• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
- Tôi là người tu hành, thầy nói làm chi tội nghiệp vậy. Không thương kẻ bị cọp hùm .
Tôn Hành Giả nói:
- Nếu ngươi thiệt đạo sĩ gặp hùm sao chẳng niệm kinh Bắc đẩu?
Tam Tạng nghe nói, nổi giận mắng rằng:
- Con khỉ thiệt nhiều chuyện. Làm bảy kiểng chùa, không bằng cứu một mạng. Biểu cõng thì cõng, còn hỏi kinh Bắc đẩu Nam đẩu làm chi?
Tôn Hành Giả kê vai cõng theo sau. Tam Tạng với Sa Tăng đi trước.
Khi ấy Tôn Hành Giả thấy thầy đi cách năm dặm, đã khuất rặng cây thì tính vật con yêu cho rảnh.
Chẳng ngờ Ngân Giác tính trước, làm phép di sơn. Niệm chú lâm dâm, hòn núi Tu di bay ngang rớt xuống, còn nó liền bay lên; Tôn Hành Giả sợ núi sa nhằm đầu liền né. Hòn núi sa nhằm vai bên tả.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Dầu nặng bao nhiêu Lão Tôn chịu cũng nổi .
Ngân Giác niệm chú nữa, thâu hòn núi Nga mi quyết đè cho đặng đầu.
Tôn Hành Giả né nữa.
Núi Nga mi sa nhằm vai bên hữu.
Tôn Hành Giả ráng sức chạy theo thầy.
Ngân Giác xem thấy, kinh hãi lỏa mồ hôi. Không dè sức vác nổi hai hòn núi. Tuy là thâu nhỏ lại, chớ sức nặng cũng như núi thường.
Khi ấy Ngân Giác niệm chú thâu hòn núi Thái sơn bay trên mây, sa nhằm đầu Hành Giả. Ðè nhẹp xuống như Ngũ hành sơn, rồi bay đứng trên mây, thò tay xuống xách cổ Tam Tạng.
Sa Tăng biết là yêu quái, lấy bữu trượng liền đánh .
Ngân Giác hiện hình, cặp nách Tam Tạng. Rút gươm Thất tinh đánh với Sa Tăng.
Sa Tăng đánh không lại, bị Ngân Giác bắt liền, cặp tại nách bên tả rồi nắm cương ngựa bay về động Liên Hoa kêu lớn rằng:
- Ðại ca, tôi bắt thầy trò nó đủ mặt .
Kim Giác nói:
- Hiền đệ bắt còn sót Tôn Hành Giả, dám ăn thịt Tam Tạng đâu?
Ngân Giác cười rằng:
- Tôi đã dùng phép sơn, đè ba hòn núi trên mình Hành Giả, anh em ta chẳng ra sức cho nhọc công, sai vài đứa đem hai bửu bối mà giết nó .
Kim Giác hỏi:
- Dùng hai món nào đó?" Ngân Giác nói: "Dùng Tử kim hồng hồ lô của tôi và Dương chi ngọc tịnh bình của anh .
Kim Giác y lời đưa hai báu cho Tinh Tuế Quỷ và Lanh Lợi Trùng mà dặn rằng:
- Chúng bây đem hai báu nầy đến chót núi ấy, cầm trút bầu vàng ve ngọc xuống, rồi kêu Tôn Hành Giả, nếu nó lên tiếng thì thâu vào trong bầu, hoặc là thâu vào ve, nội một giờ ba khắc thì Hành Giả tiêu ra nước .
Hai quỷ vâng lệnh ra đi, còn Ngân Giáp truyền giam Tam Tạng, Sa Tăng và con ngựa lại đó.
Nói về Tôn Hành Giả bị ba hòn núi đè mình vẩy vùng không nổi, nghĩ nhớ thầy kêu lớn than rằng:
- Sư phụ ôi! Khi trước thầy cứu tôi ra khỏi núi Ngũ hành, tôi quyết bảo hộ thầy tới Tây Phương cho thành chánh quả, không dè đến đây mắc nạn, thảm thiết dường nào, thầy chắc không khỏi miệng yêu tinh, thương hại Bát Giới, Sa Tăng và Tiểu long cũng đều liên lụy!
Thiệt là:
Cây cao chịu gió, xiu vì gió,
Người giỏi bia danh, lụy bởi danh.
Tôn Hành Giả khóc than inh ỏi.
Ngũ Phương yết đế đi ngang qua nghe rỏ liền hỏi thần núi rằng:
- Ba hòn núi nầy của ai?
Các thần núi nói:
- Của chúng tôi .
Yết Ðế hỏi:
- Các ngươi dằn ai dưới núi .
Sơn thần nói:
- Chúng tôi không rõ".
Yết Ðế nói:
- Ấy là Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không, nay đã tu theo phép Phật, bảo hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh, sao các người nghe lời yêu tinh, cả gan dám đè Ðại Thánh? Ðến chừng thoát khỏi ra chắc các ngưới chết hết!
Các Sơn thần nghe nói kinh hãi, niệm chú thâu núi về.
Tôn Hành Giả chờ dậy giá thiết bãng bảo rằng:
- Sơn thần cúi xuống lập tức, ta đánh ít gậy giãi buồn .
Các thần núi lạy và thưa rằng:
- Xin Ðại Thánh rộng dung thứ tội, bởi khi trước chúng tôi không hay .
Tôn Hành Giả nói:
- Hay cho Sơn Thần! Sợ yêu quái chớ không sợ Lão Tôn?
Sơn thần thưa rằng:
- Bởi yêu quái thần thông quảng đại, tài phép cao cường. Ðọc thần chú bắt chúng tôi phân phiên hầu việc .
Tôn Hành Giả nghe nói than rằng:
- Trời ôi! Ðã sanh Lão Tôn, còn sanh loài yêu ấy làm chi!
Xảy thấy hào quang xa xa lần đến Tôn Hành Giả hỏi các Sơn thần rằng:
- Các ngươi thường hầu việc trong động, có hiểu hào quang ấy là vật chi chăng? Sơn thần thưa:
- Chắc là yêu tinh đem bửu bối mà bắt Ðại Thánh .
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Như vậy thì vui lắm! Song chẳng hay chúng nó hay quen lớn với ai?
Sơn thần thưa rằng:
- Chúng nó ưa Toàn Chơn đạo sĩ .
Tôn Hành Giả nói:
- Vậy thời các ngươi lui về, để cho ta bắt nó .
Nói rồi biến ra đạo sĩ già.
Giây phút Tinh Tuế Quỷ Lanh Lợi Trùng đi vừa tới.
Ðạo sĩ đưa gậy cản dưới chân.
Hai con yêu đều vấp té, đồng chờ dậy mà cự rằng:
- Sao thầy cản đường cho chúng tôi té?
Ðạo sĩ nói:
- Ðạo đồng, ta muốn làm quen, nên cho té một cái gọi là lễ ra mắt .
Hai con quái lấy làm lạ nói rằng:
- Ðại vương tôi dùng bạc làm lễ ra mắt, còn thầy dùng té làm lễ ra mắt. Chắc là phong tục xứ khác, không phải người nước nầy .
Tôn Hành Giả nói:
- Ta ở núi Bồng Lai mới đến .
Hai con quái nói:
- Non Bồng là cảnh thần tiên .
Ðạo sĩ nói:
- Ta là thần tiên, nên thần tiên nào ta cũng biết .
Hai con quái nghe nói đổi giận làm vui, bái mà thưa rằng:
- Chúng tôi là mắt thịt thai phàm, nói lầm lỗi xin thần tiên tha tội .
Ðạo sĩ nói:
- Ta không chấp, quyết kiếm người lương thiện mà độ cho thành tiên. Ai muốn theo ta thì nói?
Hai con quái thưa rằng:
- Chúng tôi nguyện theo thầy tu luyện .
Ðạo sĩ nói:
- Hai vị ở đâu đến đây?
Hai con quái nói:
- Tôi vâng lệnh Ðại vương, đi bắt Tôn Hành Giả .
Ðạo sĩ hỏi:
- Phải là Tôn Hành Giả theo Tam Tạng thỉnh kinh chăng?
Hai con quái nói:
- Phải, chẳng hay thầy có biết nó chăng?
Ðạo sĩ nói:
- Con khỉ ấy vo lễ với ta một lần. Ðể ta trợ lực với hai ngươi mà bắt nó .
Hai con quái thưa rằng:
- Ðại vương thứ nhì của chúng tôi đã dằn nó dưới ba hòn núi, sai anh em tôi đem bữu bối mà thâu nó, thầy chẳng trợ lực làm chi.
Ðạo sĩ hỏi:
- Làm sao mà thâu nó?
Tinh Tuế Quỷ thưa rằng:
- Hồng hồ lô của tôi, và Ngọc tịnh bình của người nầy, đều là vật báu, nếu cầm dộng đầu trúc miệng xuống mà kêu tên nó, nó lên tiếng thì thâu đặng tức thì. Lấy lá bùa nấy bịt miệng ve một giờ ba khắc thì tiêu ra nước .
Tôn Hành Giả nghe nói giựt mình, làm bộ vui vẻ cười rằng:
- Hai vị đưa bửu bối cho ta xem thử .
Hai con quái kia vâng lời.
Tôn Hành Giả nhắm nhía, và nghĩ thầm rằng:
- Nếu mình cầm hai báu mà nhảy đi, thì cũng không khó, song e mang tiếng giựt đồ! Chi bằng tính như vầy, thì khỏi hư thể diện .
Nghĩ rồi dưa hai báu lại mà nói rằng:
- Chắc các ngươi chưa thấy bửu bối của ta .
Hai con quái hỏi rằng:
- Sư phụ có bửu bối chi, xin cho chúng tôi xem thử?
Tôn Hành Giả nhổ lông đuôi hóa ra bầu hồ lô dài một thước bảy tấc, đưa ra nói rằng: - Hồ lô của ta lớn hơn nhiều lắm .
- Share on: