XtGem Forum catalog
- 18-06-26 19h24'

Tây Du Ký

• Ngày đăng: 14/01/2015
• Bình chọn: thích
• Gửi bình luận: Viết
• Lượt xem:


Quan Âm lấy cái bầu đở trong tay áo, đưa cho Huệ Ngạn mà dặn rằng:



- Ngươi đi với Ngộ Không đến mé sông Lưu Sa, kêu bớ Ngộ Tịnh thì nó đi lên. Trước đem nó tới quy y với Ðường Tăng, rồi biểu nó lấy chín cái sọ người ta kết dính nhau vuông vức, để trái bầu chính giữa hóa ra thuyền phép cho Tam Tạng qua sông .



Huệ Ngạn vâng lời đi với Hành Giả.







Nói về Bát Giới xa xa ngó thấy Hành Giả đi với Mộc Tra, liền dắt thầy ra nghinh tiếp.



Bát Giới tạ ơn Mộc Tra.



Hành Giả nói:



- Chúng ta lo đi kêu tên ấy cho mau, rồi thủng thẳng sẽ nói chuyện .



Tam Tạng hỏi:



- Kêu ai?



Hành Giả thuật chuyện lại .



Tam Tạng nghe rõ, quỳ lạy về hướng Nam.



Lại làm lễ Mộc Tra mà nói rằng:



- Xin Tôn Giả làm ơn đi cho kiếp kiếp .



Huệ Ngạn cầm bầu đỏ, bay đến giữa sông, cất tiếng cả kêu rằng:



- Ngộ Tịnh, Ngộ Tịnh, người thỉnh kinh đi tới đã lâu, sao ngươi không chịu phép? Con quái ấy đương lặn dưới đáy nước, xảy nghe người kêu tới pháp danh, lại nghe nói có người thỉnh kinh tới, liền trồi lên mặt nước, xem thấy Mộc Tra, mừng rỡ bái chào mà rằng:



- Tôi trễ sự tiếp nghinh, xin Tôn Giả miễn chấp. Còn Bồ Tát ở đâu?



Huệ Ngạn nói:



- Thầy ta không đến, sai ta tới dặn ngươi rằng: Phải theo làm đồ đệ Ðường Tăng, và lấy chín cái sọ kết bè vuông vức, để trái bầu này chính giữa, làm thuyền phép mà đưa thầy .



Ngộ Tịnh hỏi:



- Người thỉnh kinh ở đâu?



Huệ Ngạn chỉ và nói rằng:



- Vậy chớ ai ngồi trên bờ đó?



Ngộ Tịnh nghe nói, nhảy lên bờ quì trước mặt Tam Tạng mà nói rằng:



- Ðệ tử có mắt không ngươi, nên thấy thầy mà không biết, lở lầm xúc phạm, xin thầy mở lượng biển rộng thứ dung .



Nói rồi liền lạy.



Tam Tạng hỏi:



- Mi thiệt tình chịu theo đạo Phật sao?



Ngộ Tịnh nói:



- Bạch thầy! Ðệ tử trước đã vâng lời Bồ Tát, lấy tên sông làm họ, và đặt pháp danh gọi là Sa Ngộ Tịnh, lẻ nào nay chẳng theo thầy!



Tam Tạng nói:



- Như vậy thì Ngộ Không đưa dao cạo cho ta .



Hành Giả đưa dao.



Tam Tạng cạo sạch trơn tóc đỏ.



Sa Ngộ Tịnh lạy thầy xong xả, rồi lạy kêu Hành Giả là anh cả, Bát Giới là anh hai. Tam Tạng thấy Ngộ Tịnh lạy giống thầy chùa, nên kêu là Sa Tăng.



Huệ Ngạn nói:



- Thôi, người tu một thầy như anh em một nhà, việc lễ nghi chế bớt. Hãy lo làm phép thuyền cho kíp mà đưa thầy .



Sa Tăng không dám dần dà, cổi xâu chuổi bồ đề, mà làm thuyền Bác Nhã. Ðể bầu đỏ chính giữa, thỉnh Tam Tạng xuống thuyền, bên hữu có Ngộ Tịnh, bên tả có Ngộ Năng, đồng bay theo bảo hộ, ở trên cao thì có Mộc Tra, Hành Giả dắt ngựa và gánh đồ, đằng vân theo sau rốt, gió êm sóng lặng thuyền chạy đường tên, chẳng bao lâu đà đến bờ.



Tam Tạng bước lên mé, trong mình không lấm ướt chút nào.



Thầy trò day mặt về Nam Hải lạy tạ Quan Âm .



Tam Tạng tạ ơn Huệ Ngạn .



Huệ Ngạn thâu bầu hồng trở về Nam Hải, chín cái sọ tiêu mất, hóa chín ngọn khói bay tan.



Bốn thầy trò lấy làm lạ lùng, đồng nhắm cỏi Tây đi tới.


Hết Hồi 22 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân

Xem Hồi 23




Hồi 23 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân

Tam Tạng chẳng quên đạo

Tứ Thánh thử lòng thiền


Nói về bốn thầy trò đi dọc đàng bày cạn nguồn lòng mối đạo, chuyện trò vui đẹp, chẳng chút ngại ngùng, mãng xem cỏ nội hoa ngàn, bóng ác dường thoi đưa, ba thu đã gần lụn.







Ngày kia trời tối, Tam Tạng nói với đồ đệ rằng:



- Mặt trời chen lặn, biết nhà nào ngủ đỡ một đêm?



Hành Giả thưa rằng:



- Người tu hành thì uống nước suối, ăn trái cây, ngủ ngoài sương, nằm dưới nguyệt, chỗ nào cũng là nhà hết thảy, hỏi thăm xóm làm chi?



Bát Giới nói:



- Anh đi không, thì thong thả hơn hết, chẳng hề thương kẻ nặng nề, cái gánh đồ nầy, có một Lão Trư ra sức. Anh theo làm học trò lớn, để tôi làm chức trưởng công, tôi biết tánh anh muốn làm tiên, chẳng hề gánh vật, còn ngựa của thầy mập quá, để cho tôi gởi gánh đồ .



Hành Giả nói:



- Ngươi tưởng nó thiệt là ngựa hay sao? Ấy là Thái Tử thứ ba, con vua Long vương Tây hải, bởi vì phạm tội, nhờ Quan Âm xin với Ngọc Hoàng, dạy nó phải biến ra con ngựa kim, mà chở thầy cho tới Tây Phương Phật, ai có phần nấy, ngươi còn xeo nó hay sao?



Sa Tăng nghe nói hỏi rằng:



- Nó là rồng thiệt sao anh?" Hành Giả nói:



- Phải .



Bát Giới nói:



- Thiên hạ đồn rằng: Rồng thì có phép thần thông, phun mây vượt biển, sao mà đi chậm như thường?



Hành Giả nói:



- Ðể ta biểu nó nhảy sải cho ngươi coi .



Nói rồi giá cây thiết bảng, hào quang chiếu sáng đỏ trời, con ngựa sợ đánh nhằm nó, liền chạy bay như tên bắn, Tam Tạng gò cương không lại, phải ôm cổ nó mà nằm. Chạy tới cụm rừng ngừng lại, Tam Tạng mới thở ra hơi, ngó thấy trong rừng có xóm, mừng rỡ nói rằng:



- Các đồ đệ, đây có nhà người, hãy ghé vào mà ngủ đỡ .



Hành Giả ngó lên trời. Thấy mây lành che phủ, rạng chói đỏ trời. Biết là Tiên Phật hiện ra, ngặt thiên cơ không dám lậu.



Liền nói xuôi rằng:



- Tối rồi, may lắm, thầy trò vào đó mà ngủ nhờ .



Tam Tạng liền xuống ngựa. Thấy nhà lầu: Rèm che sáo phủ, cột vẽ rường soi.



Bát Giới trầm trồ rằng:



- Chắc là nhà giàu lớn .



Hành Giả bước tới, Tam Tạng cản rằng:



- Chẳng nên, chẳng nên; mình là người tu hành phải giữ phép luật. Ðợi có ai ra cửa, sẽ xin cho vào đó mà ngủ nhờ .



Cùng nhau ngồi trước ngỏ hèn lâu, không thấy ai ra hỏi.



Hành Giả nóng quá, bước vào cửa ngỏ mà xem, thấy ba căn nhà trở mặt về hướng Nam, trong treo một bức sơn thủy. Trước có một cái bàn độc sơn đen. Trên bàn để cái lư đồng rất lớn.



Cột có đôi liễn xuân rằng:



Gió đưa tơ liễu trời vừa tối,



Tuyết đượm bông mai cảnh gặp xuân.







Trước nhà khách để sáu cái ghế da. Có bức bình phong che gió.



Hành Giả đương nhắm nhía, xảy nghe có tiếng giày.



Thấy có đàn bà chừng ba mươi tuổi, bước ra hỏi tiếng dịu dàng rằng:



- Chẳng hay ai ở đâu mà lén vào nhà đàn bà góa?



Hành Giả hãi kinh nói rằng:



- Tôi là sãi Ðại Ðường bên Ðông Ðộ, vâng chiếu chỉ qua Tây Phương lạy Phật thỉnh kinh. Bốn thầy trò tôi đến đây, mặt trời chen lặn, nên vào xin phép cho chúng tôi ngụ đỡ một đêm .



Người đàn bà ấy cười và hỏi rằng:



- Còn ba thầy nữa ở đâu? Xin mời vào luôn thể .



Hành Giả cả kêu rằng:



- Xin mời sư phụ đi vô .



Tam Tạng biểu Bát Giới, Sa Tăng dắt ngựa gánh đồ vào cửa.



Người đàn bà ấy bước ra nghinh tiếp, Bát Giới lén xem nhan sắc như vầy:



Trâm cài lược giắt kể đôi từng,



Châu ngọc tai đeo chiếu sáng trưng,



Son phấn chẳng dồi coi cũng đẹp,



Dung nhan chỉ kém gái còn xuân.







Người đàn bà ấy mừng rỡ, rước bốn thầy trò vào nhà, mời ngồi theo thứ tự.



Xảy thấy con đầy tớ gái, bưng kỉ vàng chén ngọc và một mâm trái cây mùi lạ ngọt ngào, trà ngon thơm ngát.



Người đàn bà ấy xăn tay áo rộng, bưng trà trao đủ bốn thầy.



Lại truyền dọn cơm chay thết đãi.



Tam Tạng chắp tay hỏi rằng:



- Chẳng hay bà họ chi? Và xứ nầy gọi là xứ gì; xin cho tôi biết .



Người đàn bà ấy đáp rằng:



- Ðây thuộc về phương Tây gọi là Ðông Ấn độ. Còn tôi họ Giả, chồng tôi họ Mạc. Cha mẹ chồng tôi mất sớm, vợ chồng tôi coi sóc gia cang. Sự nghiệp muôn vàng, ruộng vườn ngàn khoảnh. Vợ chồng tôi có ba đứa con gái, không đặng chút trai, chồng tôi bỏ mình năm xưa, nay đà mãn phục. Không bà con chi hết, mẹ con tôi giữ gìn gia tài. Muốn gã con lấy chồng, lại sợ không ai coi sự nghiệp. Nay gặp bốn thầy trò ghé lại, bốn mẹ con tôi đương đóng cửa kén chồng. Không biết đại sự có hoan hỉ hay không? Xin cho tôi biết?
[«] 14849505152190 [»]
☆Tags: Tây, Du, , tay, Du, ky
- Share on: google facebook twitter zing
C-STATU-ON
© 2009 - 2026 AyEmm.Net