• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Tôn Hành Giả nói:
- Sao ngươi không theo Ðường hòa thượng, lại đến đây làm chi? Hay là nói xúc phạm đến thầy mà bị đuổi về đó? Hãy đưa tờ từ cho ta xem .
Bát Giới nói:
- Tôi không xúc phạm thầy, thầy cũng không đuổi, có tờ từ ở đâu mà coi .
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ngươi không bị đuổi, vậy chớ đi đâu đây?
Bát Giới nói rằng:
- Thầy nhớ anh lắm, nên sai tôi đi rước anh .
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy đã làm tờ từ ta, muốn thề cho chắc chắn, lẽ nào mà còn nhờ sai ngươi lặn lội đến rước ta?
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tình thầy nhớ anh lắm. Bởi hôm qua thầy ngồi trên yên, cất tiếng kêu .
Ðồ đệ, mà tôi bất ý không nghe, Sa Tăng làm thinh chẳng dạ.
Thầy nói:
- Chúng bây vô dụng lắm, thua Hành Giả mười phần. Hành Giả lẹ làng và thông minh, miệng dạ chơn chạy, chẳng hề trị trệ như chúng bây. Nên sai tôi năn nỉ thỉnh anh về kẻo thầy nhớ. Xin anh đi cho kịp kẻo thầy trông .
Tôn Hành Giả nhảy xuống, dắt tay Bát Giới và nói rằng:
- Hiền đệ đến đây đã mỏi nhọc, đi chơi một lát với ta .
Bát Giới thưa rằng:
- Ðường xa lắm anh ôi! Ði cho mau kẻo thầy trông đợi. Chẳng chơi bời làm chi .
Tôn Hành Giả nói:
- Em đã đến đây, xem phong cảnh một giây cho biết .
Bát Giới nghe lời đi theo Tôn Hành Giả lên chói núi Hoa Quả.
Bát Giới khen rằng:
- Anh ôi! Nhắm hòn núi nầy xinh tốt thứ nhứt .
Giây phút hai anh em xuống núi, thấy khỉ nhỏ dưng đủ trái cây: Táo, mai, nho, lê, vân vân.
Chúng nó dưng và thưa rằng:
- Xin đại vương ăn bữa sớm mai .
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Em ta bao tử lớn lắm. Bấy nhiêu đấy không đủ lót lòng .
Nói rồi mời Bát Giới ăn một mình, bầy khỉ rội đà không kịp.
Khi ấy đã trưa trật.
Bát Giới nói rằng:
- Xin anh đi với tôi kẻo thầy trông đợi .
Tôn Hành Giả nói:
- Hiền đệ vào động Thủy liêm chơi một chặp nữa .
Bát Giới từ chối hoài, Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy thì không dám cầm lâu, xin từ giã từ đây cũng tiện .
Bát Giới hỏi rằng:
- Anh không đi hay sao?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta bỏ chốn nầy mà đi đâu? ở đây hương phước thanh nhàn, không ai dằn thúc. Còn đi tu làm chi? Ngươi về thưa với thầy cho rõ: Ðã đuổi rồi đừng tưởng làm chi .
Bát Giới thấy nói song nên không dám ép. Liền từ giã ra đi.
Còn Tôn Hành Giả sai khỉ nhỏ theo rình, coi nói hành làm sao cho biết.
Nói về Bát Giới xuống khỏi núi, liền chỉ Hành Giả mà mắng rằng:
- Con khỉ vô đoan, muốn làm yêu tinh, không chịu làm Hòa Thượng. Ta đi tới nói tử tế mà rước, lại làm lễ không đi . Mi đừng đi trối thây mi ở lại đây mà làm quỷ.
Ði ít bước mắng ít tiếng nói bống tống một mình.
Hai con khỉ nhỏ nghe rõ ràng, chạy về phi báo lại.
Tôn Hành Giả nổi giận, sai bầy khỉ theo bắt, Bát Giới xô bầy khỉ té nhào xuống, bầy khỉ áp lại, con thì nắm tay mà trì, con thì nắm lông gáy mà đi, bắt trói quách về động.
Hết Hồi 30 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 31
Hồi 31 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Trư Bát Giới nói khích Hầu vương
Tôn Hành Giả mưu trừ yêu quái
Khi ấy Bát Giới bị bầy khỉ làm dữ, theo xé áo níu tai, chắt lưỡi than rằng:
- Chuyến nầy thế nào cũng chết!
Giây phút dẫn Bát Giới đến cửa động.
Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Mi là đồ hèm ăn cám, sao dám mắng nhiếc ta?
Bát Giới cúi mặt thưa rằng:
- Anh ôi! Tôi nào dám mắng anh, nếu tôi có mắng anh, thề cho nhai nhằm lưởi .
Tôn Hành Giả nói:
- Mi dấu ta sao đặng, đừng có chối mà thề khôn. Tai bên tả ta nghe chuyện trên trời, tai bên hữu ta nghe chuyện dưới đất. Lẽ nào ngươi nói lén mà ta không hay. Dầu già hàm chối cũng không khỏi .
Nói rồi truyền đem roi lớn, đánh hai chục về tội chối, rồi đánh hai chục về chuyện nói hành, rồi sau ta sẽ dùng roi sắt mà đưa đón nó .
Bây khỉ vâng lời mà đè xuống.
Bát Giới lạy mãi mà năn nỉ rằng:
- Xin anh vị tình thầy, dung thứ em một thuở .
Tôn Hành Giả nói:
- Thầy ở nhân nghĩa lắm, không vị tình làm sao .
Bát Giới lạy nữa, thưa rằng:
- Anh không vị tình thầy thì thôi, xin vị tình Quan Âm mà tha tội ngu đệ .
Tôn Hành Giả nghe nhắc tới Quan Âm, trong lòng cảm động, liền nói rằng:
- Biết lỗi thì thôi, ta cũng không đánh. Song phải nói cho thiệt. Nay Ðường Tăng đến đâu mà mắc nạn, nên ngươi tới gạt ta?
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tình thầy nhớ anh, chớ không mắc nạn chi hết .
Tôn Hành Gả nổi giận mắng rằng:
- Ngươi muốn ta đánh một thiết bảng phải không, sao cứ gạt ta hoài vậy? Tuy ta về động Thủy Liêm chớ lòng hằng lo việc sư phụ. Thầy mắc nạn nhiều chỗ không phải lần nầy. Phải cứ thiệt khai ngay, còn nói giấu thì đừng có trách số .
Bát Giới thưa rằng:
- Thiệt tôi nói dối mà rước anh. Không dè anh thiệt tánh linh biết trước hết thảy. Xin tha tội, tôi xin thưa thiệt sự tình .
Tôn Hành Giả nói:
- Chờ dậy mà nói chuyện nghe thử?
Bầy khỉ buông tay ra, Bát Giới chờ dậy chạy dòm ngó lăn xăn.
Tôn Hành Giả hỏi rằng:
- Làm cái cái gì lạ vậy?
Bát Giới nói kiếm đường mà chạy cho mau .
Tôn Hành Giả nói:
- Ta chấp ngươi chạy trước ba ngày, ta theo bắt lại lập tức. Chạy đâu cũng không khỏi, chuyện chi nói thiệt cho mau?
Bát Giới túng phải thuật chuyện lại.
Rồi nói rằng:
- Bởi Tiểu long đốc tôi đi thỉnh anh nói anh là người quân tử biết nhân nghĩa chẳng hề nê cố việc cũ, sao chắc cũng cứu thầy. Vậy xin anh xét lại một ngày cũng đạo làm thầy, đi cứu cho toàn tánh mạng .
Tôn Hành Giả nổi giận nói rằng:
- Khi ta giã từ có dặn như vầy: Nếu gặp yêu quái thì nói ta là học trò lớn của thầy, thì nó chẳng dám làm hại. Sao ngươi cãi lời ta?
Bát Giới nghe nói nghĩ rằng:
- Môi hỉnh chẳng bằng nói khích .
Nghĩ rồi nói rằng:
- Anh ôi! Phải đừng nói tên anh, hãy còn khá khá. Bởi vì nói tên anh nó mới làm dữ vô cùng!
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ngươi nói làm sao đó?
Bát Giới đáp rằng:
- Tôi nói: Yêu tinh đừng vô lễ mà làm hại thầy ta. Ta hãy còn một vị đại sư huynh là Tôn Hành Giả, thần thông quảng đại, năm xưa phá tới thiên cung. Nếu anh ta đến đây, thì bây chết cả lũ.
Huỳnh Bào nổi giận nói lớn rằng:
- Mi tưởng Tôn Hành Giả là tài lắm, dám chọc ta sao? Nếu nó đến đây thì ta lột da rút gân, ăn thịt và lấy xương mà làm thuốc. Chớ bộ nó ốm lắm, rán mỡ có bai nhiêu. Tại mi đem con khỉ mà nhát ta, nên ta làm cho khỉ ốm ra mặt. Vậy mới biết thấp cao .
Tôn Hành Giả nghe nói nổi giận, trợn mắt cào tai, nhảy xuống hét lớn rằng:
- Sao dám mắng ta như vậy?
Bát Giới thưa rằng:
Xin đại ca bớt nóng. Ấy là Huỳnh Bào nói, tôi học lại cho anh nghe .
Tôn Hành Giả nói rằng:
- Tôi em chờ dậy. Ta phải đi đánh mới xong. Vì nó mắng ta nên giết nó báo cừu cho đã giận. Rồi trở về Thùy Liêm Ðộng chớ không theo bảo hộ Ðường Tăng .
Bát Giới nói:
- Miễn anh giết nó mà báo cừu, còn sự ở đi mặc ý .
Khi ấy Tôn Hành Giả cởi kim khôi thiết giáp, lấy áo cũ của Tam Tạng mặc vào. Bận quần da cọp như khi trước, cầm thiết bảng bước ra.
- Share on: