Polaroid
- 18-06-26 14h44'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:

- Cha ôi! Con ở trong nầy .



Tôn Hành Giả nheo con mắt mà xem, ngó thấy nàng ấy: Vóc liễu gầy mòn, tóc tai dã dượi, đi bộ tướng ngã xiêu ngã tó, ra níu cha khóc vắn khóc dài.



Tôn Hành Giả nói:



- Nín cho tôi hỏi nào, vậy chớ con yêu đi đâu vắng?



Túy Lan thưa rằng:



- Nó đi theo gió theo mây, không biết đâu mà nói. Bởi nó biết cha tôi muốn bắt, khuya mới về, gần sáng thời đi .



Tôn Hành Giả bảo rằng:



- Thôi hai cha con ra ngoài nói chuyện, để cho tôi hờm nó trong nầy .



Cao Thái Công nghe nói vui mừng, dắt con ra nhà trước.







Còn Tôn Hành Giả làm phép biến ra nàng Túy Lan, rồi đóng cửa phòng ngồi trên giường mà đợi.



Giây lâu nghe gió thổi ù ù ở xa ùng tới, xảy thấy yêu tính hiện xuống, mình người, mà đầu heo, tai lớn mỏ dài, mặt đen lông vắn.



Tôn Hành Giả xem thấy cười thầm nằm xuống giả đau, rên hoài rên hũy.



Con yêu ấy xốc vào ôm đại kề miệng muốn hun.



Tôn Hành Giả nắm mỏ bạt tai, xô nhào đầu xuống đất.



Con yêu ấy lồm cồm chờ dậy, vịn giường mà hỏi rằng:



- Bữa nay mình làm gì lạ vậy? Thế giận tôi về trễ hay sao?



Tôn Hành Giả nói:



- Ai hờn giận giống gì, đều bữa nay trong dạ chẳng vui, mình hãy cổi áo ra mà ngủ . Con yêu ấy không hiểu cớ gì, cũng nghe lời cổi áo tức thì.



Tôn Hành Giả lên ngồi trên thùng, giả đò đi tiểu.



Con yêu ấy thấy vậy lên giường nằm ngửa một mình.



Tôn Hành Giả ngồi thở ra mà than rằng:



- Mình thiệt là may phước lắm!



Con yêu ấy hỏi rằng:



- Mình giận tôi chuyện gì, mà nói tôi là may phước? Từ khi tôi tới làm rễ cố công, tuy ba miếng cơm rau, chớ cũng nhiều công mệt mỏi. Lớp lập vườn, lớp làm ruộng, sanh lợi biết bao nhiêu? Bây giờ lúa đựng mấy bồ, trái cây đủ thứ, cơm nàng ăn áo nàng mặc cũng là công khó của tôi, như vậy còn chưa bằng lòng, không biết làm sao nữa mới vừa ý! Chuyện gì mà than thở? Nói tôi may phước làm sao?



Tôn Hành Giả nói:



- Tôi không phải nói như vậy đâu, xin đừng nghi dạ. Bởi vì nay cha mẹ muốn phá cửa phá nhà, mắng nhỏ, mắng to, liệng gạch liệng ngói, và mắng nhiềc tôi rằng: "Có một thằng chồng không nên thân, tuồng mặt như heo, không biết lễ nghĩa. Ðồ không căn cước, chẳng có họ tên, lại làm yêu làm tinh, phá làng phá xóm. Thiên hạ chê cười xấu hổ. Họ lại nói rằng: Con gái như tiên mà kén nhằm thằng rễ quỷ . Bởi tôi bị lời ăn tiếng nói, đà tím ruột bầm gan, mình đi khỏi không nghe, mới thiệt là may phước". Con yêu ấy nói rằng:



- Ta cũng xấu trai một chút, nhờ được trường thọ hơn người. Muốn lịch sự lại khó gì, mình cũng nhớ hình ta như trước! Hồi ban đầu ta tới nôi, cha mẹ cũng đành, làm con rễ đã ba năm, bây giờ lại nói nầy nói nọ, xin nàng nghĩ thử, coi lỗi tại ai? Còn nói ta không căn cước làm sao? Ta là người ở núi Phước lăng, tại động Vân san ta lấy hình thù làm họ, nên xưng họ Trư tên là Cang Liệp. Nếu cha mẹ nàng có hỏi nữa, cứ trả lời như vậy thì xong .



Tôn Hành Giả nói rằng:



- Nói cho mà hay: Cha mẹ rước Pháp sư tới bắt mình đó .



Con yêu ấy cười rằng:



- Mặc ý rước mấy chục Pháp sư thì rước, không ai sợ lệnh gì đâu. Ta có phép thiên cang biến hóa ba mươi sáu cách, lại có đinh ba vật báu, là cây cào cỏ chín răng. Bừa cả trăm mẫu mộng còn đặng thay, huống chi đập mấy chục lão thầy mà không chết, dầu cha thiệt có lòng cầu khẩn, mà thỉnh đặng Ðảng Ma tổ sư, ngài là người quen biết với ta lẽ làm điều thiệt hại .



Tôn Hành Giả nói rằng:



- Nghe nói rước ông họ Tôn, là ông Tề Thiên đại thánh, năm trăm năm trước làm loạn cung trời. Tôi nghe đã rõ ràng, nói cho mình hay trước .



Con yêu ấy nghe nói, hoảng hồn hoảng vía, nhăn mặt nhăm mày, le lưỡi mà than rằng:



- Nếu vậy thời hết kể vợ chồng, thôi mình ở tôi đi về động .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Chuyện gì mà gấp dữ vậy?



Con yêu nói:



- Mình không biết, chớ con khỉ đột đó là Bật Mã Ôn. Ðời xưa nó dám phá trời, mấy ông thần chạy mặt, nếu đánh không lại nó, thì mình phải hư danh .



Nói rồi giựt áo bận vào, mở cửa đâm đầu chạy dại.







Tôn Hành Giả rượt theo kéo áo, hiện hình mà hét rằng:



- Thằng yêu nầy chạy đi đâu? Coi thử ai đây cho biết .



Con yêu ngó ngoái lại, thấy hình như khỉ đột, thất kinh xé áo chạy vuột ra mình trần trụi trụi.



Tôn Hành Giả rượt theo mà bắt.



Con yêu hóa lửa, bay về núi Phước Lăng.



Tôn Hành Giả đằng vân theo riết, và kêu lớn rằng:



- Ðố mầy chạy đâu cho khỏi tao. Mầy lên trời, thì tao theo thấu cung Ðẩu ngưu, mầy xuống đất tao rượt tới thành Uổng Tử .







Ấy là:



Quen biết dối, không quen biết thiệt,



Nợ duyên chơi, chẳng nợ duyên đời.


Hết Hồi 18 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 19




Hồi 19 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Vân San động, Ngộ Không thâu Bát Giới

Phù đồ sơn, Tam Tạng gặp Thiền sư


Con yêu hóa lửa hồng bay trước.



Ðại Thánh nương mây bạc theo sau.



Ðến hòn núi cao yêu quái biến hình vào động, lấy cào sắt chín răng cự .



Hành Giả hét lớn hỏi rằng:



- Ngươi có tài chi đó, ở đâu mà biết tên ta? Hãy cứ thiệt khai ngay, thì ta dung toàn mạng .



Con yêu ấy nói:



- Ngươi muốn biết tài nghề và căn cước của ta, thì lóng tai mà nghe cho rõ. Nghe ta nói:



Tánh ta hay làm biếng. Ham chơi chẳng học hành



Gặp tiên trao chánh đạo, Truyền phép dạy đơn kinh



Chức Ngân Hà Nguơn soái, Phong Tổng đốc thủy binh



Nhóm bàn đạo nườm nượp, Uống ngự tửu huỳnh huỳnh



Ði lạc vào cung nguyệt, Sanh ẹo chọc nàng Quỳnh



Ngọc Hoàng giận bắt tội, đày ra khỏi Thiên đình



Ðầu thai không nhằm nẻo, Lợn rừng có chữa sinh



Lấy theo hình làm họ, Trư cang Liệp thị danh.







Hành Giả nghe nói đáp rằng:



- Nói vậy ngươi là Thiên Bồng nguyên soái, thuộc về Hạ giới thủy thần. Nên biết hiệu Lão Tôn cũng phải .



Con quái ấy xì một tiếng rồi nói rằng:



- Ngươi là Bật Mã Ôn, năm trước nghịch thiên, báo ta chịu khổ; ngày nay ỷ thế, còn tới làm ngang. Ta đập một đinh ba cho đáng kiếp .



Nói rồi đập liền Hành Giả đưa thiết bảng ra đở, hai người đánh trong núi ban đêm.







Từ canh hai cho đến mặt trời mọc, con quái ấy đánh không lại Ngộ Không, liền hóa gió bay về động.



Hành Giả cũng hóa gió bay nhanh như chớp.



Tới cửa động thấy ngoài cửa có một tấm bia, trên bia đề ba chữ rằng: "Vân San động".



Hành Giả không biết làm sao mà vào đặng , sợ thầy trông phải trở về.







Khi ấy Cao Lão đang ngồi với Tam Tạng, trông Ngộ Không về nói lẽ nào , kế Hành Giả về thuật các chuyện, rồi nói với Cao Lão rằng:



- Người ấy chẳng phải là yêu, ấy là Thiên Bồng nguyên soái mắc đọa. Rủi đầu thai nhằm heo rừng nái nên diện mạo xấu xa. Y có nói với tôi rằng: "Tuy ăn cơm uống nước của ông, chớ làm ruộng lập vườn đủ rồi. Giúp việc nhà thì có, chẳng hề làm hại con ông. Ðặng chàng rễ như vậy là có phước, ông còn xua đuổi làm chi?



Cao Lão nói:



- Tuy chẳng hại con tôi mặc lòng mà tiếng tăm không tốt. Họ cứ nói ông Cao Lão có rễ yêu quái, lẽ nào tôi chịu nổi hay sao?



Tam Tạng nói:



- Ngộ Không, ngươi đã đánh với nó, rán mà dứt việc cho rồi, có lẽ nào nửa chừng mà thôi sao đặng?



Hành Giả nói:



- Phải phải, để tôi đi bắt nó, đem về cho các ông coi .



Nói rồi biền mất.







Bây giờ Hành Giả nhảy đến trước cửa động đập phá cửa tan hoang và mắng rằng: - Ðồ chúng khiêng, loài ăn cám, mau ra mà đánh với Lão Tôn .



Con quái ấy đương ngáy pho pho, nghe phá cửa giật mình thức dậy, lại thấy nói khích, giận vác cào cỏ ra cửa động mắng rằng:
[«] 14041424344190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net