- 19-06-26 09h52'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:




Tôn Hành Giả nói:



- Ta thuở nay o cái đầu lắm, đến nổi gươm đao khí giái bổ vào củng như không, lưởi tầm sét của Thiên lôi đánh củng không phủng. Chẳng biết con tinh cái nó dùng vật chi độc quá, nên mới nhức đầu như vầy .



Bát Giới nói:



- Thôi để tôi qua nước Tây Lương, đi mua thuốc dán .



Tôn Hành Giả nói:



- Không sưng không lở, mua thuốc dán làm chi?



Bát Giới cười rằng:



- Tôi sợ chứng thai tiền sản hậu, nay đã khỏi rồi, còn anh bị chứng thiên pháp nầy, không biết chừng nào nó bể óc! Có thuốc gì mà trị cho yên .



Sa Tăng nói:



- Anh vui lắm hay sao mà giả ngộ mãi? Bây giờ trời đã tối, thầy thì bị bắt không biết dử lành. Còn đại ca bị bịnh như vầy, thiệt khó bề giải cứu .



Tôn Hành Giả và rên và nói rằng:



- Thầy ở trong động cũng bình an, không can chi mà lo sợ. Bởi thầy là một vị chơn tu, không lẻ sa mê sắc dục. Chúng ta ngủ cho khỏe, mai sáng sẽ hay .







Còn nữ quái thắng trận trở vào, truyền a huờn đóng cửa động, và canh cửa cho nghiêm. Tức thì bảo thể nữ đem Tam Tạng vào phòng mà nói rằng:



- Trời đã tối rồi, ngự đệ vầy duyên cá nước với tôi kẻo trễ ngày lành tháng tốt . Vừa nói vừa vuốt ve Tam Tạng như mèo thấy mở, tợ bướm gặp hoa, kể không xiết chuyện nữ quái yêu ấp.



Song Tam Tạng cứ ngồi xếp bằng, làm thinh như say rượu, cúi đầu tưởng tâm kinh. Nữ quái nói đã hết văn, năn nỉ dổ dành tới nửa đêm cũng không đặng việc.







Khi ấy nữ quái tức mình nổi giận truyền a huờn đem dây ra, trói mèo Tam Tạng bỏ xó hóc, rồi tắt đèn đi ngủ sáng đêm.







Rạng đông , Tôn Hành Giả thức dậy nói rằng:



- Bây giờ ta đã hết nhức đầu, song nó ngứa lắm!



Bát Giới nghe nói cười rằng:



- Vậy thì anh mang đầu tới, biểu nó đút một cái nửa cho đã ngứa!



Tôn Hành Giả hứ một tiếng rồi đáp rằng:



- Nín đi, đừng có nói xàm nửa .



Bát Giới cười rằng:



- Anh thì ngứa, tôi thì nói xàm, còn thầy đêm nay khá lắm!



Sa Tăng nói:



- Trời sáng rồi, hãy lo trừ yêu quái .



Tôn Hành Giả nói:



- Ngươi giữ đồ và cho ngựa ăn cỏ để ta với Bát Giới đi bắt yêu .







Khi ấy hai người đi tới bình phong, Tôn Hành Giả bàn rằng:



- Không biết đêm nay con quái ấy làm hại thầy ra thể nào? Ðể ta đi thám thính .



Nói rồi hóa ong mật bay vào cửa động.



Thấy hai con a huờn nằm gối đầu trên cái mỏ mà ngủ, lại có thể lục lạc một bên.



Ấy là quân canh cửa, sợ chúng lấy cái mỏ nên phải gối đầu.



Tôn Hành Giả bay vào động, ngó thấy thầy bị trói run, bỏ nằm xó hóc, Tôn Hành Giả bay đậu trên đầu Tam Tạng mà kêu:



- Bớ thầy!



Tam Tạng biết tiếng mừng rở nói nhỏ rằng:



- Ngộ Không đã tới, xin rán sức mà cứu thầy .



Tôn Hành Giả hỏi:



- Chẳng hay đêm nay thầy ra sức thể nào?



Tam Tạng cắn răng mà nói rằng:



- Thà chết cũng cam lòng chớ ta chẳng hề thuận tình theo nó. Bởi ta ngồi cố lỳ không ưng thuận, nó to nhỏ hơn nửa đêm không đặng việc, mới trói ta chắc cứng như vầy. Xin rán cứu ta cho kịp đặng lo đi thỉnh kinh .







Nói về nữ quái, ban ngày bị giao chiến mệt mỏi, lại thêm dỗ dành Tam Tạng hơn nửa đêm mà không rồi; vì mệt quá nên ngủ trưa, xãy nghe Tam Tạng nói rầm rì, giựt mình thức dậy, nghe đặng có ba tiếng:



- Ði thỉnh kinh .



Nữ quái liền bước xuống giường mà nói lớn rằng:



- Không lo việc vợ việc chồng, cứ tưởng thỉnh kinh thỉnh kệ!



Tôn Hành Giả bay ra ngoài bình phong, hiện hình nói với Bát Giới rằng:



- Khá, thầy còn sống không hề gì, song bị nó trói tay trói cẳng .



Bát Giới hỏi:



- Thầy có thuật chuyện đêm nay ra thể nào chăng?



Tôn Hành Giả nói:



- Thầy nói nó ép uổng dổ dành hơn nửađêm, thầy cũng không xiêu lòng theo nó, nên bị trói bỏ dựa giường .



Bát Giới cười rằng:



- Như vậy thiệt là Hòa Thượng chơn tu, phải cứu thầy kẻo tội nghiệp .



Nói rồi xách đinh ba xông vào phá cửa.



Hai đứa a huờn canh cửa giựt mình thức dậy, chạy vào động báo rằng:



- Bà ôi! Hai người đờn ông xấu xa hôm qua, bữa nay tới phá động .



Nữ quái nổi giận, xách thiết xa ra cửa mắng rằng:



- Heo rừng, khỉ núi, sao dám phá cửa ta?



Bát Giới mắng lại rằng:



- Loài yêu quái đang lang dâm trắc nết, dám ép uổng thầy ta. Ta nói cho ngươi biết, ngươi phải kêu thầy ta bằng cha chồng, đem trả cho mau kẻo mà chết!



Nữ quái nỗi giận, xịt lửa phun khói, hiện ra không biết mấy tay, đánh với hai người đặng năm hiệp, rồi cũng nhảy dựng lên, vụt cái chi nhằm mỏ Bát Giái .



Bát Giới kinh hãi chạy dài!



Tôn Hành Giả cũng bại tẩu.



Nữ quái thắng trận, song thấy cữa động đã hư, truyền a huờn vác đá lấp cữa lại, rồi vào động nghĩ ngơi.







Nói về Sa Tăng thấy Bát Giới và chạy và ôm mõ mà rên rằng:



- Nhức đầu quá trời ơi! Không biết chừng nào cho hết nhức!



Tôn Hành Giả chạy tới cười rằng:



- Hôm qua người trù ta bể đầu, nên khiến bữa nay ngươi sưng mỏ!



Bát Giới rên và nói rằng:



- Nó đau nhức vô cùng, thiệt khó chịu quá!



Ba người ngó nhau mà chịu, không biết phương chi.







Lúc ấy Tôn Hành Giả ngó thấy một bà ở phía Nam đi tới, tay xách giõ tre, Sa Tăng nói:



- Có bà già đi đường kia, hỏi thử có thuốc chi trị chứng ấy .



Tôn Hành Giả nhìn sửng rồi nói rằng:



- Bồ Tát hóa hình đi tới đó, chúng ta làm lễ cho mau .



Nói rồi đồng quì lạy.



Quan Âm hiện hình thiệt, xách giỏ cá đứng trên nửa lừng.



Tôn Hành Giả lên mây quỳ lạy bạch rằng:



- Chúng tôi lo việc cứu sư phụ mà chưa xong. Không ngờ Bồ Tát giáng hạ, chúng tôi chịu tội vì trễ việc tiếp nghinh. Xin Bồ Tát rộng dung thứ tội, và làm phép mà cứu thầy tôi .



Quan Âm nói:



- Con ấy dữ lắm, cặp thiết xa là càng nó, còn cái đuôi cong cong chích người thì nhức chết, gọi là đão mã độc, vốn thiệt nó là con bò cạp cái thành tinh. Nguyên trước đó nghe kinh tại chùa Lôi Âm, Phật Tổ thấy loài độc thì không ưa, nên xô nó một cái, nó chích ngón tay Phật Tổ nhức quá, nên Phật Tổ truyền Kim cang bắt nó. Nếu muốn cứu đặng Tam Tạng thì phải lên cung Quang Minh mà viện sao Mão Nhựt Kê .



Nói rồi hiện hào quang bay về Nam Hải.







Khi ấy Tôn Hành Giả nhảy xuống thuật chuyện với Sa Tăng, Bát Giới rồi nói rằng:



- Bồ Tát bảo ta thỉnh sao Mão Nhựt Kê, trừ con quái ấy mới đặng. Vậy thì hai ngươi ở đây mà chờ ta .



Nói rồi nhảy lên Ðông Thiên Môn, đến cung Quang Minh hỏi thăm, kẻ bộ hạ nói:



- Mão tinh vưng chỉ đi tuần .



Tôn Hành Giả trở ra, ngó thấy Mão tinh dẫn binh về gần tới, Tôn Hành Giả đón đường ra mắt. Mão tinh đáp lễ và nói rằng:



- Chẳng hay đại thánh đến tôi có việc chi?



Tôn Hành Giả nói:



- Thỉnh tiên sanh cứu nạn thầy tôi .



Mão tinh hỏi:



- Tôn Sư mắc nạn chi mà cứu?



Tôn Hành Giả nói:



- Thầy tôi mắc nạn tại nước Tây Lương, Ðột Ðịch sơn, Tì Bà động. Nhờ ơn Quan Âm tiến cử tiên sanh trị con tinh bồ cạp ấy mới đặng .



Mão tinh nói:



- Tôi đi tuần mới về, đáng lẽ phải tâu lại mới phải, song vị tình Ðại Thánh đến đây và Quan Âm tiến cử, nên phải đi trừ yêu quái mà cứu tôn sư, rồi sẽ tâu lại cũng đặng . Nói rồi đi theo Tôn Hành Giả đến bình phong.



[«] 1119120121122123190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net

Polaroid