- 19-06-26 05h36'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Trừ 17 nàng ấy ra thì chẳng có ai hay.



Thiệt là:







Gió dữ thổi rơi bông thược dược,



Mưa đêm đánh rả nhụy phù dung.







Nói về con ngựa kim đứng trong tàu ăn cỏ tại dịch quán, nguyên nó là Tây hải tiểu long, nghe thiên hạ nói lưu truyền:



- Tam Tạng là yêu hổ, nay hiện cọp rồi bị nhốt trong lồng sắt .



Tiểu Long nghe nói lòng đau như cắt, nghĩ rằng:



- Thầy mình là người lành, bị yêu quái sữa ra hình cọp. Ta biết liệu làm sao, phần đại sư huynh về xứ đã lâu, còn Bát Giới, Sa Tăng biệt tin biệt tức. Nếu ta không cứu sư phụ, thì công quả hết rồi .



Tiểu Long đợi chờ canh hai, không thấy Sa Tăng, Bát Giới.



Tiểu Long chịu không đặng, liền bức dây cương mà hóa hình rồng, bay lên mây xem thử.



Có bài thơ khen rằng:







Tam Tạng làm oai đuổi Ngộ Không



Bị yêu hóa cọp phải cầm lồng



Sa Tăng, Bát Giới đều vô kế,



Mới biết đêm nay cậy có rồng.







Khi ấy Tiểu Long lên mây ngó xuống, thấy trong điện Ngân An, đèn chong sáng giới đếm cho kỷ là tám cây đèn sáp, có một con yêu ngồi uống rượu mặt mũi xanh lè đương ăn thịt một người hết nữa khúc.



Tiểu Long cười rằng:



- Con yêu ăn thịt người, làm sao cho khỏi lâu tiếng. Thiệt là loài dữ mà không mưu. Ðể ta khuấy nó một hồi, rồi sẽ cứu sư phụ cũng không trể .



Nghĩ rồi hiện ra một nàng cung nga hình dung tươi tốt. Bước vào nói với Huỳnh Bào rằng:



- Xin phò mã đừng ăn thịt tôi, để tôi rót rượu cho mà uống .



Huỳnh Bào nói:



- Rót thì rót cho mau .



Tiểu Long có phép cầm nước, nên rót rượu đầy chén mà không tràn, Huỳnh Bào hỏi rằng:



- Ngươi có tài rót rượu, ướt như rót nhiều nữa tràn chăng?



Tiểu Long nói:



- Rót thêm cũng đặng .



Liền rót vun có ngọn mà không đổ chút nào!



Huỳnh Bào ăn thịt người, rồi uống rượu nữa.



Lại hỏi nàng ấy rằng:



- Ngươi biết ca chăng .



Tiểu Long nói:



- Tôi biết một hai bài mà thôi .



Nói rồi ca một bài thì dưng chén rượu.



Huỳnh Bào hỏi:



- Nàng biết múa chăng .



Tiểu Long nói:



- Tôi cũng biết chút đỉnh ngặt múa tay không vì vô vị lắm .



Huỳnh Bào nghe nói liền lấy gươm trong lưng trào ra.



Tiểu Long cầm gươm mà múa.



Huỳnh Bào thấy múa gươm hay lắm, khen biết đường nào.



Tiểu Long xuất kỳ bất ý chém Huỳnh Bào một gươm .



Huỳnh Bào tràn khỏi, giựt cây mãng đường hồng mà đỡ.



Tiểu Long cũng hiện hình Thái Tử mà đánh với Huỳnh Bào.



Ban đầu đánh trong đền Ngân An.



Sau đồng lên mây hổn chiến.



Ðánh đặng chín hiệp, Tiểu Long đã đuối tay, bị Huỳnh Bào giựt gươm, chém nhằm bắp vế.



Tiểu Long nhào xuống rạch lặn đi.







Còn Huỳnh Bào kiếm không đặng Tiểu Long, liền trở về dền ngân an mà uống rượu nữa.







Nói về Tiểu Long nhảy xuống nước hóa hình con rồng nhỏ mà ẩn mình.



Nghe văng vẳng tiếng yếu lén về tào, hóa ngựa như củ. Vì bị thương nơ bắp vế, nên khó nổi cứu thầy.







Nói về Bát Giới ngủ cho tới khuya, mới cựa mình thức dậy, coi sao bắc đẩu, ước đã canh ba. Trong bụng nghĩ rằng:



- Sa Tăng đã bị bắt!



Liền đằng vân về quan, ngó chẳng thấy thầy, còn con ngựa đứng trong tào thở dốc. Bát Giới kinh hãi nói rằng:



- Thầy đâu mất, kiếm hoài chẳng lặng. Con ngựa không ai cởi, sao lại đổ mồ hôi? Sau đùi lại thêm bị vít nữa! Chắc là ai đấy ăn trộm ngựa, mới đánh nó như vầy! Bạch mã ứng thinh nói rằng:



- Sư huynh ôi!



Bát Giới nghe kêu lấy làm lạ, giựt mình té nhào rồi ngồi dậy chạy.



Bị con ngựa cắn áo kéo lại, nói rằng:



- Sao anh nhát quá chừng, nhè tôi mà sợ?



Bát Giới run lặp cặp, đáp rằng:



- Sao bữa nay em biết nói, chắc là điềm hệ chẳng lành!



Bạch mã nói:



- Không hay .



Bạch mã thuật chuyện vân vân .



Bát Giới kinh hãi nói rằng:



- Cha chả! Chuyện khốn nạn như vầy, ta chắc cùng phương hết thế. Mà người rán đi nồi hay không?



Bạch mã hỏi:



- Nổi, mà anh sai tôi đi đâu?



Bát Giới nói:



- Thôi ngươi lặn xuống sông mà về biển. Còn ta gánh đồ về xóm cao lào mà ở thì xong hơn .



Bạch mã nghe nói, cắn áo Bát Giới kéo lại khóc mà than rằng:



- Xin sư huynh đừng lanh nặng tìm nhẹ, bỏ bạn phụ thầy. Nỡ nào làm biếng ngặt không biết tính làm sao. Sa Tăng bị yêu bắt trói, ta đánh không lại nó, ngươi cự cũng bị thương. Lúc nầy phá hùm cho rồi, còn đợi chừng nào nữa?



Bạch mã khóc rằng:



- Anh đừng nói chuyện chia phôi, tôi đau lòng lắm. Nếu anh không cứu đặng sư phụ, xin đi cầu viện người ta!



Bát Giới nói:



- Biết thỉnh ai bây giờ?



Bạch mã nói :



- Ðại sư huynh là Tôn Hành Giả, chắc là cứu thầy đặng, và đánh yêu báo oan cho anh .



Bát Giới lắc đầu nói rằng:



- Thả đi cầu viện người nào, ta cũng rán sức, chớ như con khỉ ấy nó có thù oán với ta. Lúc trước đánh Bạch Cốt phu nhơn tại núi Bạch hổ, nên thầy đuổi nó, mà nó lại giận ta. Chắc là nay thỉnh không đặng. Nếu nó nghe trái tai hai tiếng, thì cây gậy để tang của nó nặng quá, đập cũng nát xương! Té ra tính không xong mà mang hại!



Bạch mã nói:



- Ðại sư huynh là người nhơn nghĩa, chắc không đánh mà hòng lo. Song anh ấy giấu chuyện nầy, đừng nói thầy mắc nạn. Nói thầy nhớ sư huynh lắm, nên sai đi rước tức thì. Gạt đến đây, thấy sự khốn nạn như vầy, thì phải bắt yêu mà cứu sư phụ .



Bát Giới nói:



- Thôi thôi, ngươi đã hết lòng, ta không lẽ từ chối. Nếu không đi rước, thì ra kẻ bạc tình .



Nói rồi đằng vân bay theo gió dững hai tai, bay thẳng như chạy buồm.



Ði tới Hoa Quả sơn, trời đã vừa sáng.



Tôn Hành Giả ngồi trên bàn thạch ngoài cửa núi.



Cả ngàn khỉ đừng hầu hạ hai bên, con thì đương quỳ lạy.



Bát Giới xem thấy nghĩ rằng:



- Mình đã đến đây không lẽ ẩn mặt. Bởi mình khi trước ở quấy, bây giờ chịu nhục đã đành .



Nghĩ rồi lui vào, lộn với bầy khỉ, cũng quỳ lạy lăng xăng.







Khi ấy Tôn Hành Giả ngó thấy, liền hỏi bẩy khỉ rằng:



- Người ta rừng ở đâu, dám đến đây nhập bọn. Chúng bây bắt thằng đương lạy đó, đem lại đây cho mau .



Bầy khỉ nghe lời chỉ dẫn Bát Giới tới nơi quỳ xuống.



Tôn Hành Giả làm mặt lạ hỏi rằng:



- Mi là người ta rừng ở đâu mới đến?



Bát Giới cúi đầu giấu mỏ mà nói rằng:



- Tôi không phải ta rừng; thiệt là người quen mặt .



Tôn Hành Giả nói:



- Ta thuở nay không biết mặt ngươi .



Bát Giới nói:



- Phải tôi không biết hổ thẹn vì vác mặt cho anh coi. Anh em ở với nhau hơn mấy năm, nỡ nào làm lãng không nhìn, lại nói người ta rừng ở đâu không biết!



Tôn Hành Giả cười rằng:



- Ngươi ngước mặt cho ta coi thử!



Bát Giới ngay mỏ ra nói rằng:



- Anh thấy mặt chưa? Anh quên mặt chớ lẽ nào quên mỏ?



Tôn Hành Giả nín cười không đặng, liền cười ngất mà hỏi rằng:



- Trư Bát Giới phải không?



Bát Giới nhảy dựng dậy, dạ mà nói rằng:



- Phải, phải, Trư Bát Giới là tôi, tôi là TrưBát Giới .
[«] 16465666768190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

Pair of Vintage Old School Fru