Duck hunt
- 19-06-26 01h30'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:








Khi ấy Tam Tạng ngó thấy khen rằng:



- Ðây gần tới cảnh Tây Phương nên ông già đã khòm, còn lần chuổi hột .



Bát Giới nói:



- Thầy ôi! Ðừng có khen. Ấy là nhân mạng đó .



Tam Tạng hỏi:



- Nhân mạng làm sao?



Bát Giới nói:



- Hành Giả giết con rồi đập vợ chết, nên ông ấy đi tìm. Nếu gặp đây ắt là bắt đền nhân mạng .



Tôn Hành Giả nói:



- Ngươi cứ đặt điều cho nhiều chuyện. Ðể ta coi lại cho rõ ràng .



Nói rồi giấu thiết bảng, chạy tới hỏi rằng:



- Ngươi đi đâu mà niệm kinh dọc đường dọc xá? Ta thiệt là chúa yêu, sao ngươi dám làm quỷ . Ta đã biết rồi .



Con yêu nghe qua kinh hãi, không biết trả lời làm sao.



Tôn Hành Giả nghĩ rằng:



- Con quái nầy trốn khỏi hai lần, thì nhọc công mà vô ích. Phải tính một điều cho hay, mới dứt hậu hoạn .



Nghĩ rồi niệm chú, thâu Thổ Ðịa Sơn Thần mà dặn rằng:



- Thầy ta bị con yêu nầy giả dạng khuấy thầy ta đã ba lần, phen nầy chư thần giữ nó cho ta trừ căn chớ để trốn nữa .



Sơn thần Thổ Ðịa y lời.







Khi ấy Tôn Hành Giả đánh một thiết bảng, con yêu ấy chết ngay, xuất hồn không đặng.







Còn Tam Tạng xem thấy run rét hãi kinh.



Bát Giới cười ngất nói rằng:



- Bữa nay Hành Giả điên rồi, nửa ngày giết hết ba mạng!



Tam Tạng muốn niệm chú, Tôn Hành Giả thưa rằng:



- Xin thầy đừng niệm chú, giục ngựa đến mà coi! Một đống xương khô rủ tại đó . Tam Tạng xem thấy hãi kinh hỏi rằng:



- Ngộ Không! Người nầy mới chết, sao đã rủ xương?



Tôn Hành Giả nói:



- Nó là Thi ma, xương khô thành quỷ . Nay bị tôi đánh nó biến không kịp, đã hiện nguyên hình. Trên xương sống có bốn chữ Bạch Cốt Phu Nhân, nghĩa là con ma đàn bà bộ xương không mục .



Tam Tạng xem thấy mới tin.



Bị Bát Giới chót mỏ nói dua rằng:



- Thầy ôi! Rõ ràng Hành Giả đánh người lương thiện thác oan. Sợ niệm chú nhức đầu, nên biến hóa dối thầy cho xuôi việc .



Thiệt Tam Tạng hay nghe lắm, tin lời niệm chú tức thì. Thương hại Tôn Hành Giả nhức đầu quá, quì bên đường mà thưa rằng:



- Xin thầy đừng niệm nữa, muốn chi thì nói cho rồi .



Tam Tạng nói:



- Người làm lành như cỏ mùa Xuân; tuy không thấy lớn, mà càng bữa càng thêm. Kẻ làm dữ như đá mài dao, tuy chẳng thấy mòn, mà một ngày một khuyết. Nay mi không chừa thói dữ, đánh chết thêm một mạng là ba. Con khỉ kia! Ta bây giờ không còn cách nào dạy dổ ngươi nữa ! Chỉ có một điều quyết đuổi mà thôi .



Tôn Hành Giả nói :



- Thầy giận tôi là oan lắm ! Nó chính là yêu quái nhiễu hại ! Tôi trừ loài yêu quái cứu thầy , sao thầy nghe lời dèm xiểm , dua nịnh của kẻ bất tài ganh tị , nhẫn tâm đuổi kẻ chân thành đã dày công bảo hộ . Người thai phàm , mắt tục như thầy , dẫu có trung thành cho mấy , rồi một ngày nào cũng hoài công vô ích . Nay thầy đuổi tôi ba lần , lẻ nào mặt dày mày dạn nghe thầy ngày la mắng chửi mãi sao ?



Tam Tạng nổi giận nói :



- Con Khỉ đột này buông lời ngạo nghể . Không có ngươi , Sa Tăng , Bát Giái không phò hộ ta đến Tây Phương được sao ?



Tôn Hành Giả lắc đầu nói :



- Thầy không biết nghĩ , Khi trước nhờ Lưu Bá Khâm đưa đón , sau có tôi bảo hộ , phá động trừ yêu , hết nạn này tới nạn nọ , mới thu được Bát Giái và Sa Tăng . Thầy nhẫn tâm đuổi đứa trung thành , nghe thằng dua nhịnh ! Có phải là được chim bẻ ná , được cá buông câu không ? Thầy lại cậy có thần chú Cẩn cô , để khiến người như khiến súc vật , thì sao gọi là tu hành minh chính , đạo đức từ bi ? Lại cho kẻ giết yêu cứu mình là sát nhân bất thiện !



Tam Tạng nói :



- Từ nay về sau ta không hề niệm chú nữa .



Tôn Hành Giả nói :



- Tôi không đủ tin lời ấy ! Nếu ngày sau thầy mắc nạn , Sa Tăng , Bát Giái cứu không xong , thầy niệm chú Cẩn cô , tôi dù có cách núi , ngàn sông cũng nhức đầu như thường ! Lúc đó tôi lại phải băng ngàn vượt biển đến tìm thầy . Như vậy thầy để tôi theo luôn không tiện sao ?



Càng nói , Tam Tạng càng thêm căm tức , nhảy xuống bảo Sa Tăng mở gói , lấy bút nghiên mài mực , rồi viết một tờ từ đưa cho Tôn Hành Giả và nói :



- Giấy này làm chứng rằng ta không nhìn nhận ngươi làm đồ đệ nữa và trọn đời ta không niệm chú Cẩn cô , Ngươi mau lui về cho xong chuyện . Nếu không tin ta thề độc đoán cho ngươi nghe .



Tôn Hành Giả lảnh tờ từ , nói :



- Tôi tin lời , xin thầy đừng thề làm gì . Song tôi nghĩ vì theo thầy mới nữa đường , chưa giúp được bao nhiêu công quả , vậy xin lạy thầy một lạy đền ơn .



Tam Tạng quay lưng lãi nói :



- Ta là Hòa thượng hiền lành , không nhận lễ của kẻ hung dữ .



Tôn Hành Giả nhổ ba cái lông , làm phép hóa ra ba Tôn Hành Giả nữa , bao quanh lạy đùa .



Tam Tạng quay phía nào cũng không tránh khỏi .



Lạy xong , Tôn Hành Giả rùn mình thu lông lại , rồi gọi Sa Tăng nói :



- Hiền đệ , em là người hiền từ , tử tế , phải đề phòng thằng mặt heo dua nịnh gièm pha ! Nếu gặp yêu tinh dọc đường , em xưng là Tôn Ngộ Không , học trò lớn của thầy , như vậy yêu tinh sẽ sợ anh , không dám làm hại sư phụ .



Tam Tạng nghe nói , ngắt lời đáp :



- Ta là Hòa thượng hiền hậu , không muốn nhắc đến tên người dữ làm gì . Ngươi hãy trở về , đừng nói một tiếng nào nữa .



Tôn Hành Giả thấy thầy chưa nguôi giận , liền Cân đẩu vân đi mất .


Hết Hồi 27 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 28

Hồi 28 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Núi Hoa quả, quần hầu gặp chúa

Rừng Hắc tòng, Tam Tạng bị yêu


Khi ấy Tôn Hành Giả bay khỏi biển Ðông, đến núi Hoa quả. Ngó xuống thấy núi xanh như cũ, cỏ rẫm khác xưa. Coi phong cảnh buồn hơn khi trước. Bởi vì Nhị Lang Hiển thánh và bảy quái Mai Sơn đốt phá khi trước, nên tồi tệ như vầy.



Tôn Hành Giả chắc lưỡi than rằng:



- Năm trăm năm nay ta mới trở về, nhìn cảnh cũ càng thêm chua xót!



Mảng còn than thở, xảy thấy bảy tám con khỉ nhỏ, trong bụi nhảy ra, lạy Tôn Hành Giả mà nói rằng:



- Mừng Ðại Thánh gia gia mới về!



Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Sao chúng bây trốn nhủi? Hèn lâu mới thấy trong bụi nhảy ra?



Bầy khỉ nghe nói, khóc mà thưa rằng:



- Từ Ðại Thánh đi rồi, chúng tôi bị người ta săn bắn! Cung to ná mạnh, chó dữ ó hung. Nên chúng tôi phải ẩn mình chớ cự không lại. Nay nghe tiếng Ðại Thánh nên mừng rỡ nhảy ra .



Tôn Hành Giả hỏi rằng:



- Họ săn bắn chúng bây mà chi?



Bầy khỉ thưa rằng:



- Kẻ săn bắn độc dữ lắm. Hễ chết thì nó ăn thịt, bằng sống thì nó tập đi hát mà lấy tiền .



Tôn Hành Giả nổi giận mà hỏi rằng:



- Vậy chớ ai cầm quyền trong động?



Bầy khỉ thưa rằng:



- Có hai vị Mã, Lưu nguyên soái, và hai vị Bôn, Ba tướng quân .



Tôn Hành Giả nói:



- Chúng bây vào báo tin cho rõ, nói có ta về .







Khi ấy Tứ hầu nghe báo rất mừng, vội vàng ra nghinh tiếp, Tôn Hành Giả vào ngồi giữa động.



Bầy khỉ lớn nhỏ đồng lạy mừng. Rồi thưa rằng:



- Chúng tôi nghe Ðại Thánh gia gia khỏi nạn, theo bảo hộ Ðường Tăng đi thỉnh kinh, sao nay lại về núi?



Tôn Hành Giả nói:



- Chúng bây không rõ: Ðường Tam Tạng chân chất quá, chẳng biết kẻ hiền ngu. Ta ráng sức bình sanh, giết yêu tinh mà dẫn lộ. Tam Tạng nghe lời dèm siễm, chê ta hung dữ nên đuổi về. Có viết tờ từ rõ ràng, chẳng dùng ta nữa!



Bầy khỉ vỗ tay cười lớn nói rằng:



- May lắm, may lắm! Ðại Thánh làm Hòa Thượng có ích chi? Thà về đây vui chơi với con cháu .



Nói rồi, dọn rượu nước dừa mà đãi Ðại Thánh.



Tôn Hành Giả nói:



- Khoan uống rượu đã. Chẳng hay mấy bữa chúng đi săn một kỳ?
[«] 15960616263190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net