửa thành đã đóng. Chỉ bằng làm phức cho mau.







Nghĩ rồi bay lại chụp ngọn đèn tắt, liền hóa ra con chuột kêu vài tiếng rồi hiện hình lấy áo khăn chạy ra.



Vợ Tiểu nhị hoảng hồn hoảng vía, kêu chồng mà nói rằng:



- Không xong, không xong! Chuột thành tinh lấy đồ chạy đó?



Tôn Hành Giả nói:



- Vương Tiểu Nhị, người đừng nghe lời vợ, ta chẳng phải là chuột thành tinh; ngươi chánh trực không làm khuất lấp. Ta thiệt là Tề Thiên đại thánh, theo bảo hộ Ðường Tăng đi thỉnh kinh. Nay ta mượn khăn áo bận đi qua khỏi cái thành nầy, rồi trả lại y số.



Nói rồi đằng vân bay mất.







Còn Tiểu nhị tánh nóng nảy, nghe vợ kêu liền dậy, lấy áo mà bận, rủi lộn nhằm cái quần, phần thì tối thui nên không thấy, nó ngỡ là cái áo xỏ tay hoài mà bận không đặng: Cứ lục đục trong buồng.







Khi ấy Tôn Hành Giả về chổ cũ.



Tam Tạng hỏi rằng:



- Ðồ đệ, qua nước Diệt Pháp đặng chăng?



Tôn Hành Giả để khăn áo xuống thưa rằng:



- Muốn qua nước Diệt Pháp thì đừng làm cách thầy chùa.
[«] 1186187188189190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net