• Ngày đăng:
14/01/2015• Bình chọn:
thích• Gửi bình luận:
Viết• Lượt xem:
Nói rồi hóa hình nhỏ. Bởi không có niệm chú cẩn thằng, nên dây không riết nữa. Lấy thiết bảng hóa ra cái đục, đục đứt cái khoen trong cổ, ra khỏi nhổ lông hóa hình thế tại đó, còn mình hóa ra tiểu yêu đứng giữ một bên, tính kế ăn cắp bửu bối, liền chạy ra sau thưa rằng:
- Ðại vương ôi! Tôn Hành Giả phá quá gần hư Hoảng kim thằng, xin cho dây khác lớn hơn mà cột thế mới đặng .
Kim Giác nghe nói phải, liền mở dây buộc lưng đưa cho nó, tiểu yêu giả lãnh dây đai ra trói chắc chắn, lấy Hoảng kim thằng bỏ vào tay áo, nhổ lông hóa dây khác, đem trao cho Kim Giác, Kim Giác ơ hờ cất lấy.
Còn tiểu yêu giả chạy ra cửa động, hiện hình khiêu chiến, tiểu quỷ vào phi báo.
Kim Giác lấy làm lạ nói rằng:
- Tôn Hành Giả bị trói tại đây, còn Tôn Hành Giả nào khiêu chiến ngoài cửa?
Ngân Giác nói:
- Ðể tôi đem hồ lô bắt nó .
Nói rồi ra cửa động hỏi rằng:
- Ngươi là ai đó?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta là Hành Giả Tôn, nghe nói mi bắt anh ta, nên tìm báo oán .
Ngân Giác nói:
- Ta chẳng đánh với mi làm chi. Ta kêu một tiếng mi dám ơi, thì ta chịu phục .
Tôn Hành Giả nói:
- Mi kêu một ngàn tiếng ta cũng dám ơi .
Ngân Giác cầm hồ lô trút xuống, kêu rằng:
- Hành Giả Tôn.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Không phải thiệt tên, nhắm lên tiếng cũng vô sự.
Nghĩ rồi liền ơi một tiếng, bị thâu vào bầu, mới biết vật ấy bắt tiếng người mà thôi, không luận họ tên thật giả.
Khi ấy Tôn Hành Giả vào trong bầu, bị Ngân Giác kiếm bùa, nhảy ra không đặng, coi tối như thể ban đêm.
Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Trước khi hai tiểu yêu gần đổi bầu có nói rằng: Thâu vào bầu ấy một giờ ba khắc thì tiêu ra nước. Song Lão Tôn bị Thái Thượng lão quân nhốt trong lò bát quái, đã thành da đồng xương sắt, mắt lửa tròng vàng, nhắm không lẻ tiêu tan ra nổi, song lo một điều ra không đặng mà thôi.
Nói về Ngân Giác vào động nói với anh rằng:
- Tôi đã thâu Hành Giả Tôn vào bầu rồi. Nó là em Tôn Hành Giả.
Kim Giác mừng rỡ nói rằng:
- Em để một lát, chừng nào lắc trong bầu nghe ọc ạch sẽ gở bùa mà trút ra.
Tôn Hành Giả nghe rõ nghĩ rằng:
- Mình không tiêu ra nước, chắc nó để đời, chi bằng ta tiểu gạt nó, song nghĩ lại dơ áo khó lòng.
Liền nhổ nước miếng hoài, giả đò tiêu ra nước, trông nó gở bùa mà nhảy ra.
Khi ấy hai anh em mê uống rượu, hơn một giờ không thèm lúc lắc.
Tôn Hành Giả đợi không đặng, liền ré lớn rằng:
- Trời ôi! Giò cẳng đều tiêu hết!
Kim Giác, Ngân Giác cũng không thém nói tới.
Tôn Hành Giả ré lớn rằng:
- Mẹ ôi! Lưng bụng đều tiêu hết!
Kim Giác nói:
- Tiêu tới lưng thì gần nát hết, em gỡ bùa coi thử thể nào.
Tôn Hành Giả liền nhổ lông biến ra nửa khúc đầu. Còn mình hóa làm con ve nhỏ, đậu dựa miệng bầu.
Ngân Giác lúc lắc nghe ọc ạch liền gỡ lá bùa, con ve nhỏ bay mất hóa ra Ỷ Hải Long lại đứng một bên.
Còn Ngân Giác đưa bầu cho anh coi, chỉ còn đầu với tay chưa tiêu hóa, Kim Giác nói:
- Em đậy lại cho tiêu hết sẽ hay, lo uống rượu kẻo lạt.
Ngân Giác dán lá bùa lại.
Kim Giác rót một chén rượu đưa hai tay mà nói rằng:
- Thưởng hiền đệ có tài bắt đặng anh em Tôn Hành Giả.
Còn Tôn Hành Giả biến làm Ỷ Hải Long đứng hầu một bên đó.
Ngân Giác lật đật trao bầu hồ lô cho Ỷ Hải Long cầm, rồi hai tay tiếp bưng chén rượu mà uống.
Uống rồi rót chén khác mà kính anh.
Tôn Hành Giả thấy hai anh em thù tạc một hồi, lén bỏ bầu hồ lô vào tay áo, rồi cũng hóa Ỷ Hãi Long cầm bầu giả đứng đó.
Ngân Giác lấy hồ lô lại rồi cũng uống hoài.
Còn Hành Giả tráo đặng bửu bối chạy ra ngoài mừng quýnh.
Dầu mà trí xảo cao tay quỷ ,
Chi khỏi hồ lô lại họ Tôn.
Hết Hồi 34 - Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân
Xem Hồi 35
Hồi 35 - Tây Du Ký - Nguyên Tác : Ngô Thừa Ân
Chúa động bị thâu về với chủ
Ngộ Không đặng báu trả cho Tiên
Khi ấy Tôn Hành Giả lấy đặng hồ lô, liền ra cửa động kêu lớn rằng:
- Bây vào báo cho mau, ta là Tôn Hành Giả tới khiêu chiến.
Kim Giác đương uống rượu, nghe báo kinh hãi nói rằng:
- Hiền đệ, không xong rồi, chắc là chọc ổ giộc nên nó tới cả bầy!
Ngân Giác nói:
- Xin anh đừng sợ, bầu nầy đựng cả ngàn người, dầu thâu hết cả bầy cũng còn lõng lẻo, để tôi ra bắt nó cho anh coi.
Nói rồi xách bầu ra cửa động, hăm hở hỏi rằng:
- Mi là ai? Dám đến đây ó ré. Ta chẳng cần đánh với mầy làm chi, nếu ta kêu một tiếng, mi dám ơi thì ta chịu phục.
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi kêu thì ta lên tiếng, rồi ta kêu ngươi, ngươi dám ơi chăng?
Ngân Giác nói:
- Ta có hồ lô, nên kêu ngươi mà bắt, chớ ngươi kêu ta làm chi?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta cũng có hồ lô như vậy.
Ngân Giác nói:
- Nếu quả có hồ lô thì giơ lên ta xem thử?
Tôn Hành Giả lấy bầu trong tay áo, đưa lên nói rằng:
- Ngươi xem thử coi thể nào?
Ngân Giác xem rõ, kinh hãi nghĩ rằng:
- Bầu ấy giống tạc như mình.
Nghĩ rồi nói rằng:
- Hành Giả Tôn, bầu ấy gốc ở đâu mà ra đó?
Tôn Hành Giả không hiểu căn cước, liền hỏi trí rằng:
- Ngươi nói sự tích hồ lô của ngươi ra thể nào, rồi ta sẽ cắt nghĩa.
Ngân Giác nghĩ không kịp, liền nói thiệt rằng:
- Trong đời hổn độn mới qua, trời đất vừa phân biệt, sanh ra nước non cây cỏ, tại chân núi Côn lôn mọc một dây bầu tiên, đến khi Nữ Oa rèn núi vá trời, thì ông Thái Thượng lão quân dạo đến chân núi ấy, thấy trái bầu đỏ liền hái mà đựng thuốc Huờn đơn, nay về tay ta, thiệt là bửu bối.
Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi nói còn thiếu một chút. Bởi Thái Thượng lão quân thấy dưới chân núi Côn lôn có một dây bầu hai trái đỏ, một trái đực, một trái cái, đều hái hết cả hai. Mà của ta là hùng hồ lô, bầu đực, còn của ngươi chắc là thư hồ lô.
Ngân Giác nói:
- Không chắc của ai đực cái, hễ bầu nào thâu người đặng là báu mà thôi.
Tôn Hành Giả nói:
- Phải, vậy thì ta nhường ngươi thâu trước.
Ngân Giác mừng quá, cầm bầu trút xuống, nhảy lên cao kêu lớn rằng:
Hành Giả Tôn!
Tôn Hành Giả chẳng sợ chút nào, ơi luôn tám, chín tiếng.
Ngân Giác thâu không đặng, tức mình nhảy xuống đấm ngực than rằng:
- Ai dè đâu lạ lùng như vậy, cái thấy đực mà kỵ, không dám thâu vào!
Tôn Hành Giả cười rằng:
- Bây giớ tới phiên chồng kêu vợ, thì phải dạ cho mau!
Nói rồi cầm hồ lơ nhảy lên mây, trút miệng xuống kêu lớn rằng:
Ngân Giác đại vương!
Ngân Giác không dám nuốt lời, liền ơi một tiếng, bị hồ lô thâu vào, Tôn Hành Giả lấy bùa bịt lại.
Khi ấy Tôn Hành Giả xách bầu và đi và lúc lắc, vì đường xá gập ghềnh, nghe sục sạc như thầy bói bỏ tiền vào ống lúc lắc mà coi quẻ.
Tôn Hành Giả nói chơi rằng:
- Ta cầm Phát khóa đồng là ống bói trong tay. Vậy coi thử một quẻ, chừng nào thầy ra khỏi động.
Nói rồi tay thì lắc, miệng thì vái:
- Ưng ai: Văn Vương, Khổng Tử, Ðào Hoa thánh mẫu, Quỷ Cốc tiên sanh.
- Share on: