Ring ring
- 17-06-26 23h35'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:



Thừa Tướng nghe tin cũng bước vào khuyên giải.



Tiểu thơ nói:



- Phận đàn bà con gái thì một chồng đến thác mà thôi, chồng tôi nó bị Lưu Hồng nó giết đi, lẽ nào tôi theo nó, vì có thai nghén, liều mình e tuyệt tự của chồng, cùng chẳng đã phải thờ đứa oán, nay con tôi khôn lớn, cha bắt đặng đứa thù mà báo cừu, tôi còn mặt mũi nào mà ra mắt cha, thà liều mình mà đáp nghĩa họ Trần dưới chín suối!



Thừa Tướng nói:



- Con chẳng phải chê chồng mà bỏ tiết. Ấy là gặp biến, túng phải tùng quyền, nào có lỗi chi mà hổ thẹn .



Nói rồi cha con khóc òa.



Huyền Trang cũng khóc, Thừa tướng khuyên dỗ rằng:



- Thôi, hai mẹ con bây chẳng khóc làm chi hoài, nay bắt đứa thù rồi, để lo mà xử .



Xảy thấy quan Ðồng Tri bắt Lý Bưu giải tới; Thừa Tướng mừng lắm truyền dẫn đến pháp trường, đem Lưu Hồng và Lý Bưu ra mà khảo một trăm, chúng nó khai thiệt hết.



Thừa Tướng truyền lấy đinh đóng Lý Bưu trên lừa bằng cây mà lắt thịt (xử bá đao) rồi chém bêu đầu mà răn kẻ gian hùng, rồi dẫn Lưu Hồng tới khúc sông Trần Quang Nhụy năm trước, mổ lấy tim gan mà tế Quang Nhụy, đọc văn tế rồi đốt, ba người cả tiếng khóc òa.







Quỷ Dạ Xoa đem văn tế về dâng cho Long Vương, Long Vương xem rồi, sai Nguơn soái Trạnh mời hồn Quang Nhụy vào cung, Long Vương thấy mặt mừng mà nói rằng: - Mừng cho ông lắm! Nay có Phu nhân và Công tử với ông nhạc của ông, mổ gan tim Lưu Hồng tế ông tại mé sông cái, nay cho ông trái châu như ý và trái châu tẩu bàn với mười cây hàng tốt, một sợi đai ngọc và đưa ông về sum hiệp với vợ con . Hồn Quang Nhụy tạ ơn .



Long Vương sai Dạ Xoa đem thây Quang Nhụy lên mà huờn hồn lại.







Còn Tiểu thơ cúng rồi khóc than thảm thiết, vùng nhảy xuống sông, Huyền Trang nhảy theo kéo lại, ai nấy xúm lại khuyên giải, xảy thấy thây Quang Nhụy nổi lên tấp lại mé sông .



Tiểu thơ nhìn quả thây chồng, hối quân vớt lên ôm thây mà khóc lớn, ai nấy lấy làm lạ, áp lại mà coi.



Trần Quang Nhụy tỉnh lần, lồm cồm ngồi dậy, ai nấy hãi kinh lấy làm lạ!



Trần Quang Nhụy mở mắt thấy vợ và cha vợ, với sãi nhỏ đồng ngồi khóc bên mình, mới hỏi rằng:



- Làm cái gì lạ vậy?



Tiểu thơ nói hết tự sự cho chồng nghe, rồi hỏi thăm rằng:



- Chẳng hay vì cớ nào mà mình sống lại?



Quang Nhụy nghe rõ, liền tạ ơn cha vợ, và thuật chuyện cho vợ con nghe rằng:



- Nhờ thả cá vàng tại tiệm Vạn Hoa, chẳng ngờ là rồng sông ấy, khi thằng ăn cướp đánh chết mà xô thây xuống nước, nhờ vua rồng (Long Vương) ấy cứu ta, đến nay đưa lên và cho đai ngọc, hàng, châu, buộc vào lưng ta đó, không dè sinh con đã bây lớn, nhờ ơn cha đến báo cừu, chi xiết nỗi vui mừng, thiệt hết suy tới thạnh .



Ai nghe cũng mừng rỡ, Thừa Tướng truyền dọn tiệc mà đãi quan quân.







Bữa sau đồng kéo binh về, đi ngang tiệm Vạn Hoa, Trần Quang Nhụy truyền dừng binh, dắt con đi tìm mẹ.



Còn Trương Thị chiêm bao thấy cây khôn mà trổ bông, sáng ngày nghe quạ kêu inh ỏi sau hè, bèn nói rằng:



- Có khi cháu đà về đó .



Giây lâu thấy cho con Quang Nhụy vào lạy mừng tỏ hết mọi điều, níu nhau mà khóc, rồi tính nợ thượng niên trả tất, kẻ xe người ngựa về tới Trường An.



Ðến dinh rồi, hai vợ chồng dắt mẹ và con vào ra mắt Phu nhân trong phủ .



Phu nhân mừng rỡ dọn tiệc đãi đằng.



Thừa Tướng nói:



- Tiệc này là tiệc đoàn viên (sum hiệp) ăn uống cùng nhau hỉ hạ .







Bữa sau Thừa Tướng vào chầu, tâu rõ các việc, và xin cho Trần Quang Nhụy làm quan tại trào; vua Thái Tôn nhậm lời, phong Quang Nhụy làm Hàn lâm học sĩ, coi việc trong trào, phán rồi bãi chầu, ai về dinh nấy.







Huyền Trang về nhà lại cha mẹ, đem bạc tiền làm chùa lại, và đền ơn thầy xong, rồi về thăm không chịu ở thế, nên cha mẹ biểu vào chùa Hồng Phước mà tu cho gần . Huyền Trang đi tu rồi, sau Tiểu thơ ở nhà uống thuốc độc mà chết êm.



Chuyện ấy chẳng nói chi cho kỹ.


Hết Hồi 9 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 10




Hồi 10 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Long Vương phạm tội Thiên Tào

Ngụy Trưng gởi thơ Âm phủ


Bây giờ nói chuyện gần thành Trường An, có sông Kinh nước trong lắm, dựa mé sông có nhà ông chài là Trương Lão, gần rừng có nhà Lý Ðịnh là Ông Tiều, hai người ấy học giỏi mà không thi, cứ việc ngư tiều vui thú.



Ngày kia hai người uống rượu trong quán, rồi dắt nhau về; đi dọc đường Trương Lão nói với Lý địng rằng:



- Anh Lý, tôi nghĩ như vầy, kẻ giành danh vì danh bỏ mạng, người cướp lợi bỏ lợi liều mình, mang ơn vua như bọc rắn mà đi, ăn lộc chúa như tôm hùm mà nhủ, tính lại thua chúng ta hết thảy, non xanh nước biếc, thong thả thảnh thơi, lạc lẻo qua ngày, tuy không vinh mà khỏi nhục .



Lý Ðịnh nói:



- Anh Trương phân phải lắm, nhưng vậy mà nước biếc đó còn thua núi xanh đây . Trương Lão nói:



- Tôi lại e non nhơn không bằng nước trí .



Lý Ðịnh nói:



- Thôi, anh với tôi làm thơ liên vịnh thử nào, (thơ liên vịnh là mỗi người làm một câu nối nhau) .



Trương Lão nói:



- Như vậy hay lắm .







Liền ngâm trước như vầy:



Trương Lão ngâm: Thuyền xông dòng bích trong sương sớm



Lý Ðịnh ngâm: Nhà ở non xanh dựa bá tòng



Trương: Riêng mến bên cầu chiều nước nhảy



Lý: Rất ưa trên đảnh sáng mây đông,



Trương: Thuyền còn nằm ngữa xem hàng nhạn



Lý: Nẻo tắt đi ngang lóng tiếng hồng



Trương: Gánh lợi danh kia ta chẳng có



Lý: Biển dòng sông nọ tớ đành không,



Trương: Bên thuyền thường máng chài như gấm,



Lý: Trên đá năng mài búa tợ bông



Trương: Trăng rạng làu làu trăm cá ngóng.



Lý: Rừng sâu thăm thẳm một mình xông



Trương: Tôm nhiều đổ ruợu nàng say với



Lý: Củi thạnh thêm ve trẻ uống cùng



Trương: Ghe chở anh em nhiều thủy thủ



Lý: Tiệc vầy bậu bạn những sơn ông



Trương: Ðỗ thuyền đánh tữu kêu thêm chén



Lý: Dẹp búa làm banh hối họ chung



Trương: Sắc nước pha trà, trà đẹp miệng



Lý: Ðào non nấu cháo, cháo no lòng



Trương: Lánh đời lui bước làm câm điếc



Lý: Dấu nọ chôn tên giả dại khùng.







Trương Lão nói:



- Tôi nãy giờ làm hổn ngâm trước, nay nhường lại cho anh làm đầu thử nào!



Lý Ðịnh nói:



- Lẽ thường trên núi dưới sông. Tôi làm đầu thuận lắm .







Lý Ðịnh ngâm: Non núi trăng gió dạo chơi đừng lẳn khứ



Trương Lão ngâm: Biển hồ qua lại nước trong xanh



Lý: Thảnh thơi có số đà vui vẻ



Trương: Phải quấy không nghe cũng thái bình



Lý: Xem nguyệt ta nằm lều cỏ rách,



Trương: Che mưa mình máng áo tơi lành,



Lý: Tánh ưa tòng trước nên danh tốt



Trương: Ý đẹp cò le kết bạn thanh



Lý: Trong dạ không mơ cầu lợi lộc



Trương: Ngoài tai chẳng hứng tiếng tranh hành



Lý: Xuân sang nhắm liễu theo đường lộ



Trương: Hè đến xem sen dựa mé kinh



Lý: Sương xuống gà sung dầu xáo luộc



Trương: Cúc đơm cua mập mặt nham canh



Lý: Bóng xây ngủ nướng nằm nhừ tử



Trương: Trời lặng lăn quay uốn ấp sanh



Lý: Tám tiết non cao như lão cụi



Trương: Bốn mùa sông rộng thể ông Hoành



Lý: Rầu người gánh cuổi ham thi khóa



Trương: Ưa kẻ gieo câu lánh thị thành



Lý: Ngoài ngỏ bông rừng thơm phưng phức



Trương: Trước thuyền nước biển nhảy minh minh



Lý: Ba công chẳng đổi lưỡi rìu nguyệt



Trương: Muôn lượng không buông miệng lưới kình.
[«] 11920212223190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net