• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Bát Giới nói:
- Cái đó khó gì! Không cạo đầu nửa năm, thì thành người tế tục.
Tôn Hành Giả nói:
- Có đâu chầy ngày như vậy, phải làm kẻ thế bây giờ.
Tam Tạng hỏi:
- Làm sao bây giờ?
Tôn Hành Giả nói:
- Trong thành tôi đã xem rồi, tuy vua Diệt Pháp vô đạo mặc lòng, song trong nước có khí tượng hiền lành lắm. Tôi mới khăn áo trong quán, chúng ta ăn mặc theo kẽ tục vào quán mà ngủ, qua canh tư chờ dậy cơm nước, đợi canh năm mở cửa thành sẽ đi; dầu có ai gặp mà bắt, thì ta nói là khâm sai, tuy vua Diệt Pháp cũng không lẽ cản trở, bề nào cũng phải cho đi.
Tam Tạng cũng cực chẳng đã, phải thay áo khăn theo thế thường.
Sa Tăng nói:
- Phải.
Hành Giả, Sa Tăng, Bát Giới cũng thay đổi như vậy .
Tôn Hành Giả nói:
- Lúc nầy phải dẹp bốn chữ: Sư phụ đồ đệ, kêu đỡ bằng anh em, kêu thầy bằng Ðường đại ca, tôi bằng Tôn Nhị, kêu Bát Giới bằng Trư Tam, kêu Sa Tăng bằng Sa Tứ tuy vậy mặc lòng, để một mình tôi nói chuyện, còn ai nấy cứ ừ hử mà thôi! Ðể tôi nói: Bốn anh em đi buôn ngựa, đi một tốp mười người, bốn anh em mình vào trước mướn phố sau sáu người khác sẽ dắt ngựa tời ở chung, chờ bàn hết ngựa sẽ trả tiền phố mà đi. Nhờ có con ngựa nầy làm cớ.
Tam Tạng cũng y lời.
Tôn Hành Giả dắt ba thầy trò đi ngang qua tiệm tiễu nhị, nghe bộ hành cãi lẩy người mất áo, kẻ nói mất khăn.
Tôn Hành Giả làm thinh đi thẳng tới.
Thấy phố kia còn mở cửa, Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Ðây có căn phố nào rảnh không, tôi mướn một căn mà ở?
Có bà già ở trong phố bước ra hỏi rằng:
- Tôi có vài căn phố không, xin bước vào đây đàm đạo.
Nói rồi sai một tên bạn ra dắt ngựa vào phố, rồi hối thắp đèn.
Tôn Hành Giả nói:
- Bóng trăng chiếu vào chỗ ốc lậu sáng như ban ngày, đừng thắp đèn vô ích!
Tên bạn bưng đèn đến, Tôn Hành Giả thổi liền!
Kế con đói đem bốn chén nước trà thiết đãi, bà chủ phố bước vô Tôn Hành Giả đón vóc bà ấy chừng năm mươi tám tuổi.
Bà ấy đứng dựa hỏi thăm rằng:
- Chẳng hay các ông ở đâu mà đến, đi buôn bán vật chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Chúng tôi ở phương bắc đến đây buôn ngựa?
Bà ấy hỏi rằng:
- Chẳng hay ông nào họ chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Ông nầy là Ðường đại ca, tôi là Tôn Nhị, người nầy là Trư tam, người kia Sa tử.
Bà ấy cười rằng:
- Bốn ông khác họ mà ở chung, bọn tôi đông lắm đi tới mười anh em, bốn đứa tôi đến mướn phố, mai sáu người ấy đem bầy ngựa vào đây, đợi bán hết ngựa mới về xứ.
Bà ấy hỏi:
- Bầy ngựa hết thảy bao nhiêu?
Tôn Hành Giả nói:
- Và lớn và nhỏ một trăm mốt, cũng như con ngựa nầy song khác màu sắc.
Bà ấy cười rằng:
- Tôn vị quan nhơn thiệt may lắm mới khiến đến phố tôi, nếu nhà khác chắc không dám chịu, bởi phố tôi rộng rãi, tàu ngựa không thiếu gì, cỏ và lúa cũng nhiều lắm, dẫu một răm mốt con ngựa cũng có tàuNguyên phố cũng có danh, vì chồng tôi họ Triệu, nay đã khuất rồi, nên họ kêu phố tôi là phố Triệu quả phụ, tôi đãi khách đã có danh. Lời xưa nói: Hàng chia cao thấp ba phân giá, khách chẳng gần xa một bậc người.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ba bực ấy xin cắt nghĩa cho rành.
Bà ấy nói:
- Bực thượng đủ năm thứ trái cây đủ năm món đồ nấu, hai ông ngồi một tiệc có đứa con gái hầu rượu cà xang, mỗi vị chụi năm chỉ bạc, là có phần tiền phòng ngủ rồi.
Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy cũng vừa lắm, xin cắt nghĩa bực chót ra thể nào.
Bà ấy nói:
- Bực chót rất hèn, tôi không dám nói.
Tôn Hành Giả:
- Có can chi mà ngại, xin cắt nghĩa cho chúng tôi rõ sẽ liệu sức mà dùng Bà ấy nói:
- Bực thứ ba thì cơm sẳn trong chảo, muốn dùng bao nhiêu thì xúc mà dùng, ngủ ở ngoài hiên sáng ngày trả tiền cơm bao nhiêu cũng đặng.
Bát Giới nói:
- Như vậy Lão Trư có phước lắm, xúc cơm ăn một bữa cho no rồi ngủ tại xó bếp cũng đặng.
Tôn Hành Giả nói:
- Chú nói cái gì lạ vậy? Cha chả, lại không đủ bạc mà dùng đồ bực thượng một bữa hay sao?
Bà ấy mừng rỡ bảo nấu trà ngon và làm thịt gà, thịt ngổng, dọn phụ thêm đồ uống rượu.
Tam Tạng nói nhỏ rằng:
- Bày đặt bực thượng nay họ bảo dọn đồ mặn mời ăn uống làm sao?
Tôn Hành Giả bước xuống lầu bảo rằng:
- Bữa nay chúng tôi ăn chay, đừng dọn đồ mặn. Vậy thì bây giờ dọn cơm chay cho tử tế, ta cũng trả tiền cho bực thường.
Bà ấy mừng rở bảo thôi việc sát sanh, lo dọn tiệc chay rất nên vén khéo.
Giây phút dọn cơm chay, bốn người ăn uống nữa bữa.
Xảy nghe tiếng khua lộp cộp.
Tôn Hành Giả hỏi chuyện chi rầm rầm?
Bà ấy nói:
- Trẻ nhỏ đem kiệu rước con ấy đến hầu rượu cho vui.
Tôn Hành Giả nói:
- Thôi thôi, bữa nay ăn chay, không lẽ làm như vậy và lại anh em chưa đủ mặt, để đem mai hội tề, sẽ thỉnh nàng ấy hầu rượu.
Bà ấy nói phải, truyền dẹp kiệu tức thì.
Khi ấy bốn thầy trò ăn uống rồi, chúng dọn dẹp xong xả, Tam Tạng hỏi nhỏ Hành Giả rằng:
- Bây giờ tình ngủ chỗ nào?
Tôn Hành Giả nói:
- Ngủ trên lầu cũng đặng.
Tam Tạng nói:
- Không tiện đâu, vì chúng ta mỏi mệt, nếu họ lên thấy lậu sự ra, chắc là bắt giải tôi đền phải khốn!
Tôn Hành Giả nói phải, liền bước ra dậm ván lầu đùng đùng.
Triệu quả phụ chạy lại hỏi rằng:
- Tôn quan nhơn nói chuyện chi?
Tôn Hành Giả hỏi:
- Bây giờ chúng tôi ngủ chỗ nào?
Triệu quả phụ nói:
- Ngủ trên lầu có cửa song mát mẻ lắm, vã lại không muỗi mòng .
Tôn Hành Giả nói:
- Ngủ không đặng đâu, bởi Trư tam quan có bịnh phát lảnh, Sa tứ quan lại sợ gió, Ðường đại ca muốn ngủ chộ cho thiệt tối đen, ý tôi cũng vậy.
Triệu quả phụ bước ra nha sau đứng than thở.
Con gái bà ấy bồng con lại an ủi rằng:
- Mẹ ôi! Tháng nầy tuy ế ẩm, song qua tháng mười sắp tới, việc sanh ý khá hơn, nghỉ nào mà than thở?
Triệu quả phụ nói:
- Không phải buồn việc sanh ý ế ẩm, hồi hôm đã có bốn người buôn ngựa mướn phố rồi, lại muốn ăn đồ nhứt, ngỡ là mình kiếm đặng tiền, ai dè nhằm bữa ăn chay, ngày mai ăn mặn, lạ chi không dọn đặng đồ hạng nhứt mà kiếm ít nhiều!
Triệu quả phụ nói:
- Lại còn một chuyện rất khó, bốn người ấy nó có bịnh, muốn ngủ chỗ nào cho kín đáo tối thui, nhắm lại chổ nào như vậy, chi bằng liều thí một bữa cơm không tiền bảo họ kiếm khách sạn mà ngủ!
Nàng ấy nói:
- Thưa mẹ, có chổ tối thui mà không gió nữa.
Triệu quả phụ hỏi:
- Chỗ nào?
Nàng ấy nói:
- Ông già hồi trước có đóng một cái tủ, bề cao ba thước, bề dài bảy thước, bề rộng bốn thước, dầu sáu bảy người nằm cũng đặng, đem bốn cậu mà liệm vào đó cho xong.
Triệu quả phụ cười rằng:
- Sợ họ không chụi ngộp, để hỏi thử coi thế nào như đặng thì xong lắm .
Khi ấy Triệu quả phụ bước lại trả lời rằng:
- Nhà tôi trống trơn, không chỗ nào chẳng gió, trừ ra có một cái tủ rộng và bịt bùng, xin mời vào đó mà ngủ?
Tôn Hành Giả nói:
- Xong lắm!
Triệu quả phụ sai gia tướng khiêng tủ ra, mở cửa rồi Bát Giới nhảy vô, Tôn Hành Giả dắt thầy vào, bảo Triệu quả phụ đóng cửa lại, và dắt buộc con ngựa dựa tủ cho chắc.
- Share on: