pacman, rainbows, and roller s
- 19-06-26 23h07'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Hồng Hài thưa rằng:



- Sao cha lại sợ chí khí của chúng, mà quên oai phong của mình! Con đánh với Tôn Hành Giả hai trận rồi coi cũng tầm thường lắm. Trận thứ nhứt con đốt nó bại tẩu. Trận thứ nhì nó viện Long Vương trợ thủy mà tưới không tắt lửa tam mụi của con, nó bị thiêu gần chết. Nó sai Bát Giới đi thỉnh Quan Âm. Con giả hình Quan Âm, dắt nó về động, bắt nhốt vào túi treo lên đó. Sớm mai nầy Tôn Hành Giả đến cửa động, con sai tiểu yêu bắt nó, nó thất kinh chạy bỏ gói đồ. Nên con mời phụ vương đến coi cho biết Ðường Tăng, rồi sẽ làm thịt mà uống rượu .



Ngưu Ma Vương giả cười rằng:



- Con ôi! Con nhờ có tam mụi hỏa mà thắng Tôn Hành Giả, song nó có thất nhập nhị huyền công, biến hóa vô cùng!



Hồng Hài thưa rằng:



- Dầu nó biến hóa vật chi, con cũng nhìn ra hết thảy. Chắc là nó chẳng dám gới gần động Hỏa Vân đâu .



Ngưu Ma Vương giả nói:



- Con ôi! Nhìn làm sao mà biết cho đặng! Nó có biến ra vật lớn như tây tượng hùm beo làm chi mà biết. Nó biến ra muỗi mòng ong bướm thì con ra sao? Có khi nó hóa ra hình cha, con cũng lầm nữa chớ phải chơi?



Hồng Hài thưa rằng:



- Xin phụ vương đừng lo thái quá! Dầu nó da đồng xương sắt đi nữa, cũng không dám đến gần con .



Ngưu Ma Vương giả nói:



- Như vậy thì con thịêt giỏi trên đời, cự mới lại nó, nên rước cha ăn thịt Ðường Tăng. Ngặt vì bữa nay cha ăn không đặng?



Hồng Hài thưa rằng:



- Sao bữa nay cha ăn không đặng?



Ngưu Ma Vương giả nói:



- Bởi năm nay tuổi cao tác lớn. Nên mẹ con ở nhà khuyên cha cãi ác tùng thiện. Nên cha đã ăn chay .



Hồng Hài thưa rằng:



- Chẳng hay Phụ vương ăn chay trường hay ăn chay thập?



Ngưu Ma Vương giả nói:



- Cha không phải trường chay, cũng không phải thập trai. Ấy là lôi trai mỗi tháng kiên bốn bữa .



Hồng Hài thưa rằng:



- Chẳng hay cha cử bốn ngày chi?



Ngưu Ma Vương giả nói:



- Tam tân phùng sơ lục. Nghĩa là mỗi tháng cứ ba ngày canh tân, và bữa mồng sáu. Nay nhằm ngày Tân dậu nên ăn chay. Ðể ngày mai cha tắm rữa Ðường Tăng, sẽ nấu mà ăn chung một bữa .



Hồng Hài nghĩ thầm rằng:



- Cha mình ăn thịt người từ xưa đến nay, tính đã một ngàn tuổi, lẽ nào bây giờ lại ăn chay. Dầu trì trai một tháng bốn ngày, giải sao hết oan nghiệp!



Nghĩ rồi bước xuống hậu đường, kêu Lục kiện tướng hỏi rằng:



- Chúng bay thỉnh Lão đại vương tại đâu?



Lục kiện tướng thưa rằng:



- Chúng tôi gặp giữa đường năn nỉ thỉnh về lập tức .



Hồng Hài nói:



- Ta thấy chúng bây về mau lắm, nên nghi đi chẳng đến nhà .



Lục kiện tướng thưa rằng:



- Thiệt quả như vậy .



Hồng Hài nói:



- Không xong, không xong, ấy là Lão đại vương giả!



Lục kiện tướng thuật chuyện gặp đi săn vân vân.



Rồi nói rằng:



- Lẽ nào cha con mà không biết thiệt giả?



Hồng Hài nói:



- Ta coi hình dung cốt cách một mảy chẳng sai, ngặt không giống tiếng nói, nên ta nghi Hành Giả biến hóa. Vậy chúng bây hãy dàn khí giái cho sẳn đặng ta ra hỏi thử vài lời, như nói đặng thì thiệt cha ta, bằng trả lời không xuôi, thì nghe ta hự một tiếng, phải lập tức phủ vây mà bắt .



Các yêu tinh đồng vưng lịnh.







Khi ấy Hồng Hài trở ra quì lạy.



Ngưu Ma Vương nói:



- Sách có chữ: Gia vô thường lễ, ở nhà cứ việc thiệt tình thường sự, chẳng nên thủ lễ làm chi. Muốn nói chuyện gì thì nói .



Hồng Hài quỳ thưa rằng:



- Con thỉnh phụ vương đến đây, một là ăn thịt Ðường Tăng, hai nữa hỏi một điều sở bức: Nguyên hôm trước con gặp thiền sư Trương Ðạo Lăng, người thấy con tướng mạo thanh tân, nên hỏi ngày sanh mà coi giùm số. Bởi con quên lửng, xin cha dạy cho rành, đặng ngày sau tới Trương thiền sư để cậy người coi số .



Ngưu Ma Vương giả nghe hỏi cười thầm rằng:



- Con quỷ khôn quá! Phải chi nó hỏi chuyện nhà chuyện cửa, thì ta kiếm thế nói bừa, nay hỏi ngày sanh của nó, mình biết đâu mà nói!



Nghĩ rồi cười chuốm chiếm nói rằng:



- Thôi con chờ dậy, bởi cha tuổi già nên lẫn, quên phức ngày sanh tháng đẻ của con. Ðể mai cha về hỏi mẹ con, sẽ trả lời cho mà biết .



Hồng Hài nói:



- Phụ vương thường nhắc bát tự của con đã liền miệng, khen rằng sống lâu sánh với đất trời. Lẽ nào nay lại quên biệt! Chắc là giả mạo rõ ràng!



Nói rồi gầm một tiếng.



Khi ấy các yêu tinh nghe Hồng Hài hú lớn, chúng nó đồng áp lại phủ vây, Ngưu Ma Vương giả hiện hình thiệt . Cầm thiết bãng đỡ và nói rằng:



- Con ôi! Chẳng nên bất hiếu như vậy. Lẽ nào con lại đánh cha, sao không sợ Thiên Lôi đã tử?



Hồng Hài hổ ngươi nổi giận, giựt giáo đâm liền, Tôn Hành Giả hóa hào quang bay ra khỏi động, nhảy nganhg qua suối về rừng, đứng cười ngặt nghẹo.



Sa Tăng mừng rở hỏi rằng:



- Anh ôi! Giông một buổi về cười ngất một hồi chắc là cứu thầy đặng?



Tôn Hành Giả nói:



- Tuy cứu thầy chưa được, song ta đặng cửa trên .



Sa Tăng hỏi:



- Cửa trên làm sao?



Tôn Hành Giả thuật chuyện lại.



Sa Tăng thưa rằng:



- Anh tuy đặng cửa trên, song sợ sư phụ không còn tánh mạng .



Tôn Hành Giả nói:



- Sư đệ đừng lo sợ làm chi, để ta thỉnh Quan Âm xuống cứu .



Sa Tăng hỏi:



- Anh còn đau mình, đi sao đặng?



Tôn Hành Giả nói:



- Hết rồi, hết rồi .



Nói rồi cân đẩu vân bay qua Nam Hải, đến gành Lạc đà, ra mắt Quan Âm.



Quan Âm thấy Tôn Hành Giả lạy khan, liền hỏi rằng:



- Ngộ Không, ngươi đến đây có chuyện chi?



Tôn Hành Giả bạch thưa hết các việc.



Quan Âm nói:



- Tam muội hỏa của nó không phải tầm thường. Sao ngươi chẳng thỉnh ta cho sớm? Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Ðệ tử muốn thỉnh tức thời, ngặt bị thiêu bịnh đi không đặng, túng phải sai Bát Giới đi thế cho tôi .



Quan Âm nói:



- Sao ta không thấy Ngộ Năng đến đây?



Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Phải! Bởi Hồng Hài giả hình Bồ Tát, Bát Giới ngở thiệt mới khẩn cầu, nó gạt đi theo vào động nói giùm, chẳng ngờ nó bắt Bát Giới bỏ vào túi da treo trên trính, lại hăm làm thịt .



Quan Âm nghe nói nội giận quở rằng:



- Loài yêu mị dám giảhình ta mà gạt Bát Giái!



Nói rồi lấy Tình bình quăng xuống biển.



Tôn Hành Giả thất kinh hồn vía, đứng dậy nói thầm rằng:



- Bồ Tát còn nóng nảy quá! Chắc là giận lắm mà quăng bửu bối của mình. Uổng quá! Uổng quá! Phải chi cho mình báu ấy, còn có ơn hơn .



Nói vừa dứt lời, thấy biển nổi sóng, có một con rùa quạ, chở Tịnh bình trên lưng, lội vào bờ, lên gành gặc đầu 24 cái như lạy.







Khi ấy Tôn Hành Giả xem thấy cười và nói nhỏ rằng:



- Nói vậy thì con rùa nầy ve ấy. Trong thể nó không ngó thấy cái tịnh bình trên lưng, nên lạy mà hỏi chi đó?



Quan Âm hỏi:



- Ngộ Không ngươi nói nhỏ chuyện chi vậy?



Tôn Hành Giả bạch rằng:



- Tôi không nói chuyện chi hết!



Quan Âm nói:



- Ngươi xách tịnh bình đem lên cho ta .



Tôn Hành Giả vưng lời, bước xuống rán sức xách không nổi, túng phải trở lên quỳ lạy bạch rằng:



- Ðệ tử thiệt tình không xách nổi!



Quan Âm nói:



- Cớ gì ngươi xách không nổi cái ve nhỏ? Ðể ta cắt nghĩa cho rành: Khi nãy cái bình không thì nhẹ, nay thâu một biển nước vào đó, nên nặng mười phần, ngươi xách không nổi cũng phải .
[«] 18889909192190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net