Polaroid
- 18-06-26 05h28'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:


- Pháp sư đương giảng kinh, bị hai thầy chùa lát ở đâu, vô kéo xuống giàn cãi lẫy . Vua dạy bắt vào, hai sãi đứng trơ trơ không bái, ngước mặt mà nói rằng:



- Bệ Hạ hỏi tôi chuyện chi đó?



Vua hỏi:



- Phải hai thầy bán áo hôm trước không?



Hai thầy nói:



- Phải .



Vua phán rằng:



- Thầy đi coi giảng kinh, thì vào mà dùng đồ lợt, sao lại cãi lẽ với Pháp sư?



Quan Âm nói:



- Pháp sư của Bệ Hạ tụng kinh thấp quá chừng, siêu độ hồn sao nỗi, tôi có ba tạng kinh cao của Phật Tổ, độ mới nỗi vong .



Vua mừng hỏi:



- Kinh cao ấy ở đâu?



Quan Âm nói:



- Ở tại chùa Lôi Âm, bên Tây Phương nước Thiên Trúc, là kinh của Phật Tổ, hay trừ tai nạn, lại độ vong hồn .



Vua nói lên giàn ngồi giảng, Quan Âm và Huệ Ngạn đồng bước lên giàn, rồi đằng vân lên nửa lừng, hiện hình Quan Âm Bồ Tát, tay cầm bình dương liễu còn Huệ Ngạn cầm gậy sắt đứng hầu, vua tôi và các sãi đều thất kinh, rùng rùng quỳ lạy đồng niệm: Nam mô Quan Thế Âm bồ tát vang trời, vua truyền thợ vẽ họa hình, họa vừa rồi Quan Âm và Mộc Tra biến mất, sa xuống một lá thiệp, trên đề chữ như vầy:



Tỏ cùng chúa Ðại Ðàng,

Kinh tại cảng Tây Phang

Dặm đã xa mười vạn,

Ðường thêm lẻ tám ngàn

Kinh cao về nước cả,

Hồn qủy khỏi thành can

Ai có công đi thỉnh,

Ngày sau hóa Phật vàng.



Vua xem lá thiệp rồi, truyền các thầy chùa dẹp đám, đợi thỉnh cao tăng về tới, rồi sẽ làm chay.



Lại phán hỏi các sãi rằng:



- Ai chịu đi qua Tây phuơng mà thỉnh kinh cao cho trẫm?



Hỏi vừa dứt tiếng, Pháp sư quỳ tâu rằng:



- Tôi tuy dở, xin tình nguyện đi thỉnh kinh cao, đặng cầu khẩn cho giang san bền bỉ . Vua nghe mừng lắm, đỡ Huyền Trang dậy mà phán rằng:



- Pháp sư có lòng trung nghĩa, , Trẫm xin gá tiếng anh em .



Nói rồi lạy Huyền Trang bốn lạy mà kêu bằng Ngự đệ là thầy thánh.



Huyền Trang cũng lạy đáp, mà nói rằng:



- Tôi có tài đức chi, mà Bệ Hạ đãi tôi quá lẽ, tôi hết lòng hết sức, đi cho tới Tây Phương mà thỉnh, nếu thỉnh không đặng kinh, chết thì chịu chớ không hề trở lại, bằng tôi nói dối, phải đọa địa ngục chung thân .



Lại thắp hương thề trước bàn, xin Phật làm chứng, vua Thái Tôn mừng rỡ phán rằng: - Ðể Trẫm về cung viết điệp (giấy) cấp cho Ngự đệ, tới nước nào trình điệp ấy, thì nước đó cũng phải cho đi, đợi chọn ngày lành, Trẫm sẽ đưa Ngự đệ .



Nói rồi từ giã về cung.



Còn Huyền Trang trở về chùa Hồng Phước, các sãi hay tin ấy can rằng:



- Thầy ôi! Nghe người đồn đường qua Tây Phương nhiều hùm beo yêu quỷ, sợ đi đặng chớ về không đặng đó thầy à .



Huyền Trang nói:



- Tôi đã thề rồi, không thỉnh kinh về, thì đọa địa ngục; đường đi tăm tăm mù mù, khong biết chừng lành dữ; cách đôi ba năm, hoặc năm bảy năm chi đó, coi chừng mấy cây tòng trước cửa núi, trở ngọn qua đông thì ta về đó, nếu không vậy thì các ngươi đừng trông đợi làm chi, các trò nên nhớ .



Bữa sau vua lâm triều, đủ mặt văn võ. Truyền viết điệp thông hành, đóng ấn xong xả. Quan Khâm thiên giám tâu rằng:



- Nay nhằm ngày nhân chuyên, xuất hành tốt lắm .



Kế quan coi cửa vào tâu rằng:



- Có Ngự đệ Pháp sư vào ra mắt .



Vua vời vào điện mà phán rằng:



- Ngự đệ ôi. Ngày nay xuất hành tốt lắm, Trẫm cấp điệp thông hành và cho cái bình bát vàng, đem theo mà dùng, lại cấp theo hai tên tùng giả, và một con ngựa kim mà đỡ chân .



Huyền Trang lạy tạ ơn, vua và các quan đưa tới ải, còn các sãi ở chùa Hồng Phước, đem quần áo theo đưa.



Vua Thái Tôn hỏi:



- Ngự đệ hiệu chi?



Huyền Trang tâu rằng:



- Tôi là nguời tu hành, không dám xưng hiệu .



Thái Tôn nói:



- Trẫm nghe Quan Âm nói bên Tây Phương có kinh Tam Tạng (3 tạng) đặt hiệu cho Ngự đệ là Tam Tạng đành không .



Nói rồi đưa chén rượu, Huyền Trang lạy tạ, rồi bưng chén rượu mà tâu rằng:



- Bệ Hạ cho hiệu hay lắm, còn rượu này luật chùa cấm nhặt thuở nay, tôi chẳng dám dùng .



Vua phán rằng:



- Ngày nay chẳng phải như ngày thường, vả lại là rượu nước dừa nữa. Ngự đệ uống một chén là nhậm lễ Trẫm đưa .



Nói rồi cúi xuống hốt bụi cát mà búng vô chén rượu.



Tam Tạng không hiểu ý gì cúi đầu ngẫm nghĩ.



Vua cười mà hỏi rằng:



- Ngự đệ đi chừng nào về?



Tam Tạng nói:



- Chừng lối ba năm thì tôi về tới .



Vua phán rằng:



- Lâu năm chày tháng, dặm hẳn đường xa, ngự đệ uống chén rượu nầy là:



Thà mến đất xứ mình một nắm,

Chớ tham vàng nước khác ngàn cân.



Tam Tạng nghe rồi, mới nghĩ ra sự búng cát vô rượu, uống cạn chén tức thì.



Vua Thái Tôn từ giả về cung; còn Tam Tạng lên yên giục ngựa.


Hết Hồi 12 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 13




Hồi 13 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Nơi Hổ huyệt, Kim Tinh cứu nạn

Lưu Gia Trang, Tam Tạng tụng kinh


Nói về Tam Tạng từ ngày mười hai tháng chín, niên hiệu Trinh Quang năm thứ mười ba.



Vua Ðường Thái Tôn và các quan văn võ đồng đưa thầy Tam Tạng ra khỏi ải Trường An, rồi vua quan giả từ trở về.







Còn thầy Tam Tạng lên yên thẳng tới, hai tên tùng giả đi theo; người chẳng cho nghỉ chân, ngựa không dừng vó, mặt trời chen lặn, ghé vào chùa Pháp Vân.



Năm trăm sãi trong chùa Pháp Vân đồng ra nghinh tiếp vào đãi đằng trà nước, lại mời dùng cơm chay, ăn uống xong rồi, các sãi hỏi thăm sau trước.



Tam Tạng thuật chuyện:



- Vâng lệnh Hoàng đế, qua Tây Phương mà thỉnh kinh cao .



Mấy trăm sãi đều lắc đầu, kẻ nói:



- Ðường xa biển rộng khó đi, người rằng: Sợ yêu núi cọp rừng hay đón.



Tam Tạng làm thinh không nói, cứ gật đầu mà chỉ cái tim mình, các sãi lấy làm lạ mà hỏi rằng:



- Chẳng hay thầy ra dấu chi đó?



Tam Tạng nói:



- Lòng tưởng Phật thì có Phật, tánh sợ ma thì gặp ma, tôi thề tại chùa Hóa Sanh, làm sao cũng hết lòng mới đặng, quyết đến Tây Phương lạy Phật, xin đem kinh kệ về chùa, trước cầu hoàng đế vững bền, sau độ oan hồn siêu rỗi .



Các sãi nghe nói đều khen ngợi.







Qua ngày sau cơm nước xong rồi, Tam Tạng mặc áo Cà sa mà lạy Phật, vái rằng: - Tôi là Trần Huyền Trang, đi thỉnh kinh Tây độ, bởi xác phàm mắt thịt, nên không biết Phật sống ra thể nào! Ðệ tử nguyện lời này; từ rày sắp sau, thấy cốt Phật thì lạy hoài, gặp tháp chùa thì quét mãi, xin Phật từ bi hỉ xả cho tôi nạn khỏi tai qua, nhẹ gót tới Tây Phương thỉnh kinh về Ðông độ .



Lạy rồi bước xuống, giã từ các sãi mà đi.



Một thầy giục ngựa thẳng xông, hai tới mau chân dong ruỗi.



Tháng chín trời thu lạnh lẻo, đi ít ngày tới xứ Cũng châu.







Quan trong thành Cũng châu, ra rước vào thiết đãi.



Sáng dậy giả từ đi nữa, đói thì ăn, khát thì uống, tối thì nghỉ, sáng thì đi, hèn lâu mới tới ải chót, gọi là Hà châu vệ.



Quan Tổng binh trấn ải ấy, cùng các sãi tiếp nghinh, rước về ngủ tại chùa Phước Nguyên.



Tam Tạng nghe gà gáy canh tư, tưởng đâu gần sáng. Có một thầy nóng việc, làm hai tớ cực thân, thầy trò kiếu các sãi ra đi, thấy trăng rạng làu làu, sương sa phay pháy. Ði chừng vài mươi dặm, đà bặt mối đường mòn, núi cao trước mặt chần vần, phải vạch cỏ lần hồi đi tới, đêm hôm tăm tối đường xá gập ghềnh, không có ai mà hỏi thăm đàng, cứ nhắm hướng Tây đi mãi.



Thầy trò đi tầm quấn, cùng nhau sụp xuống một cái hầm!



Nghe tiếng kêu lớn rằng:



- Bắt nó đem đây cho mau .



Ba thầy trò nghe qua mất vía, xảy đâu gió tới ào ào, có năm sáu chục yêu con, xách cổ thầy trò đem nạp.
[«] 12728293031190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net