- 19-06-26 16h02'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:

- Lập đế hóa, Hòa Thượng nói nhà ngươi biết việc quá khứ vị lai, ấy là đánh tay hay xủ quẻ?



Tôn Hành Giả nói:



- Ðừng chi hết mất công, nội trong ba tấc lưỡi nói thấu cả muôn điều .



Thái Tử hỏi:



- Vậy thì ngươi nói thử việc trong nước ta, coi thể nào?



Tôn Hành Giả nói:



- Trong nước khỏi hạn đã năm năm nay, bởi cách bảy năm trước nước Ô Kê bị hạn gần ba năm, đãûo võ hoài mà không linh nghiệm, có một người Toàn Chơn là đạo sĩ núi Chung nam, đến lập đàn đão võ, nước cao ba thước sáu tấc, nên vua kết làm bạn hữu. Có quả như vậy không?



Thái Tử khen rằng:



- Không sai một mãy, vậy xin nói nửa cho đủ điều!



Tôn Hành Giả hỏi:



- Còn ngươi biết ba năm nay ai trị nước Ô Kê chăng? Vì cớ nào mà Toàn Chơn vắng mặt?



Thái Tử nói:



- Thiệt ba năm trước cha tôi ngoạn kiểng với Toàn Chơn, bị nó hóa làm một trận dông giựt Ngọc Khuê của cha tôi mà trốn, nên lịnh truyền bế cửa vường huê, song cha tôi còn nhắc nhở Toàn Chơn vì cảm tình bằng hữu. Còn trị nước ba năm nay là cha tôi chứ ai .



Tôn Hành Giả cười khan.



Thái Tử hỏi hoài cũng chẳng nói.







Khi ấy Thái Tử nổi giận hỏi rằng:



- Sao ta hỏi ngươi hơn mấy lần, cũng không nói lại, cứ cười hoài mà cợt ta?



Tôn Hành Giả nói:



- Còn thiếu gì chuyện mà không dám nói, vì ngại có đông người .



Thái Tử nghe nói cũng phải, truyền quân sĩ ra ngoài, Thái Tử ngồi trên, Tam Tạng đứng dưới, Tôn Hành Giả làm cách nghiêm nghị, nói với Thái Tử rằng:



- Bị gió thổi đi là bệ hạ, cướp ngôi ngồi đó thiệt Toàn Chơn .



Thái Tử quở rằng:



- Ðừng nói sai ngoa mà khốn! Từ khi Toàn Chơn về núi, cha ta trị nước thái bình, nếu phụ vương nghe đặng tiếng nầy, chắc ngươi đứt làm muôn đoạn!



Tôn Hành Giả hỏi Tam Tạng rằng:



- Quả thiệt như vậy hay không, tôi nói Thái Tử chẳng hề tin việc ấy. Thôi thầy đưa bửu bối, mà đổi điệp thông hành, đi qua Tây Phương mà thỉnh kinh, công đâu mà lo chuyện thiên hạ?



Tam Tạng đưa hộp cho Tôn Hành Giả, Tôn Hành Giả dừng mình một cái tự nhiên hộp son mất liền, lấy Bạch Ngọc Khuê đưa cho Thái Tử.







Khi ấy Thái Tử thấy vật cũ, liền sanh nghi nói lớn rằng:



- Như vậy là hòa thượng là Toàn Chơn năm trước, lấy bửu bối của cha ta. Nay giả làm thầy chùa đi dâng vật báu .



Nói rồi truyền quân bắt, Tam Tạng kinh hồn.



Tôn Hành Giả cản lại nói rằng:



- Thái tử đừng lậu, ta không phải là Lập đế hóa, còn có tên riêng .



Thái Tử giận nói rằng:



- Thiệt tên chi thì ngươi nói đi, đặng ta giãi đến pháp ti tra vấn .



Tôn Hành Giả nói:



- Ta là học trò của thầy đây, thiệt tên là Tôn Hành Giả đi thỉnh kinh bên Tây Phương. Hồi hôm thầy ta chiêm bao, thấy Bệ Hạ vế than khóc rằng: Bị Toàn Chơn xô xuống giếng bát giác lưu ly, rồi lấp đá lại. Toàn Chơn hóa hình bệ hạ, chiếm cứ ngôi trời, lại cấm ngươi không cho vào cung và ra vườn hoa, có ý sợ lậu tiếng nên Bệ Hạ cầu thầy ta trừ Toàn Chơn kẻo oan ức, và để ngọc ấy làm tin, lại nói mai, là bữa nay, có Thái Tử săn bắn, nên ta không nài khó nhọc, liền hóa ra thỏ bạc mà dắt vào đây. Sao ngươi thấy vật cũ mà không nhớ cha, ta lấy làm lạ lắm!



Thái Tử nghe nói có gốc, trong bụng cũng hơi tin, song chưa lấy làm chắc vì cha mình còn ngự trên ngai.







Khi ấy Tôn Hành Giả thấy Thái Tử làm thinh ngẫm nghĩ biết ý liền nói rằng:



- Ðiện hạ đừng hồ nghi chi hết, hãy về hỏi thăm Hoàng Hậu, ba năm nay vợ chồng ý ở có giống khi xưa chăng? Ðiện hạ nghe bấy nhiêu, thì đủ biết chơn giả .



Thái Tử nói phải liền bỏ Bạch Ngọc Khuê vào tay áo sửa soạn đi về.



Tôn Hành Giả níu lại nói rằng:



- Nếu binh về thì lậu sự, chi bằng đơn thân độc mã, lén vào thành, đi ngõ cửa sau vào hỏi riêng Hoàng Hậu, chẳng nên nói lớn, cũng chẳng khá nói thầm, nếu nó sanh nghi thì không còn tánh mạng .



Thái Tử y lời ra truyền quân lýnh rằng:



- Chúng bây đóng binh tại đó, ta về có việc gấp, đi rồi trở lại sẽ về thành .



Dặn rồi lên yên quầy quả.


Hết Hồi 37 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 38




Hồi 38 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Ðông Cung hỏi mẹ, hay tà chánh

Bát Giới cỏng thây, biết giả chơn


Khi ấy Thái Tử về tới thành, lén đi ngỏ sau vào hoàng cung.



Thời may gặp Hoàng Hậu đương khóc ngoài Cẩm hương đình.



Vì cớ nào mà Hoàng Hậu khóc?



Bởi canh tư thấy chiêm bao, nửa nhớ nửa quên, nên ra Cẩm Hương đình khóc lén, tuy lén mà có thế nữ theo hầu.







Thái Tử thấy Hoàng Hậu, liền quì xuống lạy mừng, Hoàng Hậu thấy con thì mừng lắm, hỏi rằng:



- Ba năm nay không thấy mặt con, mẹ nhớ quá sức, bữa nay gặp gỡ mới an lòng . Thái Tử tâu rằng:



- Xin mẹ bảo cung nhơn lui ra, đặng con tâu một chuyện .



Hoàng Hậu cũng y lời.



Thái Tử quỳ lạy tâu rằng:



- Xin mẹ đừng bắt tội con, thì con mới dám hỏi .



Hoàng Hậu nói:



- Mẹ con tình nặng mười phần, chuyện chi mà không dám nói? Mẹ chẳng hề chấp, con nói cho mau .



Thái Tử tâu rằng:



- Chẳng hay ba năm nay, tính cha tôi thương yêu mẹ ra thể nào, có đặng như mấy năm xưa, hay là khác ý .



Hoàng Hậu nghe hỏi kinh hãi, ôm con nói rằng:



- Nếu con không hỏi, thì mẹ dầu xuống chín suối cũng không rõ cớ gì, con hãy nghe mà xét lẽ?



Nói rồi than rằng:







Thuở trước màn loan tợ lửa hồng,



Ba năm gối phụng lạnh như đồng,



Ðêm thanh hỏi gióng tình dài vắn,



Người nói già suy hết cậy trông.







Thái Tử nghe mẹ nói mới bấy nhiêu, liền gở tay mà chạy, Hoàng Hậu kéo lại hỏi rằng:



- Con có chuyện chi cần gấp, nói chưa đủ việc liền đi .



Thái Tử tâu rằng:



- Mẹ ôi! Nói chuyện lâu không tiện, bởi ban mai vâng lệnh đi săn bắn, may gặp Ðường Tăng và Tôn Hành Giả có phép trừ yêu, thuật chuyện với tôi rằng:



- Hồi hôm Phụ vương ứng mộng rằng: Bị Toàn Chơn xô xuống giếng Bát giác lưu ly, nó giả hình Hoàng đế ba năm nay, không ai hiểu thấu. Nên ứng mộng cho Ðường Tăng, đưa Ngọc Khuê làm dấu tích, cậy Tôn Hành Giả trừ yêu, con không lấy làm tin nên hỏi gióng mẫu hậu. Nay nghe rõ như vậy, thiệt yêu quái giả hình .



Nói rồi đưa Ngọc Khuê cho mẹ.



Hoàng Hậu cầm xem, khóc rằng:



- Con ôi! Mẹ hồi hôm chiêm bao, thấy cha của con mình mẩy ướt dầm, nói chết cách oan ức, đã cậy Ðường Tăng trừ yêu và cứu mạng, cũng hiệp như lời con nói. Vậy thì mẹ cất bửu bối, còn con đi rước thầy cho mau, báo cừu cứu cha, đền ơn sanh thành dưỡng dục .



Thái Tử lên ngựa thẳng xông, đến chùa Bữu Lâm, thì mặt trời vừa chen lặn.







Khi ấy Thái Tử vào lạy Tôn Hành Giả và Ðường Tăng.



Tôn Hành Giả đỡ dậy hỏi rằng:



- Thái Tử hỏi Hoàng Hậu hay chưa?



Thái Tử thuật chuyện lại, Tôn Hành Giả cười rằng:



- Lạnh ngắt như đồng, chắc nó là đồng biến ra đó, để ta đốt nó cho. Ðiện hạ về trước kẻo tối tăm, để mai ta sẽ đến .



Thái Tử than rằng:



- Tôi vâng lệnh đi săn, tối ngày không đặng vật chi hết, bây giờ cũng khó nổi về! Tôn Hành Giả nói:



- Chuyện ấy có khó chi, sao không nói trước .



Nói rồi nhảy lên mây, niệm chú thâu Sơn thần Thổ Ðịa, bảo bắt giùm ít con thú, cho Thái Tử về thành, Sơn thần Thổ Ðịa vâng lệnh, truyền âm binh bắt những chồn, beo, nai, thỏ, đem nạp cho Tôn Hành Giả .



Tôn Hành Giả truyền bứt gân hết thảy, đem bỏ theo dọc đường về thành vua.







Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy xuống thuật chuyện cho Thái Tử hay, Thái Tử tạ từ, truyền quân lui gót.
[«] 17980818283190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

pacman, rainbows, and roller s