• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Còn Hồng Hài thấy Tôn Hành Giả chạy xa rồi, liền thâu lửa và truyền quân dẹp xe, mà đóng cửa động, lấy làm vui vẻ.
Nói về Tôn Hành Giả qua khỏi suối Khô Tòng. Nghe Bát Giới đương ngồi nói chuyện với Sa Tăng.
Tôn Hành Giả nổi giận, nạt lớn rằng:
- Mi là con heo sợ lửa, bỏ ta mà chạy về đây, thiệt là đồ vô dụng .
Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Anh ôi! Lời xưa nói: Chim khôn tránh bẫy tránh dò, người trí lo xa trốn trước. Bởi con yêu ấy không quen thuộc chi với anh, nên nó chẳng nhìn cũng ph ải sao anh còn xưng chú kêu cháu làm chi? Nó đã giận phun lửa rần rần, sao anh không chạy theo tôi, hãy còn ở mà đánh liều mạng? Sao chẳng xét mình vô trí, lại chê tôi bất tài?
Tôn Hành Giả hổ người hỏi lảng rằng:
- Ngươi nhắm sức con yêu ấy hơn ta chăng?
Bát Giới nói:
- Nó dở lắm. Bởi tôi thấy như vậy mới trợ chiến với anh. Không dè nó chạy đổ lửa! Tôn Hành Giả nói:
- Tại người làm phá đám. Phải chi để nó đánh ít hiệp nữa, thì ta bắt sống như chơi .
Khi ấy Sa Tăng thấy hai người cãi lẽ với nhau, thì ngồi dựa cội tòng cười ngất.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Vì cớ nào mà sư đệ cười khan?
Sa Tăng thưa rằng:
- Tôi nghe hai anh nói như vậy, thì con yếu ấy bất tài; nhờ có lửa mà thắng trận. Sao anh không dùng vật tương khắc mà trị nó, để ngồi cãi lẫy làm chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, vậy thì hai người ở đây. Ðể ta xuống mượn Long Vương biển Ðông, phun nước trợ chiến mà bắt nó .
Nói rồi liền đằng vân đi tuốt.
Nói về Ðông hải Long Vương Ngao Quảng thấy Tôn ngộ Không đến Thủy Tinh cung thì tiếp đãi tử tế.
Tôn Hành Giả nói:
- Tôi đến đây cậy ông một việc Nguyên thầy tôi đi tới núi Hiệu Sơn, suối Khô Tòng, bị chúa động Hỏa Vân là Hồng Hài bắt đi. Tôi đánh với nó, bị phun lửa nên thất cơ. Bởi cớ ấy nên Lão Tôn xuống đây, xin ông làm mưa trợ chiến .
Ngao Quảng nói:
- Sự làm mưa tôi không dám tự chuyên. Phải có chỉ Thượng Ðế hiệp với Lôi Công làm sấm, Ðiển Mẫu làm chớp, Phong Bá nổi gió, Vân Ðồng kéo mây thì mưa mới đặng .
Tôn Hành Giả nói:
- Ta không dùng gió mây sấm chớp, cần ba miếng nước cho tắt lửa mà thôi .
Ngao Quảng nói:
- Như vậy thì đặng. Ðể với các em tôi, đồng trợ với Ðại Thánh một trận, mà cứu Ðường Tăng .
Nói rồi cho mời ba em, đồng đi theo Tôn Hành Giả.
Khi tới Khô Tòng giảng, Tôn Hành Giả dặn bốn vị Long Vương rằng:
- Các ông hãy ẩn trên nầy, để tôi khiêu chiến. Nếu tôi thắng trận, thì các ông đừng trợ lực mất công. Chừng nào nó phun lửa ra, tôi kêu lớn các ông sẽ phun nước .
Bốn vị Long Vương y lời.
Còn Tôn Hành Giả vào rừng thuật chuyện cho Sa Tăng , Bát Giới hay, rồi cấp thiết bãng nhảy qua khỏi suối, gần đến cửa động chưa kịp khiêu chiến.
Tiểu yêu biết mặt, liền vào báo rằng:
- Tôn Hành Giả tới nữa .
Hồng Hài nghe báo, cầm giáo lên xe. Ra đến cửa động hỏi rằng:
- Tôn Hành Giả ngươi còn đến đây làm chi nữa?
Tôn Hành Giả nói:
- Ðến đây không có chuyện chi lạ, ngươi trả thầy cho ta thì êm .
Hồng Hài nói:
- Con khỉ không biết chuyện đời. Thầy ngươi là đồ uống rượu của ta, lẽ nào chịu trả .
Tôn Hành Giả nổi nóng, đập một thiết bãng, Hồng Hài đưa giáo đỡ liền, đánh đặng hai mươi hiệp.
Hồng Hài đánh không lại liền chạy, cũng đấm mũi phun lửa ra.
Tôn Hành Giả ngó ngoái kêu lớn rằng:
- Long Vương ở đâu, sao không thấy mưa xuống?
Bốn vị Long Vương nghe kêu, liền phun nước một lượt. Bởi Tam muội chơn hỏa không phải như lửa thường mà tắt, có nước vào như chế thêm dầu. Mưa lớn chừng nào, thì lữa cháy thêm chừng ấy.
Tôn Hành Giả bắt ấn tị hỏa và niệm chú. Lặn trong lửa kiếm Hồng Hài mà đánh.
Còn Hồng Hài thấy Tôn Hành Giả đi gần tới, liền phun khói vào mặt.
Tôn Hành Giả nước mắt ra dầm dề.
Bởi Tôn Hành Giả khi trước bị lão quân đốt trong lò Bát quái, Tôn Hành Giả chun vào cung Tốn mà trốn lửa, bị khói un con mắt đã vàng, nên từ ấy sắp sau, không sợ lửa mà sợ khói. Bởi cớ ấy Tôn Hành Giả bị Hồng Hài phun khói vào mặt hai lần, thì nhắm con mắt mà chạy.
Hồng Hài thâu phép vào động.
Tôn Hành Giả cả mình những khói lửa, phần thì ngộp và nóng, nên nhãy xuống suối cho mát.
Chẳng ngờ bị nước rút hơi lửa vào trái tim, hồn liền bỏ xác, nghĩ vậy khá thương.
Khi ấy bốn vị Long Vương thấy vậy kinh hãi thâu mưa và kêu lớn rằng:
- Thiên Bồng nguyên soái và Quyện Liêm tướng quân, đi vớt sư huynh dưới suối cho kiếp!
Bát Giái, Sa Tăng nghe kêu hiệu thánh của mình, biết là Long Vương báo tin cần cấp. Hai người đồng chạy ra mé suối, thấy một người bị gió dập sóng giồi!
Sa Tăng hồ nghi nóng ruột, nhảy đại xuống vớt lên, coi lại thiệt thây Hành Giả chết queo, cả mình lạnh ngắt.
Sa Tăng ôm thây khóc kể rằng:
- Sư huynh ôi! Muôn năm đắc đạo đã trường sanh, một phút thất cơ nổng tử. Em thương tiếc biết chừng nào!
- Bát Giới cười rằng:
- Sư đệ khóc làm chi cho uổng nước mắt. Thiệt con khỉ giả đò chết, mà dọa chúng ta. Chớ nó có thất thập nhị huyền công, đời nào chết thiệt. Người hãy nắm cặp giò, kéo ra cho ngay thẳng, đặng ta làm phép cho mà coi .
Sa Tăng vưng lời, nắm cẳng Hành Giả kéo ngay ra, Bát Giới kéo tay cho giản gân cốt, rồi đỡ ngồi dậy dựa vào đầu gối mình, sửa chưng xếp bằng ngay thẳng.
Sa Tăng đỡ Hành Giả, còn Bát Giới chà hai bàn tay lại cho nóng háp mặt mày và bụng dạ cho Ngộ Không, vừa chà vừa mắng một hồi.
Tôn Hành Giả bắt hơi thở được, kêu lớn rằng:
- Thầy ôi!
Sa Tăng động lòng ứa nước mắt nói rằng:
- Thầy ôi! Sống ở với thầy đã hết lòng, nay tử khứ sanh lại cũng còn kêu sư phụ! Anh rán tỉnh lại cho mau. Có chúng tôi săn sóc .
Tôn Hành Giả nói:
- Có sư đệ đó sao?
Vừa nói vừa mở mắt ra than rằng:
- Lão Tôn bị rủi ro hết sức!
Nói rồi ngồi dậy ngó lên mây, hỏi lớn rằng:
- Anh em họ Ngao còn đó chăng?
Tứ hải Long Vương nói:
- Chúng tôi còn ở đây chờ đợi .
Tôn Hành Giả nói:
- Cám ơn các ông chịu nhọc mà rủi không nên việc! Nay xin lui về cung mà nghỉ ngơi, khi khác tôi sẽ mời nữa .
Bốn vị Long Vương vưng lời về hết, Sa Tăng vịn Hành Giả về cụm rừng.
Tôn Hành Giả kêu thầy và rơi lụy, Sa Tăng thưa rằng:
- Anh đừng phiền muộn làm chi. Hãy lo kế viện binh, mà cứu sư phụ .
Tôn Hành Giả nói:
- Khi trước Lão Tôn đánh tới Thiên cung, không ai cự lại. Nay con yêu nầy thần thông hơn ta nữa, biết viện ai bây giờ. Trừ ra thỉnh Quan Âm thì trị nó mới đặng. Ngặt ta còn bịnh và yếu, nên đằng vân không nổi, biết làm sao mà thỉnh Quan Âm! Bát Giới nói:
- Nếu muốn thỉnh ngài cũng không khó, vậy thì anh dặn dò cho kỹ đặng tôi thay mặt đi liền .
Tôn Hành Giả mừng rỡ khen rằng:
- Vậy thì hay lắm! Sư đệ đến Nam Hải làm lễ Quan Âm. Ngài hỏi đi đâu, thì em bạch cho rõ tên yêu và tên động tên núi, xin ngài từ bi xuống bắt nó mà cứu thầy . Bát Giới y lời, đằng vân quan Nam Hải.
Nói về Hồng Hài từ khi thắng Tôn Hành Giả, thì vui cười trong động.
Lại nói với tiểu yêu rằng:
- Tôn Hành Giả bị ta một trận, tuy không chết cũng ngất ngư, chắc nó viện binh báo cứu nữa. Chúng bây hãy mở cửa, đặng ta coi thử nó đi thỉnh ai?
Tiểu yêu y lời mở cửa động. Hồng Hài ra ngoài, đằng vân xem thử, thấy Bát Giới đi qua hướng Nam biết đi viện Quan Âm bồ tát.
- Share on: