Old school Easter eggs.
- 18-06-26 06h51'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:

Tam Tạng chắp tay nói:



- Tôi giữ gìn ngũ giới không hề nói dối bao giờ, ăn chay hồ mẹ mới sanh, chẳng dám dùng đồ mặn.



Lư Bá Khâm nghe nói ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi thưa rằng:



- Tôi tự bé tới lớn, không từng việc ăn chay, nói vậy tôi mời lỡ thầy, chẳng không nên lắm! Xin nói vạt chay cho rõ, đặng tôi dọn cho thầy dùng.



Tam Tạng nói:



- Muối với cơm cũng đặng, đừng có kiếm vật chi .



Lưu Bá Khâm hỏi:



- Muối không phải đồ mặn sao thầy?



Mẹ Bá Khâm nghe hỏi, kêu con mà biểu rằng:



- Con ôi! Mẹ có sắm đồ chay, biểu vợ con ra mà nấu .



Vợ Bá Khâm bước lại, bà mẹ dặn đành rành. Liền luột rau dọn cơm, sắp dọn trên bàn tử tế. Mời thầy dùng đở dạ, Tam Tạng ngồi lại, niệm kinh cúng cơm rồi mới cầm đũa mà ăm.



Bá Khâm múc thịt hầm đem lại, kẻ ăn chay người ăn mặn; chủ dùng thịt khách dùng rau, ăn uống đàng hoàn, nước nôi xong xả.







Ðêm ấy Tam Tạng nằm như chết, ngủ trừ bì tới sáng không hay.



Bữa sau dọn cơm chay kêu thầy dậy đãi đặng tử tế, rồi cầu thầy tụng kinh siêu độ cho cha mình.



Tam Tạng rửa tay rửa mặt rồi, đứng thắp hương bái Phật, nội nhà đồng quì lạy, thầy đốt sớ tụng kinh, công việc xong rồi, mặt trời chen lặn, ngủ một đêm thức dậy, vợ Bá Khâm nói với chồng rằng:



- Hồi hôm tôi thấy cha về, nói bấy lâu mắc tội, ở dưới địa ngục không đặng đầu thai, nay nhờ Hòa Thượng tụng kinh nên tiêu hết tội, vua Diêm vương cho đầu thai tử tế, làm con cháu nhà giàu, chúng bây phải tạ ơn thầy, chẳng nên làm dối trá, tôi giựt mình thức dậy mới hay giấc chiêm bao .



Lưu Bá Khâm nói:



- Vía ta hồi khuya cũng thấy như vậy, không phải mộng mị, hãy thưa lại cho mẹ rõ mà mừng."



Bà mẹ Bá Khâm đang ngồi, thấy dâu con thuật chuyện, mẹ Bá Khâm nói rằng:



- Hồi khuya ta cũng thấy điềm ấy .



Mẹ con mừng rỡ cười vang, kêu trẻ dậy tức thì. Hối dọn cơm cho sớm, bà mẹ nói với Tam Tạng rằng:



- Bạch Hòa Thượng! Nhờ tụng kinh siêu độ, vong hồn mới đặng đầu thai, chúng tôi xin lạy tạ ơn, không biết lấy chi đáp nghĩa .



Tam Tạng nói:



- Tôi cứ theo phép Phật, tụng kinh siêu độ mà thôi, đừng lạy tạ mà chi, linh tại chủ chứ tôi không giỏi .



Lư Bá Khâm nói:



- Ba mẹ con tôi thấy chiêm bao như một, nhờ kinh thầy nên vong đặng đầu thai . Tam Tạng nghe rõ mừng rằng:



- Ấy là phước chủ chớ tôi không có tài chi, cũng nhờ kinh Phật hiển linh, lại với lòng người thành kính .



Lưu Bá Khâm để bạc, rằng tôi công đức cho thầy. Tam Tạng từ rằng:



- Tôi là thầy sãi, không lãnh bạc làm chi, như tưởng tình đưa ít dặm đường, hơn làm lễ tạ ngàn lượng bạc .



Lưu Bá Khâm hối vợ dọn cơm nước đãi thầy, rồi sửa soạn gói cơm khô, lại dắt ngựa cho ăn cho uống, kêu ba bốn đứa đầy tớ vác mác thông cầm chỉa theo mình. Tam Tạng giã từ, lên yên giục ngựa.



Bá Khâm với gia tướng theo đưa đón trước sau, đi trọn nữa ngày, ngó thấy núi cao chớn chở.



Ði một đỗi nữa, Bá Khâm nói với Tam Tạng rằng:



- Bạch Hòa Thượng, cứ đường này đi tới, chúng tôi xin kiếu trở về .



Tam Tạng nghe nói thất kinh hồn vía, xuống ngựa năn nỉ với Bá Khâm rằng:



- Xin Thái Bảo làm ơn rán đưa tôi một đỗi nữa .



Bá Khâm nói:



- Bởi Hòa Thượng chưa rõ, tôi xin bạch lại cho rành, núi nầy cao lớn hơn ác núi, gọi là Lưỡng Giới Sơn. Nửa bên Ðông nầy, về ranh đất Ðại Ðường, phía bên Tây thuộc về nước Ðác Ðác. Cọp phía bển dữ quá, nó không kể đến tôi. Phải chi dám đi ngang, tôi cũng đưa thầy ít bữa .



Tam Tạng nghe nói sửng sốt, nắm tay níu áo Bá Khâm, giọt lụy chứa chan, khó liệu bề lui tới.



Hai người đang dục dặc, xảy nghe tiếng kêu dưới chân núi vang trời:



- Cha chả là may! Thầy tôi đà đi tới .



Tam Tạng nghe tiến kêu như sấm, bắt mọc óc cùng mình.



Lưu Bá Khâm không biết ai kêu, đứng lóng tai nghe thử.


Hết Hồi 13 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 14




Hồi 14 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Núi Lưỡng giới, thần hầu thoát nạn

Ðường Tây Phương, thầy tớ băng ngàn


Khi ấy Tam Tạng và Lưu Bá Khâm đương đứng ngẩn ngơ, lại nghe kêu nữa rằng: - Thầy ta đà tới đó .



Mấy đứa đầu tớ nói:



- Tiếng kêu lớn đó chắc là con vượn già trong hộp đá dưới chân núi .



Lưu Bá Khâm nói:



- Phải đó, phải đó .



Tam Tạng hỏi:



- Sự tích con Vượn già làm sao mà ở trong hộp đá?



Lưu Bá Khâm nói:



- Hòn núi nầy khi trước gọi là núi Ngũ Hành Sơn. Bởi vua Ðường đánh Tây liêu rồi cải tên lại là núi Lưỡng giới, ông già bà cả nói lại lúc Vương Mãng soán nhà Hớn, thì hòn núi nầy ở trên trời rơi xuống đây, đè một con vượn thần dưới chân non, nằm trong hộp đá. Nghe đồn có thánh thần ở giữ, cho nó ăn sắt cục, và uống nước đồng, chịu đựng năm trăm năm, đến giờ còn sống, cho nên tiếng kêu dưới chân nó, chắc là con Vượn già. Không hệ gì đâu, thầy đi với tôi mà coi thử .



Tam Tạng nghe lời đi tới chân núi, chừng ba bốn dặm đuờng. Thấy con khỉ đột nằm trong hộp đá ló cổ ra thò tay ngoắt mà hỏi rằng:



- Sao thầy trễ bây giờ mới đến? Thầy tới đây xong lắm, xin làm phước cứu tôi ra, tôi theo thây tới tây phương thỉnh kinh về Ðông Ðộ .



Tam Tạng ngó thấy con khỉ ấy mỏ dài mặt trơn, mắt lửa tròng vàng. Cây mọc trong tai, mốc đơm trên trán.







Ấy là:



Ðầu xem hết tóc um sùm cỏ,



Mép thấy không râu xụ xộp rêu.







Lưu Bá Khâm dạn lắm, nhổ dùm cây cỏ rong rêu.



Khỉ ấy nói rằng:



- Xin chú làm ơn mời hòa thượng lại tôi nói chuyện .



Tam Tạng nghe nói, bước tới hỏi rằng :



- Ngươi kêu ta làm chi đó?



Khỉ ấy hỏi:



- Thầy phải Hòa Thượng đi thỉnh kinh chăng?



Tam Tạng nói:



- Ta vâng lệnh vua Ðường, đi thỉnh kinh Tây độ, mà người hỏi làm chi?



Khỉ ấy nói rằng:



- Tôi là Tề Thiên Ðại Thánh, năm trăm năm trước đánh trời, bị Như Lai đè cổ xuống đây, nghỉ tội mình cũng đáng, khi ấy Quan Âm Bồ Tát đi tìm kẻ thỉnh kinh, ngài ghé thăm tôi hồi lâu, tôi cầu khẩn ngài cứu giúp, Quan Âm dặn tôi rằng: "Ðợi thầy thỉnh kinh tới cứu tôi rồi theo làm đệ tử đến Tây Phương. Tôi bấy lâu hằng trông, thầy bây giờ mới đến!



Tam Tạng nghe qua mừng lắm, nói rằng:



- Ngươi đã chịu hồi tâm, ta cũng muốn làm phước. Ngặt không riều búa, biết cứu làm sao?



Ðại Thánh nói:



- Không cần rìu búa làm chi. Có sáu chữ bùa dán tại trân chóp núi, xin thầy gỡ lá bùa ấy, thì tôi chờ dậy mà thôi .



Tam Tạng day lại nói với Bá Khâm rằng:



- Vậy thời Thái Bảo đi lên chót núi với tôi .



Lưu Bá Khâm nói:



- Biết thiệt hay không mà đi cho mệt .



Ðại Thánh nghe nổi nóng nói lớn rằng:



- Tôi nói thiệt tình, không phải dối trá .



Lưu Bá Khâm dắt Tam Tạng vịn đá trèo non đi một hồi lâu, mới tới trên chót núi.



Ngó thấy hào quang muôn ngọn, hơi ấm ngàn trùng, có một tấm đá vuông, trên dán bùa Lục tự, là câu: Án, ma, ni, bác, di, hồng, sáu chữ bạc bằng vàng.



Tam Tạng quỳ lạy vái rằng:



- Ðệ tử là Trần Huyền Trang, vâng lệnh chúa đi cầu kinh về Ðông Ðộ, phải phần tôi gỡ bùa Lục tự mà cứu thần hầu, thì xin cho như lời, đặng dùng người bảo hộ. Nếu nó quen thói dữ mà gạt kẻ tu hành, xin Phật Tổ hiển linh, cho gỡ lá bùa không đặng . Vái lạy rồi đưa tay nhẹ nhẹ, mà gỡ lá bùa, xảy có trận gió thơm, thổi lá bùa vàng lên mây bạc, nghe tiếng nói thinh không rằng:



- Ta là thần giữ gìn Ðại Thánh, nay đà mãn hạn, ta đem bùa dâng lại Như Lai .



Tam Tạng và Lưu Bá Khâm nghe nói thất kinh liền dạy, rồi leo xuống nói, lại gần hộp đá dựa chân non.


[«] 12930313233190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net