pacman, rainbows, and roller s
- 19-06-26 09h54'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Nữ vương thấy Tôn Hành Giả từ chối hoài, nên không dám ép .



Truyền quân đem gạo trắng cho ba học trò.



Tôn Hành Giả bảo Bát Giới cất gạo rồi tạ từ.



Còn Tam Tạng chấp tay nói rằng:



- Cảm phiền Bệ Hạ theo tôi, đưa chúng nó ra khỏi thành, đặng dặn dò công việc. Rồi trở lại với bệ hạ, đồng hưởng vinh hoa Nữ vương nghĩ thiệt, truyền chỉ dọn xe rồng, ngồi chung với Tam Tạng, bá quan văn vỏ đồng theo đưa rất đông.







Còn bá tánh nhà nào cũng đặt bàn hương án trước. Một là cung kính Nữ vương, hai nữa xem mặt ngự đệ thuở nay chưa thấy đàn ông, nên thiên hạ đi coi đông như Hội.



Khi tới cửa thành Tây, Tôn Hành Giả và Sa Tăng, Bát Giới đồng bái mà nói lớn rằng:



- Bệ Hạ trở về, chẳng đưa chi cho xa lắm. Chúng tôi xin từ tạ lên đường .



Tam Tạng bước xuống xe rồng, chắp tay nói với Nữ vương rằng:



- Xin Bệ Hạ trở lại, đặng bần tăng đi thỉnh kinh .



Nữ vương nghe nói, hãi kinh thất sắc, níu Tam Tạng mà nói rằng:



- Ngự đệ ôi! Tôi đã đành nhường ngôi chịu làm hoàng hậu, ngự đệ bằng lòng ăn tiệc, định ngày mai tức vị cải nguơn. Sao bây giờ lại quên lời như vậy!



Tam Tạng chưa kịp trả lời.



Bát Giới nghe nói, làm bộ dữ xốc lại, quạt tai vinh mỏ, táp xâm xạp rồi hét lớn rằng: - Thầy chùa mà có vợ nổi gì? Hãy buông cho thầy ta đi thỉnh kinh kẻo trễ .



Nữ vương thấy bộ quỷ thần, thất sắc té nhào trên loan giá.



Sa Tăng giựt Tam Tạng đỡ lên lưng ngựa.



Xảy thấy một người con gái chạy tới hét lớn rằng:



- Ðường ngự đệ đi đâu đó? Hãy theo ta vầy cuộc gió trăng .



Sa Tăng mắng rằng: - Ðồ ăn cướp đừng làm vô lễ .



Nói rồi quơ gậy đập đùa, Nàng ấy nổi trận cuồng phong, cắp Tam Tạng bay mất.



Thiệt:







Mới thoát vòng cọp đói,



Lại vương giống ma thèm.


Hết Hồi 54 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 55




Hồi 55 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Gái yêu ép uổng điều trăng gió

Sải thánh dốc gìn nết đá vàng


Khi ấy Tôn Hành Giả tịnh làm phép định thân, xảy nghe Sa Tăng ó lên, Tôn Hành Giả ngó lại không thấy Tam Tạng, lấy làm lạ hỏi Sa Tăng rằng:



- Sư đệ, vậy chớ ai cướp thầy rồi?



Sa Tăng thuật chuyện lại, Tôn Hành Giả nhảy lên mây, ngó cùng bốn phía, thấy luồng gió xây vẫn bên hướng Tây Bắc, bụi bay dậy mịt mù.



Tôn Hành Giả ngó xuống kêu lớn rằng:



- Hai anh em đằng vân chạy theo sư phụ?



Sa Tăng dắt ngựa, Bát Giới gánh đồ, đồng bay cả hai.







Khi ấy chúa tôi nước Tây Lương hãi kinh thất sắc, đồng quỳ lạy và nói rằng:



- Thiệt bốn thầy trò là phật La Hán nên đằng vân bay lên trời .



Các Nữ quan tâu rằng:



- Ðường ngự đệ là Hòa Thượng gần thành, ba người học trò cũng vậy. Bởi chúng tôi có mắt không tròng, ngỡ là trai Trung Hoa, nên lo nhiều việc mất công. Nay Phật rước rồi, xin Bệ Hạ lui về cung điện .



Nữ vương hổ thẹn lên xe các quan đồng hộ giá trở lại!







Còn ba anh đằng vân bay theo luồng gió, tới hòn núi thì gió tan, không biết con quái ấy ở đâu mà kiếm.



Anh em đồng xuống chơn núi, đi một hồi gặp cái bình phong bằng đá xanh, qua khỏi bình phong thấy có hai cánh cửa đá, trên cửa đề sáu chữ Ðộc Ðịch sơn Tì Bà động. Bát Giới nổi giận giá đinh ba muốn phá cửa, Tôn Hành Giả can rằng:



- Khoan đã, bởi chúng ta theo luồng gió mà đến núi nầy, không biết phải động nầy bắt thầy mình hay là động khác. Ðể ta đi thám thính cho rành; hai ngươi hãy núp đây mà đợi .



Nói rồi hóa ra con ong mật bay vào động thấy con nữ quái ngồi giữa, a huờn thể nữ hầu hạ hai bên.



Tôn Hành Giả đậu trên ngạch, ngó thấy hai con a huờn bưng hai mâm bánh bao nóng hổi, lên hơi ngui ngút để trước mặt nữ quái mà thưa rằng:



- Bẩm bà, mâm nầy là bánh bao chay, còn mâm kia là bánh bao mặn .



Nữ quái cười rằng:



- Thôi, mi để đó, còn mấy đứa nầy dắt Ðường ngự đệ ra đây .







Khi ấy thể nữ vào sau, đem Tam Tạng ra trước.



Tôn Hành Giả thấy thầy mặt vàng môi dợt, nước mắt dầm dề, thì biết thầy đã bị độc khí.



Còn nữ quái bước xuống vịn vai Tam Tạng mà dổ rằng:



- Ngự đệ an lòng chẳng nên phiền não? Ðây tôi tuy không dám bì việc giàu sang như nữ vương, song thanh tịnh tu hành tiện lắm. Ngự đệ hảy chung cùng với tôi, ở đây trăm năm cũng khoái lạc .



Tam Tạng cứ việc làm thinh.



Nữ quái nói:



- Ngự đệ đừng buồn bực làm chi. Tôi biết khi nữ vương đãi tiệc, ngự đệ ăn uống chưa no. Nay tôi dọn mâm bánh chay nầy và mâm bánh mặnkia, tự ý ngự đệ dụng món nào thì dụng .



Thể nữ chỉ mâm bánh mặn mà nói rằng:



- Mâm bánh nầy nhưn thịt người ta, còn mâm bánh bao kia nhưn đường .



Tam Tạng làm thinh nghĩ rằng:



- Nó là yêu quái tánh độc lòng hung, chẳng phải như nữ vương mà biết lễ nghĩa. Nếu mình không ăn không nói cứ việc làm thinh, e nó hại mình thì uổng mạng, học trò biết mình đâu mà cứu, chắc là hư việc thỉnh kinh .



Nghĩ rồi, gượng gạo hỏi rằng:



- Thiệt bánh nào chay, còn bánh nào mặn?



Nữ quái nói:



- Bánh nầy nhưn thịt, còn bánh kia nhưn đường .



Tam Tạng nói:



- Tôi ăn chay đã quen, ăn bánh mặn không đặng .



Nữ quái nói:



- Ðể tôi cắt bánh chay cho ngự đệ ăn .



Nói rồi cắt bánh bao chay đưa cho Tam Tạng và hối thể nữ pha trà.







Còn Tam Tạng cũng làm màu, lấy bánh mặn đưa cho nữ quái.



Nữ quái cười và hỏi rằng:



- Sao ngự đệ không cắt ra cho tôi?



Tam Tạng nói:



- Tôi là người tu hành, không dám cắt bánh mặn .







Khi ấy Tôn Hành Giả thấy thầy trao bánh và nói chuyện với yêu. Sợ bị nó ép già mà chiều theo bóng sắc, nên Tôn Hành Giả hiện hình, cầm thiết bãng nạt lớn rằng:



- Loài tà mi dám vô lể, không sợ chết hay sao?



Nữ quái liền phun khói mịt mù, truyền a huờn đem ngự đệ vào phòng đóng cữa lại. Dặn rồi, xách cặp thiết xa lướt tới mắng rằng:



- Con khỉ khốn nạn, dám lén vào động mà dòm hành .



Nói rồi đâm một nạng.



Tôn Hành Giả và đánh và chạy ra ngoài.







Còn Sa Tăng Bát Giới đương chờ trước cửa động.



Xảy thấy hai người đánh ẩu đả.



Bát Giới nói lớn rằng:



- Sư huynh hãy thối lui ra sau, để tôi đánh nó .



Nữ quái thấy Bát Giới xông vào, thì nó liền xịt lửa trong mủi, phun khói trong miệng, và hiện ra không biết mấy tay, cầm cặp thiết xa cự chiến.



Và nói lớn rằng:



- Ngộ Không, ngươi thiệt còn quê lắm, ta biết người mà ngươi chẳng biết ta. Rất đổi Phật Tổ còn phải sợ ta thay, sá gì hai đứa bây là bực dở .



Ba người đánh một hồi không phân thắng bại.



Nữ quái nhảy vọt lên, lấy vật chi không biết, móc phớt da đầu Tôn Hành Giả .



Tôn Hành Giả la lớn chạy ngay, Bát Giới đua theo bén gót.



Nữ quái đắc thắng lui vào động.







Còn Tôn Hành Giả ôm đầu la lớn rằng:



- Nhức đầu chết đi mà thôi, biết chừng nào cho hết!



Sa Tăng hỏi:



- Anh bị thương hay sao, mà la nhức như vậy?



Tôn Hành Giả nói:



- Ta đương đánh với nữ quái cầm đồng, không biết thế gì nó nhảy dựng lên, làm như ong đút xuống một cái chi độc như vậy, nên nhịn thua bại tẩu về đây .



Bát Giới cười rằng:



- Mọi khi anh hay khoe cái đầu cứng vô cùng, sao bây giờ bị đàn bà đút một cái, mà la gần bể .
[«] 1118119120121122190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net